Chương 310: Nói chuyện gia đình


Tống Hàng từ nông thôn mà ra, vốn không chú ý gì đến gái mú, lấy vợ chỉ để nhờ vả mà thôi? Tắt đèn đi không phải đều như nhau sao? Nếu đổi lại là ở nông thôn, không phải đều là các cô gái như vậy sao. Vợ bây giờ ít nhất cũng là tiểu thư con nhà giàu.
Chẳng qua theo địa vị của mình trong công ty không ngừng tăng lên, Hồng Công hào hoa làm cho Tống Hàng bị đả kích rất lớn. Dần dần Tống Hàng bắt đầu chán ghét vợ của mình. Bản tính háo sắc của đàn ông bị khai phá đến cực hạn. Tống Hàng có chút nhớ Tiếu Tình. Lúc trước sao mình lại ngây thơ, khờ khạo và ngu ngốc như vậy? Không ngờ tin mấy truyền thuyết ở quê nhà, nữ Bạch Hổ sát chồng, đúng là lời nói vô căn cứ. Hơn nữa đến Hồng Công, bên này lại có lời Bạch Hổ vượng phu, Tống Hàng càng thêm hối hận.
Cho nên lần này về Tùng Giang, Tống Hàng quyết định tìm cách ôn lại tình xưa với Tiếu Tình. Về phần Dương Minh lần trước, Tống Hàng căn bản không cho rằng đó là bạn trai của Tiếu Tình.
Xã hội ham muốn hưởng thụ vật chất hiện nay, có mấy cô gái không ham tiền? Tống Hàng không cho rằng Tiếu Tình sẽ thoát được. Mình về Tùng Giang làm giám đốc công ty cơ mà.
Thân phận này, nuôi mấy em thì có gì chứ? Mình coi như áo gấm về nhà, rất có mặt mũi trước mặt đám bạn.
Dương Phụ sau khi về nhà thấy Dương mẫu nghỉ sớm, vì vậy khó hiểu hỏi: "Bà sao sớm như vậy đã về? "
"Ai. Lão Dương, tôi bị cho nghỉ rồi" Dương mẫu lắc đầu thở dài nói.
"Cho nghỉ, bà không phải là công nhân tạm thời sao, sao lại cho nghỉ" Dương Phụ hỏi.
"Ngay cả tạm thời cũng không làm được. Chủ nhiệm tiểu khu chúng ta đưa một bà con của hắn vào thay thế vị trí của tôi, bảo tôi lĩnh tiền công rồi về" Dương mẫu lắc đầu nói.
"Vậy không làm nữa, ở nhà nghỉ ngơi một lát đi" Dương Phụ trầm ngâm một chút rồi nói. Tình huống bây giờ đã như vậy, chuyện đã xảy ra, nhiều lời cũng không có tác dụng gì. Bà xã là công nhân tạm thời, người ta lúc nào cũng có quyền cho nghỉ. Mình căn bản không có quyền lên tiếng.
"Nhưng điều kiện của chúng ta, tôi không đi làm. hay là mai tôi đi làm thêm cho nhà nào đó?" Dương mẫu nói.
"Bỏ đi, như vậy mệt lắm. Bà đã nhiều tuổi, sao có thể làm việc này. Những việc đó cho người trẻ thôi" Dương Phụ lắc đầu nói: "Hơn nữa con mình không phải rất có tiền đồ sao. Hai ta không cần phải liều mạng kiếm tiền rồi"
"Nói thì là như vậy, không thể để con trai quá mệt, chúng ta không thể nào chỉ trông vào tiền của con" Dương mẫu thở dài nói: "Mai tôi đến thị trường lao động xem sao. Nếu thực sự không được thì buôn bán nhỏ. Trước khi đi làm tôi cũng là đã buôn bán nhỏ trong nhà, chắc là làm được"
"Buôn bán? Chủ ý này được đó. Bây giờ rất nhiều nhà đều phát tài. Hay là hai ta cùng tính xem, xem có thể làm được gì không?" Dương Phụ biết bà xã không thể ở mãi trong nhà, vì vậy tán thành suy nghĩ của vợ.
