Chương 300: Bị lừa gạt


Dương Minh tìm một trạm điện thoại công cộng ở trên đường, gọi điện đến phòng lễ tân tập đoàn Hùng Phong.
"Alo, đây là tập đoàn Hùng Phong" Bên kia điện thoại truyền đến giọng nữ ngọt ngào.
"Chào em, anh muốn tìm Hoàng Hữu Tài, Trợ lý Hoàng" Dương Minh làm cho giọng của mình trở nên khàn khàn một chút.
"Ồ? Trợ lý Hoàng hả. Anh ấy hết giờ rồi. Anh tìm Trợ lý Hoàng có việc gì?" Lễ tân nói.
"Là như thế này, anh là khách của Vương chủ tịch, là Vương chủ tịch bảo anh tìm Trợ lý Hoàng" Dương Minh nói bừa.
"Hả, anh chờ một chút, em tìm số điện thoại di động của trợ lý Hoàng, anh liên hệ với anh Hoàng" Lễ tân nghe nói là khách của chủ tịch, không dám chậm trễ, vội vàng tìm số điện thoại di động của Hoàng Hữu Tài.
"Được" Dương Minh mỉm cười, đã đạt được mục đích.
"Số điện thoại của trợ lý Hoàng là 133XXXXX789" Lễ tân nói.
"Cảm ơn, anh nhớ rồi" Dương Minh dập điện, số điện thoại di động của Hoàng Hữu Tài giống hệ biển số xe của hắn, đúng là người có tiền.
Dương Minh lại thay đổi một trạm điện thoại công cộng khác, dựa theo số mà lễ tân cung cấp, gọi.
"Alo? Ai đó?" Giọng một người đàn ông truyền đến, bên cạnh có tiếng ồn ào, xem ra đang ở trong một quán bar hay gì đó.
"Chào anh, là anh Hoàng hả?" Dương Minh cố làm cho giọng nói mình trở nên nịnh bợ.
"Là tôi, ai đó?" Hoàng Hữu Tài hỏi.
"Anh Hoàng, em là Tiểu Ngũ, Mã Tiểu Ngũ" Dương Minh tùy tiện lấy một cái tên rất thông dụng.
"Mã Tiểu Ngũ?" Hoàng Hữu Tài sửng sốt: "Là ai? Ai đó?"
"Ha ha, anh Hoàng là quý nhân nên hay quên. Anh quên rồi sao, năm đó chúng ta cùng uống rượu trong một quán. Khánh ca cũng ở đó" Dương Minh bắt đầu nói dối.
"Khánh ca nào? Bao giờ?" Hoàng Hữu Tài tiếp xúc rất nhiều người, ai biết Khánh ca là thần thánh phương nào?"
"
Năm trước đó ạ, chúng ta gặp nhau ở quán đó." Dương Minh vẫn nịnh nọt nói.
"
Năm trước?" Mẹ nó chứ, chuyện năm trước sao tao nhớ được chứ. Hoàng Hữu Tài thầm mắng một câu: "Mày tìm tao có chuyện gì, nói thẳng ra đi"
"
Là như thế này, anh Hoàng, em nghe người ta nói anh bây giờ rất phát đạt, rất ngưu. Em đành phải đến nhờ anh" Dương Minh nói.
"
Ồ? Có chuyện gì thế?" Hoàng Hữu Tài lập tức trở nên cao giọng. Hắc, có chuyện nhờ tao mà nhiều chuyện như vậy.
"
Là như thế này, anh Hoàng, em nghe nói anh bây giờ đang là nhân vật chủ chốt trong tập đoàn Hùng Phong?" Dương Minh cố ý dùng hai chữ chủ chốt. Hoàng Hữu Tài xuất thân côn đồ người ta không sợ thì là xem thường hắn, nhưng từ" chủ chốt" này lập tức biểu hiện ra thân phận của Hoàng Hữu Tài bây giờ.
"
Ồ, ha ha ha, mày cũng biết? Chẳng qua chỉ là chủ tịch thuận mắt mà thôi" Hoàng Hữu Tài cười nói. Được nịnh nọt thật là sướng. Hắc, chủ chốt, nghe thì thấy mạnh hơn trợ lý gì đó nhiều.
