Chương 307: Chân tướng?


Mê man?
"Vương Tuyết, bạn nói sao thái độ của Dương Minh đối với mình luôn không mặn không nhạt thế?" Trong phòng ngủ nữ sinh, hai nữ sinh đang ngồi, người nói chuyện tự nhiên là Chu Giai Giai.
"Vậy không phải tốt sao? Ít nhất hắn không ghét bạn" Vương Tuyết nói.
"Mình thà bị hắn mắng cho một trận. Cảm giác bây giờ thật khó chịu, giống như người xa lạ vậy. Mình không nói chuyện với hắn, hắn cũng không nói chuyện với mình" Chu Giai Giai lắc đầu.
"Bạn quá chân chất rồi. Bạn chủ động nhiều hơn một chút, mình không tin Dương Minh không động tâm" Vương Tuyết nói.
"Chủ động? Chỉ sợ hắn không thích con gái quá chủ động?" Chu Giai Giai hỏi lại.
"Không thích? Ha ha, Giai Giai, bạn không nghe nói câu này sao, đàn ông đều là động vật háo sắc. Bạn xinh đẹp như vậy, Dương Minh cho dù trong lòng không có cảm tình tốt với bạn, nhưng sinh lý cũng sẽ thích bạn" Vương Tuyết nói: "Cái này mình hiểu rõ hơn bạn, nói như thế nào thì mình cũng đã đọc nhiều tiểu thuyết tâm lý mà"
"Bạn nói thì hay rồi, vừa nói là làm mình tức" Chu Giai Giai nhíu mày nói: "Vương Tuyết, tại sao bạn lại ghép đầu mình vào cái ảnh đó? Bạn cũng không phải hơi quá chứ? Sáng mình vừa dạy bạn cách, trưa bạn đã lấy mình ra làm thí nghiệm"
"Mình không phải nghĩ cho Dương Minh bạn tốt của bạn trên QQ sao. Mình làm như vậy không phải là vì giúp bạn sao. Mình suy nghĩ hấp dẫn hắn một chút, không biết chừng hắn sẽ cắn câu" Vương Tuyết không hề có ý hối lỗi.
"Ai" Chu Giai Giai thở dài một hơi: "Mình đúng là bị bạn hại chết. Người kia nếu quả thực là Dương Minh, hắn chẳng phải càng thêm chán ghét mình sao? Dương Minh hình như không thích các cô gái tùy tiện?"
"Đây là bạn quan tâm quá nên loạn. Bạn không phải đã kiểm tra và nhận định người đó không phải Dương Minh sao?" Vương Tuyết nói.
"Lời tuy nói như vậy, chẳng qua hắn nếu nói hắn là Dương Minh, hơn nữa tốt nghiệp trường cấp hai Hồng Kỳ, như vậy khẳng định là người bên cạnh Dương Minh. Mình sợ hắn sẽ nói loạn với Dương Minh" Chu Giai Giai không khỏi lo lắng nói: "Nhất là hôm khai giảng, bạn cũng thấy đó, ánh mắt Dương Minh nhìn mình rất quái dị, giống như nhìn một người. ừ. một *** vậy"
"Bạn nghĩ quá nhiều rồi. Hắn sau đó không phải giải thích rồi sao" Vương Tuyết không nghĩ nhiều như vậy.
"Chỉ hy vọng như thế" Chu Giai Giai thở dài một hơi: "Sau này không nên làm loạn như vậy. Cũng may cái đó nhìn kỹ là biết do ghép ảnh, nếu không danh dự của mình đã bị bạn hủy hết. Nếu Dương Minh nghĩ lầm mình là người như vậy, có lẽ cả đời mình không có hy vọng"
"Giai Giai, bạn phải tự tin vào mình chứ" Vương Tuyết nói: "Bạn xem mình này, không xinh đẹp như vậy mà còn một đống nam sinh theo đuổi đó?"
Vương Tuyết nói cái này thật ra là đúng. Vương Tuyết chỉ có thể nói là khá xinh, nhưng bất đắc dĩ khoa công nghệ lại là dương thịnh âm suy, nam sinh nhiều, nữ sinh ít. Cho nên chỉ cần nữ sinh không phải người sao Hỏa, đều có người theo đuổi. Dù là người sao Hỏa, trên cơ bản đều có thể tìm được đối tượng trước khi tốt nghiệp.
