Chương 295: Lọt vào uy hiếp


Giữa trưa, Dương Minh và Tiếu Tình cùng rời trường học, hai người có quan hệ chị em nên nếu kiêng dè sẽ làm cho người ta hoài nghi, cứ đơn giản là thoải mái. Như vậy cho dù có người hỏi Dương Minh, thì Tiếu Tình cũng nói là em của mình, đến nhà mình ăn cơm trưa, không có gì để hoài nghi.
Người càng biểu hiện quang minh lỗi lạc, càng không có chuyện gì, ngược lại càng lén lút càng làm cho người ta hiểu lầm.
Tiếu Tình ở trong một nhà trọ đúng tiêu chuẩn độc thân, giống như một cái khách sạn vậy. Một giường, một bàn làm việc, một máy tính, còn có một bộ sách hỗn độn, ở gần cửa còn có một ít đồ làm bếp.
Dương Minh xoay tay khóa kỹ cửa phòng, sau đó từng bước tiến lại, ôm lấy Tiếu Tình.
Hai người vừa rồi phải khắc chế dục vụng, nhìn bây giờ cả hai đều rất kích động, tiểu biệt thắng tân hôn, cả hai ngời đều bị tình dục làm điên cuồng.
Buổi chiều, từ nơi ở của Tiếu Tình trở về, trên mặt nàng còn chút đỏ ửng, Dương Minh muốn đi đến nhà của Lưu Duy Sơn để lấy nhẫn, vì thế Tiếu Tình về trường học trước.
Hai người vừa làm chuyện mờ ám, cho nên biểu tình khẳng định không được tự nhiên, vì sợ người khác nhìn thấy nên không đi cùng.
Dương Minh đi đến nhà của Lưu Duy Sơn, Sở Tuệ Phương và Lưu Duy Sơn vừa mới ăn cơm xong, đang nghỉ ngơi, thấy Dương Minh đến, vô cùng cao hứng.
"Đai Minh, ăn cơm chưa?" Sở Tuệ Phương hỏi.
"Mẹ nuôi, con ăn rồi, vừa rồi đã ăn ở nhà chị Tiếu Tình" Dương Minh gật đầu.
"A? Con cùng ăn với Tình Tình? Quan hệ giữa hai chị em con cũng không tệ nha!" Sở Tuệ Phương cười nói.
Không tệ.trời đất, sắp thành người một nhà hết rồi đó. Dương Minh thầm nghĩ.
"Lần tới lại đây ăn cơm, con kêu Tình Tình đến đây luôn, không cần thấy phiền! Ngày nào mẹ cũng làm cơm, bất quá chỉ tăng số người ăn lên thôi!"
"Dạ, mẹ nuôi!" Dương Minh đáp ứn.
"Buổi chiều con có đi học không? Sao lại chạy đến đây?" Sở Tuệ Phương chợt nhớ ra hôm nay là thứ ba, buổi chiều Dương Minh còn phải đến trường.
"Haha, lần trước tại hội đấu giá con đã mua một cái nhẫn, chị Tiếu Tình nói để nó ở đây, con chuẩn bị lấy về nghiên cứu một chút" Dương Minh cười nói.
"À, thì ra là thế, vậy con lấy nhẫn rồi đi học nhanh đi. Nhanh lên một chút, đừng chậm trễ chính sự!" Sở Tuệ Phương nói xong, đi đến phòng sách lấy nhẫn cho Dương Minh.
Trong tập đoàn Hùng Phong, chủ tịch tập đoàn Vương Tích Phạm phẫn nộ đập bàn quát: "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"
"Chủ tịch, tôi đã tìm người hỏi qua, bởi vì giáo sư Vương dùng máy ảnh chụp lại tư liệu bị bắt được, hơn nữa chứng cớ vô cùng xác thật, lần này phỏng chừng xảy ra chuyện lớn rồi!" Thư ký của Vương Tích Phạm Hoàng Hữu Tài nói.
