Chương 311: Ý tưởng xây dựng sự nghiệp


"Nghĩ gì?" Dương mẫu kỳ quái nhìn Dương Minh: "Buôn bán còn có chuyện chỉ lãi không lỗ sao?"
"Làm đậu ạ. Làm kinh doanh chỉ có làm đậu là an toàn nhất. Làm tốt thì làm đậu khô, nước đậu, không làm được thì là đậu tương, đậu hủ thối. Màu đông không bán được, bỏ ra ngoài, chính là tủ lạnh thiên nhiên, đông lạnh thành đậu lạnh, bán chỉ lãi không lỗ" Dương Minh cười nói.
"Thằng bé này chỉ nói càn, mấy triệu để làm đậu, thế mà con cũng nói ra được" Dương mẫu hiển nhiên không tin: "Có gì nói mau, đừng ba hoa"
"Hì, con chỉ đùa một lát để thay đổi không khí thôi mà" Dương Minh nói: "Mẹ, mẹ không phải mới bị cho nghỉ việc sao?"
"Sao con biết mẹ nghỉ việc?" Dương mẫu có chút khó hiểu, nói xong còn không quên nhìn Dương Phụ một cái.
Dương Phụ lắc đầu, ra vẻ mình cũng không nói.
"Vừa nãy bố mẹ nói chuyện khá lớn tiếng, không cẩn thận bị con nghe thấy" Dương Minh trả lời lấy lệ: "Mẹ trước kia mẹ làm kế toán à?"
"Đúng, lúc trước khi con vẫn còn bé, mẹ làm kế toán trong một công ty nhà nước, sau khi công ty đóng cửa, mẹ bị cho nghỉ" Dương mẫu nói.
"Mẹ, con nghĩ để mẹ đến công ty con làm. Mẹ làm kế toán, quản tiền, cứ như vậy không sợ con buôn bán lỗ" Dương Minh nói.
"Để mẹ làm? Mẹ được không?" Dương mẫu có chút kinh ngạc nói, chẳng qua có thể thấy bà rất cao hứng.
"Sao lại không được ạ, mẹ đã làm kế toán mà. Lúc này cũng để mẹ làm kế toán, đúng ngành rồi còn gì ạ" Dương Minh nói.
"Như vậy." Dương mẫu động tâm, nếu chính mình ở trong công ty, như vậy ít nhất có thể thấy được động hướng tiền, cũng coi như giúp con trai.
"Không được" Dương Phụ đột nhiên nói: "Không thể để mẹ con đi"
"Tại sao ạ?" Dương Minh và Dương mẫu cùng ngẩn ra, sao Dương Phụ lại phản đối.
"Đại Minh, công ty này là do con và Trương Tân cùng mở. Hơn nữa tài chính là của bố nuôi con và bố Trương Tân, con để mẹ con đi quản tiền đâu có được?" Dương Phụ nói: "Đến lúc đó người khác sẽ nghĩ như thế nào? Nói là con nâng đỡ người thân?"
"Không sai" Dương mẫu nghe xong cũng gật đầu nói: "Đại Minh, đúng vậy, chuyện này mẹ cũng thấy thế. Trong công ty, ai nắm tiền, người đó nắm giữ mệnh mạch. Đến lúc đó dù chúng ta không tham lấy, cũng sợ người khác nói lung tung"
"Bố mẹ. Bố mẹ nghĩ nhiều quá rồi đó ạ" Dương Minh dở khóc dở cười: "Bố nuôi con nói, công ty coi như cho con, tiền kiếm được bố nuôi cũng không lấy"
"Cho con?" Dương Phụ kinh ngạc: "Con nói, bố nuôi con cho con nhiều nhiều như vậy?"
"Bố, bố nuôi con thực ra rất nổi tiếng trong giới châu báu, ông không thiếu tiền" Dương Minh giải thích: "Một tác phẩm của bố nuôi tùy tiện bán ra là có thể lấy được hơn triệu Usd"
Dương Phụ và Dương mẫu nghe xong đều nhìn nhau. Bọn họ lúc trước mặc dù chỉ biết bố nuôi của Dương Minh rất có thân phận, nhưng không nghĩ đến lại có năng lực như vậy. Một tác phẩm bán được từng đó tiền, đó là khái niệm gì chứ. Mình và bà xã làm cả đời cũng không kiếm được từng đó tiền. Đừng nói là triệu Usd, mà triệu nhân dân tệ cũng không ra.