"
Anh Hoàng, là như thế này, em đang không có việc làm. Anh Hoàng làm lớn như vậy, có thể tìm giúp thằng em việc gì đó không?" Dương Minh giả vờ khẩn cầu.
"
Như vậy hả, việc này không dễ làm lắm" Hoàng Hữu Tài hơi do dự. Mặc dù đối phương nịnh hót rất sướng, nhưng chuyện nội bộ công ty không phải hắn muốn nhúng tay vào là nhúng tay được. Đưa một người vào còn phải qua bộ phận nhân sự, rất phiền phức. Hơn nữa vì một người không quá quen thuộc, hơi mệt.
"
Anh Hoàng, anh xem, chỉ cần làm bảo vệ là được ạ" Dương Minh nói: "Hay là như vậy, anh đang ở đâu, bây giờ em tới đó, em mời anh uống rượu"
"
Bảo vệ?" Hoàng Hữu Tài thở dài một hơi, chỉ là bảo vệ mà thôi, đó không phải nói một câu là được sao? Tuyển bảo vệ không cần qua phòng nhân sự, chỉ cần bảo một tiếng với phòng bảo vệ là được. Hơn nữa phòng bảo vệ đúng là do Hoàng Hữu Tài quản. Cho nên vào làm bảo vệ căn bản không có vấn đề gì. Đừng nói một người, mà mười người cũng được. Thằng ranh này cũng biết cách ăn nói, biết tìm mình, còn chấp nhận mời mình uống rượu. Vì vậy Hoàng Hữu Tài cũng sảng khoái đồng ý: "Được rồi, tao đang ở quán bar Boob trên đường Thanh Hoạt. Mày đến đây tìm tao" .
"
Vâng, anh Hoàng, em đến ngay" Dương Minh dập điện thoại, cười lạnh một tiếng.
Dương Minh không lấy xe Trương Tân mà đi, hắn ra ngoài làm việc mà. Mặc dù Dương Minh không cho rằng vì vậy mà để lộ, nhưng cẩn thận một chút cũng không sai.
Dương Minh trước tiên tìm một cửa hàng tạp hóa ở gần trường.
"
Anh bạn, muốn mua gì thế?" Rất nhiều cửa hàng tạp hóa đều mở cửa cả ngày lẫn đêm. Lúc Dương Minh đi vào, trên cửa tự động báo chuông, một lão già đang buồn ngủ liền mở mắt ra.
"
Có cờ lê và ốc vít không?" Dương Minh hỏi.
"
Có, cậu muốn cỡ nào? Cờ lê chia ra loại mấy phân, ốc vít thì muốn loại nào? Chữ thập hay là chữ nhất? Còn có loại T6, T8, tam giác, mấy loại đặc biệt" Lão già nói.
Ốc vít, cách gọi mỗi nơi khác nhau. Nhưng ở phương Bắc, mày đến cửa hàng tạp hóa hỏi người ta có trục vít không, hầu hết mọi người không hiểu đó là gì. Có lẽ sẽ cho mày một cái dùi cũng không biết chừng.
"
Là thế này, xe bạn tôi bị hỏng, muốn sửa xe thì cần loại ốc vít như thế nào?" Dương Minh hỏi.
"
Sửa xe hả, vậy tốt nhất cậu mua bộ công cụ sửa xe đi. Ở đây tôi có cả bộ, công cụ gì cũng có, cậu đỡ phải đi tìm từng kiện một, rất phiền phức. Hơn nữa mua cả bộ giá rẻ hơn mua từng thứ" Lão già nói.
"
Vậy à?" Dương Minh sửng sốt nói: "Được, tôi mua một bộ vậy, bao nhiêu tiền?"
"
Một trăm tám. Chỗ tôi chất lượng là tốt nhất" Lão già khoe khoang.
