Chương 317: Điều tra không tốn sức


Nhìn theo hai người rời đi, Dương Minh cười khổ, chẳng lẽ lão Điền này lại thích chơi? Chẳng qua Vương Tuyết, sau này nếu hai người đi chơi, Vương Tuyết muốn mang theo Chu Giai Giai, lão Điền mang theo mình, vậy thì không hay rồi.
Dương Minh lắc đầu, chuẩn bị tối nay sẽ hỏi Điền Đông Hoa chuyện này, thằng ranh này không phải để ý đến Chu Giai Giai sao? Sao bây giờ lại đổi thành Vương Tuyết? Thay đổi quá nhiều à nghe.
Dương Minh bây giờ đang có chuyện chính phải làm, không thể đi quản Điền Đông Hoa.
Trụ sở tạm thời của Tứ xà bang ở Tùng Giang là trong một xưởng sửa chữa ô tô thành Bắc. Nơi này là sản nghiệp của Vu Hướng Đức, bây giờ bị Xà ca trưng dụng. Tại sao ở đây? Bởi vì cửa hàng sửa xe này có một sân rộng rất trống trải, có lợi cho tuần tra.
Dương Minh theo tin tức của Hầu Chấn Hám cung cấp đi đến gần cửa hàng. Sau đó xuống xe, xì hơi một bánh, sau đó mới lên xe lái đến trước cửa hàng. Hắn muốn thử dò xét tình hình bên trong cửa hàng.
"Làm gì đó?" Một thằng đi tuần tra thấy xe Dương Minh dừng trước cửa hàng, liền quát hỏi.
"Ông anh, bánh sau xe tôi hết hơi, bơm hộ cái" Dương Minh nói.
"Bơm? Không, hết giờ rồi, mày tìm nhà khác đi" Thằng này trực tiếp từ chối. Bây giờ là thời kỳ căng thẳng, cửa hàng tạm đóng cửa mấy ngày: "Anh bạn, thông cảm chút đi, bơm cũng không mất bao nhiêu thời gian mà" Dương Minh cười nói.
"Không được, nói với mày hết giờ tức là hết giờ" Thằng này khoát tay nói: "Mau đi đi"
"Xin lỗi ông anh, xe tôi có lẽ không đi được nữa. Anh nhìn bánh sau xem hết sạch hơi rồi." Dương Minh xuống xe, chỉ chỉ vào lốp sau.
"Không được, mày lái đi ngay" Thằng này có chút không nhịn được nói. Nếu không phải sợ phiền phức không cần thiết, hắn đã mở miệng chửi người rồi.
"Ông anh, đêm nay tôi còn phải đi một đoạn dài nữa. Đã muộn thế này, tôi đi đâu tìm chỗ bơm xe" Dương Minh vừa nói, lấy ra tờ hai trăm đã chuẩn bị từ trước ra, nhét vào tay hắn: "Giúp cái ông anh"
"Ồ?" Thằng này nhận lấy tờ tiền Dương Minh đưa, mở tay ra nhìn thì là hai trăm đồng. Tim hắn đập mạnh, bơm xe mà có thể được hai trăm, tốt quá.
"Được, lái xe vào đây" Thằng này bỏ chướng ngại vật ra, cho Dương Minh đi vào.
"Cảm ơn ông anh" Dương Minh vừa nói vừa chui vào trong xe, khởi động xe chạy vào trong.
"Được rồi, mày dừng ở đây" Thằng này chỉ vào chỗ đỗ xe: "Mày chờ tao, tao sẽ bơm cho mày"
"Được" Dương Minh gật đầu.
"Thuận Tử, thằng này là ai?" Một thằng cao to lực lưỡng thấy xe Dương Minh, vội vàng đi tới.
"Lão Thất, đây là người của Đức ca, xe hết hơi, thuận đường đến đây bơm" Cầm tiền của Dương Minh, thằng tên Thuận Tử hiển nhiên sẽ bịa chuyện"
"
Ồ. Vậy mày mau lên chút" Lão Thất hiển nhiên không nghi ngờ, gật đầu xoay người rời đi"
Chờ lão Thất và Thuận Tử đi rồi, Dương Minh bắt đầu đánh giá hoàn cảnh trong cửa hàng. Quả nhiên như lời Hầu Chấn Hám nói, mỗi một cửa đi vào nơi này đều có người gác.
Chẳng qua mấy thằng canh gác chỉ đứng cho có. Nếu muốn thì có đầy cơ hội để vào. Chỉ là không biết Xà ca ở đâu?
Cửa hàng có hai tòa nhà. Một tòa là nơi sửa chữa, Xà ca hiển nhiên không thể nào ở đó. Một nhà khác là chỗ ở cho công nhân, Xà ca rất có thể ở đây.
Dương Minh nhìn tòa nhà dành cho công nhân, ngoài ở cửa có người gác, không có chút đề phòng nào. Nếu như bò tường thì có thể tiến vào. Chẳng qua không biết có thể thoát được ánh mắt người bên dưới không.
Đang suy nghĩ miên man, Thuận Tử đã chạy về. Dương Minh thấy trong tay hắn không cầm dây bơm, có chút khó hiểu hỏi: "Ông anh, bơm đâu?"
"
Ồ, tao sai người đi lấy rồi, lập tức mang ra" Thuận Tử nói: "Bánh nào?"
"
Bánh này" Dương Minh dùng chân đá đá vào cái bánh bị mình xì hơi.
Quả nhiên không lâu sau thấy một thanh niên kéo dây bơm chạy ra.
"Tiểu Khấu, không kinh động Xà. ông chủ chứ?" Thuận Tử có chút lo lắng hỏi.
