Chương 306: Thay đổi thái độ


Vương Học Phạm? Chỉnh người là vì chuyện này? Vương Tích Phạm không biết làm thế nào cho tốt. Hắn nghĩ anh trai mình bị tố giác thì ra là có người đứng phía sau làm? Hơn nữa người này có thù oán với ông anh.
"Mạo muội hỏi một câu, người anh em và anh. Vương Học Phạm có thù hận gì?" Vương Tích Phạm không biết đối phương có biết quan hệ giữa hắn và Vương Học Phạm không, vì tránh rước họa vào thân nên hắn không dám nói Vương Học Phạm là anh trai mình.
"Cũng không cần ông quan tâm. Ông nếu như biết sẽ không có lợi cho mình, không thể nói tôi mang phiền phức đến cho ông" Dương Minh cười hắc hắc nói.
"Cái này." Vương Tích Phạm suy nghĩ thật nhanh. Làm hắn không quản chuyện Vương Học Phạm, chuyện này rất khó. Nhưng so sánh thì tính mạng của mình càng quan trọng hơn. Vương Tích Phạm không muốn tự nhiên đắc tội một kẻ địch ẩn trong bóng tối. Hơn nữa kẻ địch hình như là kẻ liều mạng. Vương Tích Phạm có hàng triệu trên người, không việc gì phải cứng đối cứng với người. Suy nghĩ một lát, Vương Tích Phạm rốt cuộc nói: "Được rồi, người anh em, tôi không nhúng tay vào chuyện này nữa"
"Mẹ nó. Ông **** không nói sớm" Dương Minh đổi giọng nhẹ nhàng, đột nhiên chửi.
Lần này Vương Tích Phạm không hiểu gì, vội vàng hỏi: "Người anh em, anh sao vậy?"
"Tôi thấy ông lắp ba lắp bắp, xem ra ông không đồng ý, đã phái người đi làm *** ông" Dương Minh nói.
"Hả?" Vương Tích Phạm sợ hãi kêu lên: "Người anh em, có gì cũng nói được mà, người của anh bây giờ"
"Bỏ đi, tôi không nói với ông nữa, tôi gọi điện bảo bọn chúng về" Dương Minh nói.
"Đúng đúng, vậy không được chậm trễ. Anh mau gọi điện đi" Vương Tích Phạm sao dám làm chậm thời gian, không biết chừng mình bị người ta thịt.
Tắt điện thoại, Vương Tích Phạm mới tìm khăn tay lau mồ hôi lạnh trên trán. Thầm nghĩ Hoàng Hữu Tài bởi vì chuyện của ông anh mà bị làm **. Mẹ kiếp, ông anh dây vào ai chứ, không nói lý, thủ đoạn lại rất tàn nhẫn.
Vương Tích Phạm khẽ thở dài, thầm nghĩ ông anh không phải thằng em này không giúp anh, mà lần này tôi không có biện pháp rồi. Tôi không thể nào cuốn mình vào chuyện sai lầm này được.
Vương Tích Phạm không phải người dễ bị uy hiếp. Nói thật nếu như bình thường Dương Minh gọi điện thoại đến, Vương Tích Phạm có thể không thèm để ý đến hắn. Nhưng bây giờ thì khác Hoàng Hữu Tài vừa xảy ra chuyện, nhìn hiện trường tai nạn ghê người đó, làm Vương Tích Phạm rất sợ hãi. Vương Tích Phạm không hy vọng mình có kết quả đó.
Được, không quản nữa. Không cần biết người gọi điện là ai, dù sao bây giờ người này cũng không nhằm vào mình nữa, chỉ cần ông anh yên tâm ngồi tù, người đó sẽ không làm khó mình nữa.
Vương Tích Phạm cảm thấy nhất định phải nói với ông anh, bảo hắn mau nhận tội. Vì sao? Bởi vì trong tù mới là an toàn nhất, có cảnh sát bảo vệ. Vương Tích Phạm cảm thấy nếu ông anh không có việc gì rồi được thả gia, người kia khẳng định sẽ không bỏ qua, không biết chừng còn đau hơn ngồi tù.
