Chương 301: Lâm muội muội


"Ai nói đùa với ông?" Mặt Dương Minh trở nên lạnh lùng, nói: "Tôi đổi ý rồi, tôi không cần dụng cụ nữa. Tôi bây giờ chỉ muốn mua cái hộp đựng tiền này. Không phải vừa đưa cho ông hai trăm sao? Được, ông nói trong đó có một tờ là giả, tôi đây cũng không cần, cho ông, tôi lấy cái hộp này"
Vừa nói Dương Minh cầm hộp tiền xoay người định rời đi.
"Mày đứng lại" Lão già đột nhiên hung dữ kêu lên: "Cái đó không bán, thằng ranh này mau trả tao, nếu không đừng trách tao không khách khí"
"Tôi cho ông mặt mũi, ông đừng có mà không biết" Dương Minh ngừng lại, thản nhiên nói.
"Thằng ranh mày thử đi một bước nữa xem?" Lão già uy hiếp.
"Sao? Vậy tôi sẽ đi" Dương Minh nhấc chân đi tới.
Lão già vốn chỉ định dọa Dương Minh một chút, để hắn biết khó mà lui. Không ngờ Dương Minh lại kiêu ngạo như vậy, không khỏi khẩu trương. Lão già năm đó là công nhân trên đường, sau này buôn bán kiếm được chút tiền nên mở cửa hàng tạp hóa này, là một người thô lỗ, cho nên mới làm mấy cái chuyện này. Thấy Dương Minh cất bước muốn đi, trong hộp còn có hơn năm trăm đồng. Lão già không để ý gì hết, cầm lấy cái chổi định đánh Dương Minh.
Không nghĩ tới cái chổi không đánh trúng Dương Minh, mà còn bị Dương Minh xoay tay lại túm lấy.
"Tôi không muốn làm lớn chuyện, ông không định ép tôi báo cảnh sát hả? Hoặc là báo phòng công thương là ông lừa khách?" Dương Minh lạnh lùng nói: "Lúc đầu tôi vì chiếu cố việc làm ăn của ông, không mặc cả mấy, không ngờ ông lại dùng tờ tiền giả để lừa tôi"
"Thằng ranh, không được nói lung tung, tao dùng tiền giả lừa mày bao giờ?" Lão già vẫn mạnh miệng nói.
"Tôi gọi 110 hay là 12315? Ông tự chọn đi" Dương Minh rút điện thoại di động ra, thản nhiên nói.
"Cái này." Thấy Dương Minh chơi thật, lão già trợn tròn mắt.
"Đừng cho là tôi không biết, hộp tiền còn có một ngăn bên dưới nữa đúng không?" Vừa nói Dương Minh liền đưa tay mở hộp tiền ra.
Chứng cứ ngay trước mặt, lão già không thể không nhận, thu. Nói về thân thủ, mình chắc không phải đối thủ của thằng ranh này.
"Anh bạn. tôi. xin lỗi, tôi bị tiền làm mờ mắt, đây là lần đầu tiên tôi làm như vậy. cậu bỏ qua cho tôi đi" lão già nhăn nhó mặt mày nói.
"Lần đầu tiên?" Dương Minh trừng mắt lên: "Tôi thấy kỹ thuật của ông thành thạo như vậy, đây chắc không phải lần đầu tiên chứ?"
"A. thực ra đây là lần thứ hai mà thôi. Anh bạn, không giấu cậu, tiền giả này tôi cũng bị người lừa mà" Lão già ra vẻ đau khổ: "Hôm qua tôi thu một trăm năm mươi đồng của một người đàn ông, khi đó tôi mới ngủ dậy nên vẫn còn mơ hồ, không nhìn rõ. Kết quả vợ tôi thấy được, nói đó là tiền giả, mắng tôi một trận, tôi nghĩ hay là mình đẩy ra ngoài."
