Chương 313: Thói quen của bố mẹ


Từ lúc xxx với Dương Minh, chuyện này vẫn là tâm bệnh của Tiếu Tình. nàng không dám nói cho Dương Minh, nàng sợ Dương Minh không chấp nhận.
Mà bây giờ Tiếu Tình phát hiện mình đã rất yêu Dương Minh, hơn nữa không thể tự kiềm chế được. Tiếu Tình càng không dám nhắc đến chuyện này. Nàng sợ sẽ mất Dương Minh.
Dù sao chuyện này dù là ai cũng không thể chấp nhận. Dương Minh thoạt nhìn khá phóng khoáng, nhưng Tiếu Tình không dám mạo hiểm như vậy. Vì vậy chuyện này cứ bị giấu không kỳ hạn.
Mấy lần Tiếu Tình định mở miệng nói, chẳng qua đến bên mép lại nuốt vào. Nàng không ngừng nói với mình, lần sau đi, lần sau đi.
Tiếu Tình vẫn không thể quyết tâm, trong nháy mắt vừa rồi, Tiếu Tình thiếu chút nữa nói chuyện này ra. Chẳng qua cuối cùng nàng vẫn không nói.
Tiếu Tình không phải một người xúc động, từ điểm này có thể nhìn ra. Nhưng chuyện đó vẫn xảy ra. ai Tiếu Tình có chút hối hận. Chẳng qua mình tốt xấu cũng là một người phụ nữ thành thục, có đôi khi có nhu cầu sinh lý cũng là chuyện bình thường mà?
Tiếu Tình đang mẫu thuần, thì bàn tay Dương Minh đã bắt đầu tác oai tác quái.
"Ở ngoài còn có người đó, mau bỏ ra" Tiếu Tình lấy lại tinh thần từ trong dòng suy nghĩ, tát nhẹ vào tay Dương Minh nói.
"Ha ha, em đã khóa cửa rồi" Dương Minh cười nói.
"Nếu lát nữa bố mẹ đến thì sao? Bọn họ không vào được, nghi ngờ thì sao?" Tiếu Tình khẩn trương nói.
"Không có gì đâu, chị quên em có giác quan thứ sáu sao?" Dương Minh nói.
"Lừa người. Được rồi, chẳng qua chỉ cho sờ thôi, không thể như vậy." Tiếu Tình đỏ mặt gật đầu.
"Ồ? Chị còn muốn như vậy à?" Dương Minh ra vẻ giật mình hỏi.
"Đi chết đi, đồ xấu xa, còn đùa chị à" Tiếu Tình trừng mắt nhìn Dương Minh một cái.
Dương Minh cũng chỉ là muốn sờ sờ chút thôi. Cho hắn một lá gan nữa cũng không dám làm gì khác. Bố mẹ và bố mẹ nuôi đều ở bên ngoài, Dương Minh còn chưa muốn chết.
Mặc dù đang mập mờ với Tiếu Tình ở chỗ này, nhưng Dương Minh vẫn không quên quan sát động tĩnh trong phòng khách. Thấy bố mẹ và bố mẹ nuôi nói chuyện gần xong, Dương Minh vội vàng ngừng động tác lại.
"Làm sao vậy? Sờ đủ rồi à?" Tiếu Tình thấy Dương Minh thôi không sờ mó mình nữa, có chút khó hiểu.
"Sờ cả đời cũng không đủ" Dương Minh cười nói: "Được rồi, em phải về đây, trưa mai gặp nhau ở chỗ cũ.
"
Ngày mai. trưa hai hôm nay chị đều về chỗ bố mẹ ăn cơm" Tiếu Tình có chút do dự.
"
Em ăn cơm sớm một chút không phải được sao. Nói để tài liệu ở nhà, phải về nhà lấy" Dương Minh đưa ra ý kiến.
"
Được rồi" Tiếu Tình gật đầu. Nói thật, nàng rất muốn. Vừa nãy bị Dương Minh khiêu khích một lát, còn không được phát tiết, đúng là có chút khó chịu.
"
Em xuống đây, lên lâu quá bọn họ sẽ nghi ngờ" Dương Minh nói.