"Đại Minh, như vậy đi, con lúc nào có thời gian thì hẹn với bố mẹ nuôi con. Bố và mẹ con muốn gặp hai người bọn họ. Như vậy chúng ta cũng yên tâm hơn. Nếu không, ông ấy cho con nhiều tiền như vậy, bố mẹ thật sự rất bất an" Dương Phụ do dự một lát rồi nói.
"Vậy cũng được ạ, thế chuyện kế toán để đến lúc đó rồi nói ạ. Dù sao công ty mới đang chuẩn bị, nói cái gì cũng vãn sớm ạ" Dương Minh gật đầu nói: "Bố mẹ nuôi con lúc nào cũng rảnh, hay là chúng ta ăn cơm xong thì đến gặp một chút ạ?"
"Không hẹn trước, hình như không tốt lắm?" Dương Phụ có chút lo lắng: "Bố nuôi con cũng là người nổi tiếng, buổi tối đi dự tiệc thì sao?"
"Bố, bố nuôi con rất đạm bạc, không thích danh lợi Dương Minh cười nói: "Nếu như bố nuôi con thích tiếp khách, người mời bố nuôi ăn cơm xếp hàng đến sang năm. Ông mỗi tối đều về nhà, hơn nữa lúc con ở trường cũng thường xuyên thấy ông"
"
Như vậy à, cũng được, vậy chúng ta đi đến chào hỏi chút" Dương Phụ gật đầu nói: "Có cần mua quà gì đó không?"
"
Không cần ạ, nhà bố nuôi con nhiều quà lắm rồi ạ" Dương Minh vội vàng lắc đầu nói: "Đều là người một nhà không cần khách sáo như vậy. Lát nữa mua mấy cân hoa quả là được ạ"
"
Thằng bé này" Dương Phụ lắc đầu, chẳng qua vẫn nói: "Vậy theo lời con" Dương Phụ cũng biết Dương Minh tự biết suy nghĩ. Hơn nữa con mình đã trưởng thành, hiểu rõ sự đời hơn cả mình. Cho nên Dương Minh nói như vậy, nhất định có lý.
Đồ ăn mang lên, một nhà ba người vừa trò chuyện việc học của Dương Minh ở trường, nói nói, nói đến chuyện cả đời Dương Minh.
"
Đại Minh, bao giờ thì con dẫn Trần Mộng Nghiên đến nhà chơi?" Dương mẫu cười hỏi.
"
Mẹ, chuyện này không gấp được ạ, bọn con chưa chính thức ạ." Dương Minh có chút xấu hổ. Xem ra chuyện mình và Trần Mộng Nghiên phải nắm chặt. Mẹ đã nhận Trần Mộng Nghiên rồi.
"
Sao không gấp được chứ? Mẹ nói Đại Minh này, Trần Mộng Nghiên, cô bé này mẹ xem chuẩn rồi, con dâu khác mẹ không nhận" Dương mẫu nói: "Bây giờ cạnh tranh rất kịch liệt, tỷ lệ nam nữ ở đại học rất mất cân đối"
"
Đúng vậy, Dương Minh, con lại ở khoa công nghệ, không phải sư phạm hay nghệ thuật gì, nhiều nam ít nữ. Con đừng để người khác cướp mất đó" Dương Phụ lần đầu tiên nói theo một câu.