"Ừm, ngày mai tôi đi dạo thị trường, xem có thể làm gì. Ở gần nhà chúng ta không phải có chợ đó sao" Dương mẫu gật đầu cười nói.
"Ha ha, tôi thấy được đó" Dương Phụ cười nói: "Đúng, tối nay ăn gì?"
"Ai, quên nói với ông. Đại Minh về rồi, con nói muốn mời hai chúng ta ra ngoài ăn" Dương mẫu đột nhiên nói.
"Đại Minh về sao?" Dương Phụ sửng sốt: "Ra ngoài ăn hả, tự mình làm cũng được mà"
"Được rồi, con trai cao hứng, theo con đi" Dương mẫu khoát tay nói: "Tôi đi gọi con"
Từ lúc Dương Phụ đi vào, Dương Minh bây giờ chú ý đến tình hình bên ngoài. Bố mẹ nói chuyện với nhau, một chữ không lọt khỏi mắt hắn. Thì ra mẹ bị cho nghỉ việc, khó trách vẻ mặt lại không tốt.
Chẳng qua dựa theo tình huống của mình bây giờ thì thấy căn bản mẹ không cần phải ra ngoài kiếm tiền. Mà làm cho Dương Minh kinh ngạc, trước khi mẹ đi làm không ngờ cũng đã buôn bán. Chuyện này là lần đầu tiên hắn nghe thấy.
Dương mẫu nghỉ việc khi Dương Minh còn nhỏ, sau đó làm công nhân tạm thời cho mấy nơi, cuối cùng làm công nhân vệ sinh ở nơi này. Dương Minh thực sự không biết trước kia mẹ làm gì.
Dương Minh nghe Dương mẫu nói muốn buôn bán, trong lòng không khỏi vui vẻ. Nhất là nghe được Dương Phụ đồng ý, Dương Minh càng cao hứng hơn.
Dương Minh vốn còn lo lắng việc mình mở công ty sẽ bị bố mẹ phản đối. Nhưng bây giờ xem ra sẽ không như vậy. Bố cũng không bảo thủ như mình nghĩ.
Chẳng qua Dương Minh lại có một suy nghĩ. Mẹ lúc trước đã buôn bán, làm kế toán, bây giờ nghỉ việc còn muốn tìm chuyện làm. Vậy không bằng bảo mẹ đến công ty làm, công ty mình lại đang thiếu người.
"Đại Minh, bố con về rồi, có đi ăn cơm không?" Tiếng Dương mẫu truyền vào.
Dương Minh mở cửa, sau đó nói: "Đi ạ, con mặc quần áo"
"Được, con nhanh lên một chút, bố con không thay quần áo" Dương Minh gật đầu nói.
Dương Minh mặc áo lông và áo ngoài, sau đó ra khỏi phòng. Một nhà ba người khóa cửa ra khỏi nhà.
Bởi vì người nhà ăn cơm, Dương Minh không đến khách sạn, mà tìm một quán ăn khá hợp khẩu vị cạnh nhà. Cho dù như vậy Dương mẫu vẫn trách một câu: "Đồ ăn quán này có đắt không?"
"Nếu ra rồi thì không sợ tiêu tiền" Dương Phụ rất nhanh đã điều chỉnh được tâm trạng, ra ngoài không sợ tiêu tiền.
Quán này rất đông khách, chưa đến giờ cơm thì hơn phân nửa chỗ đã có người ngồi. Dương Minh tìm một vị trí khá yên tĩnh, sau đó gọi thức ăn, hai chai bia.
"Đại Minh, sao con có thể uống rượu bia" Dương mẫu trách mắng.
"Ha ha, Đại Minh đã là sinh viên, uống bia là bình thường" Dương Phụ không nói gì. Từ ngày Dương Minh đỗ đại học, ông mỗi ngày đều rất cao hứng.
"Bố, mẹ, thực ra con có một việc quan trọng muốn nói với bố mẹ" Dương Minh rót một cốc bia cho Dương Phụ.