"
A. Vậy em mau xuống đi" Tiếu Tình vội vàng nói.
"
Ngủ ngon nhé. Chị Tiếu Tình yêu dấu, ngủ ngon" Dương Minh gật đầu mở cửa phòng.
"
Ừ." Tiếu Tình như một cô bé mới yêu, ngại ngùng cúi đầu xuống.
Quả nhiên Dương Minh vừa ra khỏi phòng đã thấy Sở Huệ Phương đi lên: "
Đại Minh, con ra rồi à? Mẹ đang định đi gọi con đó"
"
Mẹ nuôi, mọi người nói chuyện xong rồi à?" Dương Minh hỏi.
"
Nói xong rồi, đúng, thứ bảy con có rảnh không?" Sở Huệ Phương hỏi.
"
Có ạ, sao vậy mẹ?" Dương Minh gật đầu nói.
"
Thứ bảy này cả nhà chúng ta cùng nhau ăn cơm, ăn ở nhà. Bố nuôi con và bố mẹ con đều có ý này. Ăn ở nhà vừa ngon miệng vừa vệ sinh" Sở Huệ Phương nói: "Sáng thứ bảy con đến đây. Mẹ con cũng muốn đi chợ với mẹ"
"
Vâng ạ, không có vấn đề gì" Dương Minh gật đầu đáp ứng.
Xem ra nghi hoặc của bố mẹ đã được giải đáp, từ vẻ tươi cười trên mặt bọn họ có thể thấy bọn họ rất cao hứng.
Từ biệt bố mẹ nuôi, nhà Dương Minh ra khỏi tiểu khu.
"
Đại Minh, bố nuôi con rất coi trọng con đó" Dương Phụ nói: "Con đừng làm ông ấy thất vọng"
"
Ha ha, không đâu ạ, bố, con sẽ cố gắng" Dương Minh gật đầu nói.
"
Vừa nãy bố nuôi con nói với bố. Xem ra, nói con tặng ông ấy một viên phỉ thủy, cho nên nói số tiền đó cũng không phải là ông ấy cho con" Dương Phụ nói: "Như vậy bố cũng yên tâm"
"
Tốt quá ạ, như vậy bố có phải sẽ không cần tiếp tục đi làm ở xưởng? Cũng nên hưởng phúc đi ạ" Dương Minh cao hứng nói: "Sau này trong nhà cứ dựa vào con"
"
Đại Minh, tâm ý của con, bố và mẹ con đều biết. Con muốn bố và mẹ hưởng phúc, không phải vất vả nữa đúng không?" Dương Phụ hỏi.
"
Vâng ạ, bố, chẳng lẽ bố không muốn sao?" Dương Minh hỏi.
"
Ha ha, Đại Minh, bố và mẹ con đều là người lao động, làm việc nửa đời, nhàn không chịu nổi" Dương Phụ nói: "Con xem bố này, cả ngày làm ở xưởng, mặc dù mỗi ngày đều phải đi làm nhưng bố rất vui vẻ. Bởi vì bố có chuyện để làm. Nhất là bây giờ không cần lo lắng đến điều kiện kinh tế trong nhà, bố sẽ không phải băn khoăn, lo lắng. Đi làm lại là hưởng phúc. Nếu bố suốt ngày ở nhà, trừng mắt nhìn mẹ con, không buồn chết mới lạ?"