"
." Dương Minh hết chỗ nói. Chẳng qua bố mẹ nói cũng đúng. Trong trường có rất nhiều người có ý với Trần Mộng Nghiên, nhiều đến đáng sợ. Vì vậy Dương Minh nói: "Được ạ, mẹ, con biết rồi. Con sẽ tranh thủ sớm"
"
Tranh thủ? Không được, mẹ nếu không giục con, con sẽ không để tâm" Dương mẫu lắc đầu nói: "Như vậy đi, con lập quân lệnh trạng cho mẹ, cụ thể là lúc nào, phải có thời gian hạn chế"
"
Cái này còn có thời gian sao ạ?" Dương Minh lắc đầu cười khổ: "Con sẽ tận lực ạ. Mẹ, cái này không thể miễn cưỡng đâu ạ"
"
Cái gì mà miễn cưỡng, mẹ cũng thấy cô bé Trần Mộng Nghiên có ý với con" Dương mẫu nói: "Lúc cấp ba, hai đứa gọi điện cho nhau mẹ đã biết rồi. Như vậy đi, tết. Tết con dẫn Trần Mộng Nghiên về nhà chơi. Bắt đầu từ bây giờ đến lúc đó còn ba tháng, không thành vấn đề gì chứ?"
"
Cái này." Dương Minh đành phải gật đầu nói: "Được ạ"
"
Được, vậy còn được, mẹ năm nay phải chuẩn bị hồng bao" Dương mẫu nói.
"
Được rồi mà mẹ, ăn đi ạ, sắp nguội hết rồi ạ" Dương Minh thầm nghĩ, chỉ có thể xem tình hình rồi nói. Thật sự nếu không được, vậy nói nhà Trần Mộng Nghiên đi ra ngoài ăn tết.
Cơm nước xong, Dương Minh gọi thanh toán, sau đó lấy ra ba ngàn, đây là tiền hắn mới rút từ thẻ ra.
"
Bố mẹ, đây là ba ngàn, bố mẹ cầm dùng ạ" Thanh toán xong, Dương Minh đẩy tiền cho mẹ.
"
Đại Minh, con làm gì vậy? Mẹ và bố con có tiền mà" Dương mẫu vội vàng nói.
"
Mẹ, con có tiền. Tháng trước con kiếm được mấy chục nghìn ạ" Dương Minh vừa cười vừa nói.
"
Đại Minh, con bây giờ đang trong giai đoạn gây dựng sự nghiệp, đang cần tiền. Bố và mẹ có tiền mà" Dương Phụ cũng nói.
"
Bố, mẹ, bố mẹ cầm đi. Gây dựng sự nghiệp cũng không phải dùng tiên của mình. Nếu như con bỏ tiền trong túi mình ra, Trương Tân cũng không đồng ý" Dương Minh nói.
"
Được rồi. Vậy mẹ sẽ cầm" Dương mẫu gật đầu. Bà biết Dương Minh hiếu thuận với mình, nên cũng không nói gì nữa.
Một nhà ba người ra khỏi quán, trước cửa quán có rất nhiều xe taxi đang đợi khách. Ba người trực tiếp lên một chiếc đi đến đại học công nghiệp Tùng Giang.
Xe vừa đến cửa tiểu khu, Dương Minh đưa giấy ra vào, bảo vệ ở cửa mới cho phép qua.
Ấn chuông cửa nhà Lưu Duy Sơn, không nghĩ đến người ra mở cửa lại là Tiếu Tình. Tiếu Tình thấy bố mẹ Dương Minh ở đằng sau, không khỏi sửng sốt, kinh ngạc nhìn Dương Minh.
"
Chị Tiếu Tình, đây là bố mẹ em" Dương Minh cười giới thiệu.
"
A?" Mặt Tiếu Tình lập tức đỏ lên, đây là bố mẹ Dương Minh? Nghĩ đến quan hệ với Dương Minh, Tiếu Tình có chút xấu hổ.
"
Cháu chào hai bác" Tiếu Tình cố gắng làm cho mình bình thường lại, sau đó chào.
"
Ồ? Cháu chính là chị nuôi Tiếu Tình của Dương Minh hả?" Dương mẫu vừa cười vừa nói: "Cháu xinh quá"
"
Vậy ạ?" Tiếu Tình nghe xong có chút vui mừng. Mặc dù biết chuyện mình và Dương Minh không thể công khai, nhưng có thể được mẹ người mình yêu chấp nhận, cũng là chuyện rất cao hứng: "Bác mới đẹp ạ"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #311


Báo Lỗi Truyện
Chương 311/2205