"Bị người khác lừa, ông lại đi lừa người khác?" Dương Minh nhíu mày: "Đây là ông chuyển đau khổ cho người khác"
"Anh bạn. tôi buôn bán nhỏ, một ngày kiếm được bao tiền chứ, tôi không gánh nổi. Hôm qua tôi trả lại tiền lẻ đã tiêu được tờ năm mươi đồng, hôm nay tôi chuẩn bị đưa tờ một trăm cho cậu, kết quả lại bị cậu phát hiện" Lão già có chút xấu hổ nói.
"Ông không chịu nổi, người khác có thể chịu sao? Thế cho nên ông muốn tôi thành con gà thế mạng hả?" Dương Minh đang nói, đột nhiên cửa hàng tạp hóa mở ra, một cô bé đi vào. Dương Minh nhìn thấy không khỏi kinh ngạc, người này không phải Lâm Chỉ Vận sao.
"Cái này. ông chủ. hôm qua ông trả lại tôi tiền, có tiền giả" Lâm Chỉ Vận vừa vào cửa, đã lo lắng nhỏ giọng nói.
Dương Minh nhìn thấy ánh mắt đáng thương của Lâm Chỉ Vận, rất tức. Đúng là người lương thiện bị người khi dễ mà. Lâm muội muội đã quá xui xẻo rồi, Dương Minh thầm nghĩ cô gái lương thiện như vậy mà lần nào cũng gặp chuyện không may nhỉ? Đúng là đã đen thì luôn đen.
"Bốp" Dương Minh vỗ mạnh lên bàn, cười lạnh nói: "Ông có phải quá thiếu đức không? Ngay cả một cô gái cũng lừa gạt?"
"Cái này. tôi" Nhìn đại lực kim cương chưởng của Dương Minh đánh mạnh vào bàn, mặt kính vỡ vụn, cả quầy hàng không ngừng rung lên, lão già sợ hãi trong lòng. Thằng ranh này mạnh thật.
"Dương Minh?" Lâm Chỉ Vận đi vào thì Dương Minh đang quay lưng về phía nàng, cho nên nàng không chú ý đến Dương Minh cũng ở đây. Bây giờ thấy người khách bên cạnh phát uy, làm Lâm Chỉ Vận giật mình sợ hãi, nhìn kỹ thì ra là Dương Minh.
"Tiền đâu? Đưa anh" Dương Minh nhìn tờ năm mươi đồng trong tay Lâm Chỉ Vận, cầm lấy, sau đó không nói một lời lấy năm tờ mười đồng trong hộp đổi lại cho nàng.
Dương Minh vốn định đưa thêm cho nàng, nhưng hắn hiểu rõ tính cách của Lâm Chỉ Vận, cô bé này rất nguyên tác. Dương Minh biết rõ nhiều hơn nàng sẽ không cầm, cho nên không làm chuyện phí công này.
"Ông không có ý kiến gì chứ?" Dương Minh nhìn lão già, hỏi.
"Không. không có" Lão già bây giờ khổ không nói thành lời, quầy hàng bị người ta đập vỡ, nhưng lại không dám báo cảnh sát. Một khi báo cảnh sát, thì chính hắn sẽ bị xử.
"Coi như ông biết điều, lần này bỏ qua. Dụng cụ tôi lấy, còn bốn mươi đồng không cần trả lại, coi như tôi bồi thường tiền kính cho ông" Dương Minh trừng mắt nhìn lão già một cái, cầm dụng cụ sửa xe rồi kém Lâm Chỉ Vận ra khỏi cửa hàng tạp hóa.
Từ đầu đến cuối, Lâm Chỉ Vận trợn trừng mắt ra nhìn. Nàng vốn nghĩ sẽ tốn rất nhiều miệng lưỡi vì chuyện này, không nghĩ đến gặp phải Dương Minh đang tức giận ở nơi này, sau đó đổi tiền cho nàng.
"Dương Minh, vừa nãy là. chuyện gì vậy?" Lâm Chỉ Vận rất khó hiểu hỏi.
"Vừa nãy hả, ha ha, là thế này." Dương Minh nói chuyện của mình ra một lần, sau đó hỏi: "Còn em, có chuyện gì vậy?"