"Người khác theo đuổi, mình không cần" Chu Giai Giai lắc đầu. Nghĩ đến tình cảm của mình trên cơ bản chỉ là thất bại và thất bại. Ai, một lần sảy chân ôm hận nghìn đời. Mình lúc trước sao lại xúc động như vậy? Mặc dù cô bạn Tô Nhã kia làm cho người ta ghét, nhưng nếu bỏ quan hệ tình địch đi thì Tô Nhã khá hoàn mỹ. Nếu không những năm qua, Chu Giai Giai cũng không vô thức coi Tô Nhã là tấm bảng để mình noi theo.
"Nữ theo đuổi nam, cách một tầng" Vương Tuyết cười nói: "Không có gì, đại học không phải còn bốn năm nữa sao? Không gấp, có thể từ từ mà"
Nói là nói như vậy, chẳng qua ai có thể đảm bảo Dương Minh trước đó không có bạn gái?" Chu Giai Giai bất đắc dĩ nói.
"
Thứ mình nói thẳng" Vương Tuyết trực tiếp dội một gáo nước lạnh cho Chu Giai Giai: "Chu Giai Giai, bạn lúc trước khi bước vào con đường cố chấp này, bạn thực sự đã nghĩ đến chưa? Nếu như Dương Minh bây giờ có bạn gái, bạn có thể buông tha không?"
"
Mình." Chu Giai Giai nghẹn lời, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu.
"
Được, cho dù bạn có thể chen vào đám bạn gái của hắn. Như vậy bạn có nghĩ đến chẳng may có một ngày Tô Nhã thực sự xuất hiện trước mặt Dương Minh. Bạn cho rằng Dương Minh sẽ chọn bạn hay chọn Tô Nhã?" Vương Tuyết hỏi tiếp." Cái này" mặt Chu Giai Giai trở nên tái nhợt, ánh mắt mông lung nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó lo lắng nói: "Có lẽ không thể đâu, chuyện đã qua lâu như vậy, Dương Minh không biết chừng đã quên Tô Nhã. Hơn nữa Tô Nhã lâu như vậy không gặp Dương Minh, có lẽ sớm không còn tình cảm rồi. Tình yêu khi còn bé sao có thể như vậy được."
"
Ha ha" Vương Tuyết đột nhiên cười lớn: "Buồn cười quá"
"
Sao thế...: Chu Giai Giai chột dạ hỏi: "Vương Tuyết, bạn cười gì thế?"
"
Giai Giai, lúc bạn nói ra câu vừa rồi, bạn có cảm thấy chột dạ không?" Vương Tuyết lắc đầu: "Trẻ con nói dối không tốt đâu."
"
Người ta đang nói thật mà. Hơn nữa sao mình biết hai người họ nghĩ gì. Mình chỉ đoán theo lẽ thường mà thôi" Chu Giai Giai nói.
"Lẽ thường?" Vương Tuyết hỏi ngược lại: "Giai Giai, đây là bạn lừa mình dối người. Người khác không nói, bạn, nhiều năm như vậy mà bạn có quên được Dương Minh không? Có quên được tình cảm với hắn không?"
"
Mình." Chu Giai Giai vô lực nằm trên giường, tựa đầu vào thành giường, mặt tái nhợt không chút máu. Đúng, trong lòng nàng vẫn luôn có ảo tưởng nhưng bị đốt cháy một cách vô tình. Chu Giai Giai giống như một cô bé nói dối bị người phát hiện, ngơ ngác nhìn trần nhà.
"Giai Giai, bạn bây giờ dừng lại vẫn còn kịp, không nên càng lúc càng sâu" Vương Tuyết chuẩn bị tiếp tục thêm dầu vào lửa, nàng không hy vọng bạn của mình cứ mê muội như vậy: "Bạn làm như vậy càng lún càng sâu, đến cuối cùng sẽ không thể tự kiềm chế được. Giai Giai, bạn ưu tú như vậy, bạn là một tiểu thư, chẳng lẽ bạn muốn cả đời mình bị cuốn vào tình cảm không lối thoát sao?"