Dương Minh mặc dù có tiền nhưng không muốn mình bị bóp, vì vậy nói: "
Giảm giá không? Tôi mua cho người khác, mua đắt về bị bạn mắng đó"
"
Ha ha, tất nhiên là như vậy, bán cậu với giá thấp nhất vậy. Một trăm sáu mươi đồng" Lão già nói.
"
Một trăm năm mươi đồng được không?" Dương Minh hỏi.
"
Anh bạn trẻ, nói thật với cậu, tôi mua vào đã là một trăm bốn mươi đồng, một trăm năm mươi đồng tôi thực sự không lãi chút nào" Lão già buồn bã nói.
"
Được rồi, vậy một trăm sáu" Dương Minh chỉ tùy tiện hỏi giá mà thôi, còn có việc quan trọng phải đi làm. Dương Minh cảm thấy người này khá thật thà, không mặc cả nữa, trực tiếp đưa cho lão hai trăm đồng.
Lão già nhận tiền, quay người đi ra sau quầy lấy tiền trả lại. Dương Minh đang khá buồn bực. Người bình thường thu tờ một trăm đều đưa lên nhìn, sao lại không nhìn đã vội vàng đi lấy tiền trả lại?
Bởi vì khó hiểu nên Dương Minh chú ý nhiều đến lão già, không tự giác dùng thấu thị, không ngờ lại thấy một cảnh xấu xa.
Chỉ thấy lão già rất nhanh nhét hai tờ một trăm mà Dương Minh đưa cho hắn vào ngăn dưới hộp tiền, sau đó lấy cầm tờ một trăm ở trong hộp ra, xoay người lại nói với Dương Minh: "
Anh bạn trẻ, tờ một trăm này của cậu là giả, phiền cậu đổi lại"
"
Giả?" Dương Minh cười lạnh nói: "Lúc tôi đưa cho ông sao ông không nói? Xoay người đi chỗ khác nửa ngày rồi nói là giả. Tôi sao biết được có phải ông đổi tiền thật thành tiền giả hay không?"
"
Trời đất chứng giám" Lão già không ngờ được Dương Minh còn lý sự như vậy. Người bình thường đã khó hiểu cầm tờ tiền lên nhìn mới đúng: "Tôi đổi tiền của cậu lúc nào? Cậu không tin, cậu nhìn xem, trong hộp này của tôi chỉ có hai tờ một trăm mà cậu đưa cho" Vừa nói liền cầm hộp tiền lên.
Quả nhiên trong hộp tiền chỉ có một tờ một trăm của Dương Minh, mấy tờ mười đồng, ít tiền lẻ, tổng cộng còn không đến một trăm. Nếu đổi lại là người khác thì đã tin lời lão già nói. Nhưng Dương Minh lại nhìn thấy hết, tự nhiên sẽ không rút lui: "
Thật chứ? Được rồi, tôi dùng một trăm đồng mua cái hộp này và hết số tiền lẻ bên trong. Ông bán hay không?"
"
Cái gì?" Lão già kinh ngạc: "Cậu muốn mua cái hộp? Cậu mua cái hộp tiền này làm gì? Bên trong tổng cộng không có nổi một trăm đồng, cái hộp cũ nát này bán được mấy hào chứ? Cậu mua nó làm gì? Đừng nói đùa"
"
Tôi muốn mua thì sao?" Dương Minh cầm lấy cái hộp, không buông tay.
"
Anh bạn trẻ, cậu đừng nói đùa, cái rương cũ này có gì tốt mà mua chứ? Được rồi, mau đổi tiền đi, hay là tôi bán lỗ vốn vậy, bán cho cậu với giá một trăm năm mươi đồng" Lão già hơi gấp, không hiểu tại sao Dương Minh nhìn chằm chằm cái hộp không tha.
"
Ai nói đùa với ông?" Mặt Dương Minh trở nên lạnh lùng, nói: "Tôi đổi ý rồi, tôi không cần đồ. Tôi bây giờ muốn mua cái hộp này. Không phải mới đưa cho ông hai trăm sao? Được, ông nói tờ này là giả, tôi cũng không cần, cho ông, tôi lấy cái hộp này"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #300


Báo Lỗi Truyện
Chương 300/2205