Nếu đã quyết định như vậy, Vương Tích Phạm sẽ không cần gọi điện cho Tiếu Tình nữa. Không được, vẫn phải gọi, hơn nữa cần phải gọi.
Vương Tích Phạm ý thức được điểm này. Chẳng may, nếu chẳng may Tiếu Tình bị mình uy hiếp, thực sự không truy cứu trách nhiệm của Vương Học Phạm nữa thì sao bây giờ? Mặc dù hắn biết khả năng này là rất nhỏ, nhưng hắn cũng không thể mạo hiểm như vậy.
Hoàng Hữu Tài là tâm phúc, nhưng vẫn là người ngoài. Vương Học Phạm mới là ông anh ruột của mình. Vương Tích Phạm không thể nào nhìn thấy hắn bị tàn phế được. Vì vậy Vương Tích Phạm vội vàng lấy điện thoại trên bàn, gọi cho Tiếu Tình.
"Alo, là chủ nhiệm Tiếu hả?" Vương Tích Phạm hỏi.
"Là tôi" Tiếu Tình tự nhiên nghe được giọng nói của người gọi điện lần trước.
"Là thế này chủ nhiệm Tiếu, không biết cô suy nghĩ chuyện đó như thế nào rồi?" Vương Tích Phạm thử hỏi.
"Xin lỗi, bên phía trường nhất định sẽ truy cứu trách nhiệm của Vương Học Phạm" Tiếu Tình nói.
"Tốt lắm" Vương Tích Phạm nghe nói ông anh mình nhất định sẽ bị phạt, không khỏi cao hứng.
"Hả?" Tiếu Tình nghe xong câu" tốt lắm" không khỏi choáng váng, đối phương không phải đau đầu chứ? Sao lại giống như hy vọng trường xử phạt Vương Học Phạm chứ?
"À, là như thế nào, tôi chính là lãnh đạo của tập đoàn Hùng Phong, thực ra chúng tôi cũng là người bị hại. Chúng tôi mua tài liệu từ trong tay Vương Học Phạm, chúng ta trước đó cũng không biết chuyện này. Trường nhất định phải nghiêm túc truy cứu trách nhiệm của Vương Học Phạm. Nếu như cần chúng tôi sẽ cung cấp một ít chứng cứ" Vương Tích Phạm bây giờ sợ chứng cứ không đủ, Vương Học Phạm sẽ được thả ra.
"Vậy cảm ơn ông." Tiếu Tình khó hiểu dập máy. Thái độ trước sau sao lại thay đổi nhanh như vậy chứ? Khó tin quá. Gần một tiếng trước còn nói mình bỏ qua không truy cứu, gần tiếng sau lại thay đổi chủ ý.
Chẳng lẽ là. Tiếu Tình trong lòng vừa động. Dương Minh? Lại là hắn làm? Tiếu Tình cảm thấy tám chín phần mười là như vậy. Nhưng Dương Minh rốt cuộc làm như thế nào? Mà có thể trong nháy mắt làm cho bên kia đổi giọng chứ?
Dương Minh nói dối loạn trời, chẳng những làm Vương Tích Phạm sợ hãi, hơn nữa quan trọng nhất chính là làm Tiếu Tình không liên quan đến chuyện này nữa. Thành công chuyển thù hận lên người một kẻ địch mà hắn tự nghĩ ra.
Cứ như vậy, cho dù sau chuyện này Vương Tích Phạm muốn báo thù cũng không thể ra tay với Tiếu Tình.
Thực ra Dương Minh làm như thế này đã là do trải qua suy nghĩ mãi. Mặc dù nếu như hắn tính toán cẩn thận, hoàn toàn có thể ám sát Vương Tích Phạm, nhưng làm vậy thật phiền phức. Vương Tích Phạm khác hẳn Hoàng Hữu Tài. Vương Tích Phạm là người có thân phận ở Tùng Giang. Hắn nếu như chết hoặc mất tích, cảnh sát không thể nào không điều tra. Như vậy Dương Minh không phải rước họa vào thân sao.
Cho nên tốt hơn hết chỉ là đe dọa, đạt được mục đích là xong.