Chu Giai Giai nhìn Vương Tuyết, ánh mắt có đôi chút mê ly, có chút bất đắc dĩ, phần nhiều là đau khổ.
"Giai Giai, từ đầu đến cuối bạn đã sai. Bạn yêu một người không nên yêu. Bạn và hắn không có kết quả, không có tương lai" Vương Tuyết tiếp tục nói: "Giai Giai, là bạn tốt của bạn, mình đáng lẽ phải ủng hộ quyết định của bạn. Cho nên mình vẫn tìm cách giúp bạn, hy vọng bạn có thể hạnh phúc. Nhưng chính vì mình là bạn của bạn, mình không thể không suy nghĩ cho tương lai của bạn. Mình không hy vọng cả đời bạn mình đều buồn bã không vui. Giai Giai, buông tha đi, đau mãi mãi không bằng đau trong lúc nhất thời. Bạn cứ tiếp như vậy không phải biện pháp đâu"
Những lời này Vương Tuyết đã sớm muốn nói với Chu Giai Giai, chẳng qua trước đây không có cơ hội. Lần này nhân lúc hai người nói đến đây, Vương Tuyết quyết định nói thẳng ra. Nàng không muốn Chu Giai Giai tiếp tục như vậy, chuyện nhất định phải chấm dứt.
"Mình sẽ phải buông tha sao?" Chu Giai Giai lẩm bẩm nói.
"Đúng vậy, Giai Giai, bây giờ nên có quyết định" Vương Tuyết gật đầu.
Chu Giai Giai nhíu mày, lẳng lặng không biết nghĩ gì, chẳng qua ánh mắt lập tức trở nên kiên định.
"Vương Tuyết, mình quyết định rồi" Chu Giai Giai cắn môi, rốt cuộc cũng mở miệng.
"Thật chứ? Giai Giai, thật tốt quá" Vương Tuyết cao hứng nói: "Bạn chuẩn bị buông tha?"
"
Vương Tuyết, cái gì là thiêu thân bay vào lửa?" Chu Giai Giai không trả lời câu hỏi của Vương Tuyết, mà lẩm bẩm nói ra chuyện khác.
Vương Tuyết vừa nghe Chu Giai Giai nói, trong lòng thầm nghĩ không ổn. Hình như chuyện có chút không đúng.
"Thiêu thân là theo bản năng, chúng ta không phải hành động theo bản năng" Vương Tuyết đành phải giải thích như vậy, hy vọng Chu Giai Giai có thể hiểu, thiêu thân khác với con người.
"Đúng, theo bản năng" Chu Giai Giai gật đầu: "Vương Tuyết, nói như thế nào nhỉ, mình đã coi mình thành một bộ phận của hắn. Nếu như có một ngày mình thực sự không thể thấy hắn nữa, mình có thể."
Chu Giai Giai không nói tiếp, nhưng Vương Tuyết càng thêm hoảng sợ. Bởi vì lời Chu Giai Giai muốn nói nhất định không phải lời hay.
"Ai" Vương Tuyết không thể không thở dài: "Giai Giai, thật không biết nói với bạn cái gì cho tốt. Được rồi, vậy nếu như Tô Nhã thực sự trở về thì bạn sao sao? Vấn đề này bạn phải nghĩ biện pháp giải quyết. Sau này mình sẽ không khuyên bạn buông tha nữa, ngược lại sẽ ủng hộ bạn nhiều hơn nữa"
"
Tô Nhã. mình không biết. cô ấy chắc rất hận mình" Chu Giai Giai lắc đầu.
"Đúng thế, Giai Giai, bạn nếu biết là tốt rồi. Chỉ cần có Tô Nhã, bạn sẽ không có khả năng" Vương Tuyết nói.
"Nhưng mà. nếu mình nói chuyện với Tô Nhã, cô ấy có thể tha thứ cho mình" Chu Giai Giai ngây ngốc nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #307


Báo Lỗi Truyện
Chương 307/2205