"Hôm qua em đi mua ít đồ hộp cho bạn cùng phòng, lúc ấy bởi vì ký túc sắp đóng cửa, em sốt ruột nên không để ý tiền thật hay giả. Lúc về ký túc em trả tiền lại cho bạn, cô ấy nói là giả" Nói đến đây, Lâm Chỉ Vận đột nhiên lộ ra vẻ ủy khuất.
"Sao vậy, Chỉ Vận?" Dương Minh thấy nàng như vậy, vội vàng hỏi.
"Không có gì, chuyện này cũng do em không cẩn thận. Bạn học em nói, em cố ý dùng tiền giả lừa cô ấy" Lâm Chỉ Vận nhỏ giọng nói.
"Ai nói?" Dương Minh nghe xong rất bực: "Tự cô ta không đi, nhờ em đi mua, còn nói em như vậy được sao?"
"Không có gì mà. đều là người cùng phòng" Lâm Chỉ Vận lắc đầu.
Ai. Dương Minh thở dài một hơi. Lâm Chỉ Vận quá lương thiện, khiến ai cũng có thể khi dễ nàng, hắn không khỏi bực mình nói: "Chỉ Vận, em không hiểu từ chối người sao. Cùng phòng thì sao chứ? Cùng phòng là có thể tùy tiện nhờ người khác sao? Em có biết người lương thiện hay bị khi dễ không?"
"Nhưng mà. người tốt sẽ được báo đáp" Lâm Chỉ Vận nhỏ giọng nói.
"Người tốt được báo đáp, em đã được như vậy chưa. Những người đó, em việc gì phải giúp chứ?" Có những lời Dương Minh không thể nói rõ ràng. Nhưng tích cách này của Lâm Chỉ Vận làm Dương Minh không yên tâm, vì thế nói: "Em nhìn xem, sao không ai dám khi dễ anh?"
"Phì" Lâm Chỉ Vận bị Dương Minh nói thế không nhịn được cười: "Anh không khi dễ người khác là may lắm rồi"
"Anh xấu như vậy sao?" Dương Minh lắc đầu, ra vẻ mình là kẻ hay khi dễ người khác sao?" Được rồi, Chỉ Vận, cái khác anh không nói, em sau này phải biết từ chối biết không?"
"Ồ." Lâm Chỉ Vận không đồng ý cũng không chối bỏ. Dương Minh thở dài, biết tính cách của nàng không phải trong lúc nhất thời là thay đổi được, không có biện pháp.
Dương Minh và Lâm Chỉ Vận chia tay ở cổng trường, Dương Minh bắt một chiếc taxi, bảo đi đến đường Thanh Hoạt. Lái xe gật đầu khởi động xe.
Đường Thanh Hoạt không quá xa trường Dương Minh, nhưng cũng không gần. Chẳng qua cũng may bây giờ giao thông cũng thuận tiện, mất khoảng mười phút là đã đến mục đích. Dương Minh trả tiền, sau đó cầm dụng cụ xuống xe.
Dương Minh sở dĩ không xuống xe trước cửa quán bar Bomb là bởi vì hắn không muốn để lại đầu mối.
Tìm được quán bar Bomb, Dương Minh thấy có một chiếc xe Buick biển số 789 của Hoàng Hữu Tài đỗ cách đó không xa. Bởi vì xe đỗ lần lượt nên cách khá xa cửa vào. Vì vậy Dương Minh cúi người xuống cạnh xe Buick cũng không ai nhìn thấy hắn, trừ phi người đó biết thấu thị như Dương Minh. Chẳng qua khả năng này gần như không có.
Dương Minh lúc trước đã tìm được sơ đồ chi tiết xe Buick này ở trên mạng, cho nên rất nhanh đã phá được hệ thống chuyển động của xe. Dương Minh mạnh mẽ phá vỡ. Đúng, hắn cố ý làm như vậy, hắn muốn để Hoàng Hữu Tài biết có người cố ý phá xe của hắn. Nói cách khác nếu thằng này còn không mở mắt, như vậy sẽ bị cho một bài học.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #301


Báo Lỗi Truyện
Chương 301/2205