Vương Tích Phạm dập điện thoại, bắt đầu bố trí người chuyển lời cho ông anh Vương Học Phạm trong trại tạm giam. Vương Học Phạm lúc đầu còn oán giận Vương Tích Phạm lại thỏa hiệp như vậy? Cùng lắm thì trốn ra nước ngoài là được. Nhưng khi hắn nghe nói đến thảm trạng của Hoàng Hữu Tài, lập tức im lặng. Cuối cùng Vương Học Phạm quyết định ở lại trong tù mấy năm rồi nói.
Chuyện đã được giải quyết, Dương Minh cảm thấy rất dễ dàng, đúng là nhiều chuyện quá. Trước cửa phòng ăn của trường, Dương Minh gặp được Trương Tân và Triệu Tư Tư.
"Trần Mộng Nghiên và cô Triệu Oánh mới đi vào đó" Trương Tân vừa nhìn thấy Dương Minh đã lập tức nói.
"Vậy à? Đi, vào xem" Dương Minh nghe nói Trần Mộng Nghiên vào phòng ăn, lập tức nói.
"Hắc hắc" Trương Tân và Tiếu Tình cười trộm rồi đi theo sau Dương Minh. Có lẽ chuyện của Dương Minh, Trương Tân đã nói với Triệu Tư Tư.
Mặc dù phòng ăn đã đầy người, nếu như muốn tìm một người tuyệt đối không phải chuyện dễ. Nhưng điều này không làm khó được Dương Minh. Hai mắt Dương Minh còn tốt hơn radar, rất nhanh tập trung được mục tiêu.
Quả nhiên Trần Mộng Nghiên và Triệu Oánh ngồi cùng một bàn. Hai người vừa ăn vừa nói chuyện gì đó. Trần Mộng Nghiên thi thoảng còn nở nụ cười.
Dương Minh thở dài một hơi, xem ra Trần Mộng Nghiên đã đi ra khỏi ám ảnh trong lòng. Lần trước nghe Trương Tân nói, Trần Mộng Nghiên cả ngày rầu rĩ không vui, Dương Minh rất đau lòng.
Dương Minh quan sát miệng hai người một lát, phát hiện các nàng đang nói chuyện hồi cấp ba. Nhìn một lát phát hiện đều là mấy chuyện linh tinh, trong đó cũng không nói đến mình.
Dương Minh không khỏi cảm thấy ủ rũ, hình như hai người đang cố gắng né tránh.
Đúng là Dương Minh đã đoán trúng, ngoại trừ chiều hôm đó hai người nói về Dương Minh. Những lần gặp sau cũng đều không nhắc đến Dương Minh.
Triệu Oánh không muốn nhắc đến, vừa nhắc đến sẽ cảm thấy đau xót trong lòng. Mình tốn rất nhiều tâm tư thi đỗ nghiên cứu sinh, không ngờ trái tim mềm ra lại làm cho người khác thay đổi. Triệu Oánh không biết hôm đó mình khuyên Trần Mộng Nghiên là đúng hay sai.
Mà Trần Mộng Nghiên, nàng cảm thấy Triệu Oánh trước kia vẫn là cô giáo của mình, hôm đó mình do tâm trạng nên muốn thổ lộ một chút. Hai hôm nay tâm trạng chuyển biến tốt hơn, Trần Mộng Nghiên cũng không thể không biết xấu hổ tiếp tục nhắc tới Dương Minh, đỡ làm Triệu Oánh chê cười.
Xem ra thời cơ hình như còn chưa đến. Dương Minh thở dài, việc gấp bây giờ đó là tìm cách liên lạc riêng với Triệu Oánh. Từ chỗ nàng xem đạt được tin tức gì không.
Thấy Dương Minh thở vắn than dài, Trương Tân còn tưởng Dương Minh cảm thấy phòng ăn nhiều người không dễ tìm, vì thế nói: "Dương Minh, hay là tao và Triệu Tư Tư chia nhau ra tìm?"
"Không cần, chúng ta đi thôi" Dương Minh lắc đầu xoay người ra khỏi phòng ăn.
Tiếu Tình và Triệu Tư Tư liếc mắt nhìn nhau, cười khổ rồi đi theo Dương Minh.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #306


Báo Lỗi Truyện
Chương 306/2205