"
Đúng thế, Đại Minh, bố con nói đúng. Bố mẹ không thể ngồi yên, con bảo bố mẹ ngồi nhà, đó mới làm làm bố mẹ chịu tội" Dương mẫu cười nói: "Bố mẹ biết con có ý tốt, nhưng bố mẹ không thể ngồi không được"
"
Bố mẹ có thể đi du lịch mà?" Dương Minh đề nghị nói: "Trong nước có nhiều danh lam thắng cảnh như vậy, còn có nước ngoài, bố mẹ có thể đi ạ"
"
Bây giờ con còn chưa tốt nghiệp. Chờ sau khi con tốt nghiệp rồi hãy nói. Khi đó bố mẹ sẽ không còn gì phải băn khoăn" Dương Phụ nói." Được ạ, theo bố mẹ nói vậy. Chẳng qua sau này không được ăn uống tiết kiệm, được không ạ" Dương Minh nói: "Cũng không cần phải mua mấy thứ giá rẻ gì đó"
"
Đại Minh, con không biết, bố và mẹ đi siêu thị mua đồ khuyến mại, đi chợ mặc cả, thực ra đó là niềm vui trong cuộc sống. Có đôi khi mặc dù rẻ hơn một vài đồng nhưng bố mẹ cảm thấy rất vui" Dương mẫu cười nói: "Đó không quan hệ gì với ăn uống tiết kiệm"
"
A. vậy cũng được ạ, theo bố mẹ thôi" Dương Minh bất đắc dĩ nói. Hắn thật đúng là không nghĩ nhiều như vậy. Thì ra bố mẹ có niềm vui thú của mình, không phải như điều mình nghĩ để bố mẹ ở nhà hưởng phúc, đưa tiền cho bố mẹ là hai người sẽ cao hứng, vui vẻ. Bố mẹ có thói quen sống của mình, bắt bọn họ thay đổi như vậy không thể nghi ngờ là rất khó khăn, rất khổ.
Giống như lời bố nói, nếu như không đi làm, bọn họ ở nhà làm gì? Chẳng lẽ suốt ngày ở nhà ngồi chơi xem Tv? Dương Minh lắc đầu xem ra mình suy nghĩ vẫn khá đơn giản.
Dương Minh rốt cuộc hiểu rõ tại sao rất nhiều truyện trên mạng, nhân vật chính kiếm được rất nhiều tiền nhưng bố mẹ bọn họ đều sống cuộc sống bình thường. Đó là thói quen, thói quen của thế hệ trước.
Công việc quen thuộc, lối sống quen thuộc, bọn họ sẽ không dễ dàng thay đổi, trừ phi là vạn bất đắc dĩ.
Tất nhiên như vậy Dương Minh sẽ để tùy bọn họ. Dương Minh quyết định sẽ quan tâm bọn họ từ phương diện khác, ví dụ như thường xuyên mua một ít thực phẩm dinh dưỡng cho bọn họ, mua một ít bộ quần áo cao cấp cho bố, mua mỹ phẩm tốt cho mẹ. Mình cũng chỉ có thể làm như vậy mà thôi.
"
Được rồi, Đại Minh, cuộc sống giàu sang không phải điều mà mẹ và bố con hy vọng nhất. Điều làm bố mẹ cao hứng nhất, con biết chứ?" Dương mẫu nói.
"
A? Gì ạ?" Dương Minh sửng sốt.
"
Chính là con dâu. Con dẫn bạn gái về nhà, đó là điều làm bố mẹ vui vẻ nhất" Dương mẫu nói.
"
Con biết rồi." Dương Minh toát mồ hôi, nói đi nói lại vẫn là đề tài này.
"
Được rồi, Đại Minh, bố và mẹ về nhà, con về trường đi. Ngày mai có phải học không?" Đi đến trường, Dương Phụ nói.
"
Vậy cũng được ạ. Bố mẹ, bố mẹ cẩn thận ạ, bắt taxi về" Dương Minh nói.
"
Được, đã muộn thế này không gọi taxi, chẳng lẽ bố mẹ đi bộ về sao" Dương Phụ cười nói: "Bây giờ bố và mẹ con đã qua thời kỳ yêu đương, con nghĩ rằng bố mẹ có thể đi dạo trong đêm sao?"
"
Hắc hắc" Dương Minh cười hai tiếng, đưa tay chào bố mẹ, sau đó đi về phía ký túc.
Về đến phòng, Dương Minh phát hiện Trương Tân đang nghiên cứu chiếc nhẫn mà mình mang về. Dương Minh lúc này mới nhớ đến hôm qua Trương Tân đã mượn.
Nhìn thấy Dương Minh đã về, Trương Tân ngẩng đầu hỏi: "
Mày không phải về nhà sao? Sao giờ đã về?"
"
Bố mẹ tao đi gặp bố mẹ nuôi, vừa nói chuyện xong, tao trực tiếp về trường" Dương Minh giải thích.
"
Ồ, vậy à" Trương Tân gật đầu: "Đúng, Dương Minh, mày nói chiếc nhẫn này là mày mua của đại minh tinh Thư Nhã sao?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #313


Báo Lỗi Truyện
Chương 313/2205