"Yên tâm, ông chủ ở trên tầng, tao làm rất nhẹ" Tiểu Khấu gật đầu nói.
Mặc dù hai người nói rất nhỏ, như tiếng muỗi kêu. Nhưng mắt Dương Minh rất tốt, mấy câu đó sao có thể thoát khỏi mắt hắn.
Thực ra Thuận Tử nói lỡ miệng, mà thanh niên kia trả lời càng cẩn thận hơn. Dương Minh đã chắc chắn chín mươi phần trăm Xà ca ở trên tầng hai xưởng sửa xe.
Dương Minh cả kinh, thiếu chút nữa bị Xà ca này lừa. Xem ra Xà ca này rất cẩn thận, thà ở khu sửa chữa còn không ở trong khu nhà dành cho công nhân. Hắn có thể cũng sợ Bạo Tam Lập phái người đến giết.
Dương Minh vội vàng nhân dịp Thuận Tử bơm bánh xe cho mình, hắn quan sát khu xưởng sửa xe kia. Muốn vào khu xưởng đó dễ hơn khu nhà ở nhiều. Bên cạnh xưởng có một dãy nhà khá cũ. Có lẽ trường dạy sửa xe.
Nếu nghĩ cách từ bên trường dạy học đó sang khu nhà xưởng có lẽ không phải việc gì khó.
Vì xác định Xà ca có thật ở đó không, Dương Minh quyết định thử dò xét một chút. Vì vậy Dương Minh nhấc chân đi đến xưởng sửa chữa.
"Này, mày định làm gì?" Thuận Tử giật mình, vội vàng gọi Dương Minh lại.
"Tôi đi WC cái. Uống nhiều nước quá, nhịn chết mất" Dương Minh tùy ý nói.
"Mày đừng qua đó. Bên đó không có Wc" Thuận Tử vội vàng nói.
"Ồ? Không phải chứ? Xưởng nào chẳng có WC?" Dương Minh ra vẻ khó hiểu hỏi.
"Ách. là thế này. WC ở đó đang hỏng chưa sửa. Bây giờ đang đóng, mày qua bên kia đi Wc đi" Thuận Tử vội vàng giải thích: "Ở bên phía nhà ở công nhân, tao dẫn mày đi.
"
Ồ? Vậy thì phiền quá, bỏ đi, tao tìm chỗ nào đó không người giải quyết vậy" Dương Minh ra vẻ lười biếng lắc đầu.
"
Vậy cũng được" Thuận Tử đang ước gì được như vậy.
Thông qua mấy câu nói, Dương Minh đã hoàn toàn chắc chắn Xà ca ở trong nhà xưởng. Xác định được điểm này, Dương Minh cũng không cần phải ở đây làm gì nữa.
Sau khi bơm bánh cho xe Dương Minh xong, Thuận Tử chủ động giúp hắn bơm thêm mấy bánh còn lại Dương Minh, sau đó nói: "
Được rồi đó"
"
Cảm ơn ông anh, tôi đi đây" Dương Minh gật đầu không ở lại nữa, trực tiếp lái xe ra ngoài, rời khỏi nơi này.
"
Thuận ca, mày nói cho tao năm mươi đồng mà?" Dương Minh đi rồi, Tiểu Khấu lập tức hỏi.
"
Không thiếu phần mày đâu" Thuận Tử móc ra một xếp tiền, rút ra bốn tờ mười đồng cho Tiểu Khấu: "Không có tiền lẻ, bốn mươi thôi"
"
Mày lấy tờ một trăm đưa tao." Tiểu Khấu không chịu.
"
Mày có lấy không?" Thuận Tử trừng mắt nói.
"
Lấy" TIểu Khấu có chút không tình nguyện cầm lấy bốn mươi đồng. Có tốt hơn không có mà. Chẳng qua nói đi nói lại, chuyện này là do Thuận Tử nhận, chỉ là không tìm được bơm, mình chỉ giúp hắn một chân mà thôi, kiếm được bốn mươi đồng là ổn rồi.
Lái xe quay lại trường, Dương Minh vừa lái xe vừa cười, hai trăm đồng đã xong? Thủ hạ thằng Xà ca này đúng là quá tham tiền? Có lẽ Xà ca có nằm mơ cũng không nghĩ được rằng hai trăm đồng đã bị thủ hạ bán đứng, mặc dù đó là vô tâm.
Biết bộ quần áo dạ hành này không cần đến, mặc mất cả công. Dương Minh lắc đầu tự giễu. Mình đúng là đánh giá thực lực đối phương quá cao. Thất bại lần trước rất đau đớn làm cho Dương Minh không thể không cẩn thận.
Chẳng qua phải nói rõ, thất bại lần trước là do mình kém hơn đối thủ quá nhiều. Hai người là sát thủ được huấn luyện chuyên nghiệp. Mình mặc dù là đệ tử của vua sát thủ, nhưng dù sao cũng mới học có mấy tháng, thiếu kinh nghiệm thực chiến, mới để bọn chúng chạy mất. Mà hôm nay những kẻ này lại khác. Những người này đều là côn đồ hắc đạo, căn bản không có tâm cơ, cho nên không ra tay đối phó.
"
Về nhanh thế?" Thấy Dương Minh vào nhà, Trương Tân hỏi: "Mày về nhà cơ mà? "
"
Tao chỉ lấy mấy thứ, không có gì" Dương Minh cười nói: "Đúng, xe mày non hơi, tao mới bơm đó" " Đúng, Dương Minh, mày qua đây nhìn xem, đây là bạn gái lão Điền mới quen, cho ý kiến coi" Trương Tân chỉ vào ảnh trong máy điện thoại di động nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #317


Báo Lỗi Truyện
Chương 317/2205