"Ồ? Chuyện gì thế, có phải là có bạn gái không, giới thiệu cho bố mẹ hả?" Dương Phụ trêu chọc.
"Bố, con nói chuyện nghiêm túc mà, bạn gái là chuyện trong nhà" Dương Minh cười nói.
"Gì mà chuyện chính với chuyện trong nhà, không phải đều là chuyện của con sao" Dương mẫu cười nói: "Có chuyện gì thì nói mau. Bố và mẹ đều đã chuẩn bị tâm lý"
"Mẹ, con muốn lập công ty" Dương Minh do dự một chút rồi nói.
"Lập công ty?" Dương mẫu kinh ngạc nói: "Đại Minh, con nói gì thế? Ấm đầu à?"
Dương Phụ lại lắc đầu với Dương mẫu, dùng ánh mắt không cho vợ nói tiếp: "Đại Minh, con nói con muốn lập công ty đúng không?"
"Đúng ạ, bố mẹ, con muốn nói chuyện này với bố mẹ" Dương Minh gật đầu nói: "Con và Trương Tân muốn cùng nhau mở một công ty"
"Mở công ty làm gì? Kinh doanh gì? Mặt khác, hai đứa có vốn không?" Dương Phụ hỏi.
"Mở công ty châu báu. Chú Trương đầu tư một triệu, bố nuôi đầu tư năm triệu" Dương Minh nói.
"Một triệu" Dương Phụ sợ hãi than còn chưa hết, đột nhiên lại nghe Dương Minh nói ra" năm triệu"
Dương Phụ và Dương mẫu nhìn nhau, một lúc sau Dương Phụ mới mở miệng nói: "Dương Minh, con nói thật đó chứ?"
"Bố mẹ, chuyện như thế này con có thể nói đùa được sao" Dương Minh nghiêm túc nói.
"Chú Trương của con không phản đối?" Dương Phụ kỳ quái nói. Cho con trai một triệu để kinh doanh, lá gan không nhỏ đâu.
"Chiều nay con đến công ty chú Trương, chú Trương rất ủng hộ suy nghĩ của bọn con" Dương Minh nói: "Quan trọng chính là, bố nuôi đầu tiên là bỏ tiền ra để con rèn luyện, nhưng sau này có thể giao trọng trách cho con"
Dương Minh đầu tiên là làm một dự phòng cho bố mẹ. Hắn sau này làm gì ở công ty sẽ không tốn thời gian giải thích, trực tiếp đổ lên người Lưu Duy Sơn là được.
"Đại Minh, con nói thật với bố xem, con có nắm chắc kinh doanh công ty tốt hay không?" Dương Phụ trầm ngâm một chút rồi nói.
"Bố, bố yên tâm ạ. Chú Trương làm trong ngành này, hơn nữa con cũng làm trong công ty chú ấy. Bước đầu công ty sẽ không có vấn đề gì. Quan trọng là kiếm được bao nhiêu tiền thôi ạ" Dương Minh nói.
"Con đã tự tin như vậy, bố cũng không nói gì thêm. Bố nuôi con và chú Trương của con nhất định hiểu hơn bố nhiều. Bọn họ cảm thấy con có thể làm, như vậy khẳng định con có năng lực đó" Dương Phụ nói: "Bố chỉ có thể ủng hộ con về mặt tinh thần"
"Ha ha, bố, bố chỉ cần ủng hộ tinh thần là được rồi" Dương Minh vui vẻ nói. Xem ra bố đã đồng ý.
"Đại Hải, ông đang nói gì thế?" Dương mẫu có chút lo lắng nói: "Đại Minh cầm tiền người ta, chẳng may phải bồi thường thì sao? Chúng ta không có tiền trả người ta đâu"
"Mẹ, chưa kinh doanh mà, sao mẹ đã nghĩ đến bồi thường" Dương Minh cười nói: "Đúng, con có một ý này, cứ như vậy, con sẽ không sợ phải bồi thường"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #310


Báo Lỗi Truyện
Chương 310/2205