"Có thể làm cho bên phía trường học không ra mặt, để chuyện này yên ổn không?" Vương Tích Phạm hỏi.
"Cái này chỉ sợ không đơn giản, nghe nói là bị chủ nhiệm hệ bắt được, còn tự mình báo cảnh sát" Hoàng Hữu Tài nói.
"Tiểu Hoàng, chuyện này giao cho chú, buổi chiều chú đến đại học tùng giang kia, tìm cái người chủ nhiệm gì đó, nghĩ biện pháp làm cho người đó đừng truy cứu trách nhiệm với đại ca của tôi" Vương Tích Phạm dặn.
"Tốt, tôi nhất định sẽ hết sức" Hoàng Hữu Tài gật đầu.
"Cần bao nhiêu tiền để người đó câm miệng, nếu dưới một trăm vạn thì chú cứ làm chủ! Đại ca của tôi không thể có chuyện gì!"
Thì ra, Vương Học Phạm lại là anh cùng cha khác mẹ của Vương Tích Phạm! Hai người cấu kết làm việc với nhau, Vương Học Phạm trong trường trộm tư liệu, sau đó giao cho em trai Vương Tích Phạm để đưa cho công ty đem bán kiếm lời.
Hoàng Hữu Tài xuất thân là một tên côn đồ, cũng có chút thông minh. Có một lần Vương Tích Phạm thông qua một người bạn quen biết hoàng hữu tai, lập tức cảm thấy người này là một nhân tài, giống như tên của hắn vậy! Sau đó đưa hắn lên làm tâm phúc nhận nhiều trọng trách.
Chẳng qua Hoàng Hữu Tài không làm hắn thất vọng, mấy chuyện trước đều giải quyết êm đẹp, nhất là người này lại có nhiều bạn trong xã hội, lúc làm việc, bình thường không cần dùng thủ đoạn nhiều, chỉ cần răn đe đối thủ vài câu là được.
Cho nên lần này Hoàng Hữu Tài cũng tin tưởng như vậy, không phải chỉ là một chủ nhiệm hệ thôi sao? Cái này là công tác văn hóa, phỏng chừng đe dọa một chút, còn không ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ sao? Đến lúc đó vừa đấm vừa xoa, đúng kiểu cây gậy và củ cà rốt, cho chút tiền, phỏng chừng có thể thoải mái bãi bình!
Cũng không thể trách Hoàng Hữu Tài tự mãn, lần trước hắn cũng đe dọa vài ông chủ, ai ai cũng rất kiên cường, cứng đầu vô cùng, chẳng qua Hoàng Hữu Tài gọi vài cuộc điện thoại, kêu tới vài phần tử xã hội.
Vừa mới bắt đầu còn có người muốn báo cảnh sát, Hoàng Hữu Tài trực tiếp uy hiếp hắn nếu dám báo cảnh sát thì từ nay về sau đừng mong bình yêu! Không có biện pháp, không ai muốn lấy an toàn của mình ra nói giỡn! Bây giờ báo cảnh sát, những người này quả thật có thể bị bắt, nhưng người ta không phạm tội gì lớn, chỉ vài ngày sau là thả ra, đến lúc đó thì chẳng phải là đến lượt mình sao?
Cho nên, những ông chủ đó chỉ có thể nói là gặp xui thôi.
Lần này Hoàng Hữu Tài cũng hiểu là dễ như trở bàn tay, trước đó hắn cố tình khuếch đại sự khó khăn lên, để cho ông chủ càng coi trọng mình, dù sao nạn nhân cũng là đại ca của ông chủ mà! Nếu sự việc được giải quyết êm đẹp thì mình chắc chắn sẽ được thưởng thật to.
Hoàng Hữu Tài tuy là lưu manh, như bây giờ dù sao cũng là thư ký của Vương Tích Phạm, cho nên cũng biết cách ăn mặc, lúc tới trường người khác còn tưởng hắn làm công tác văn hóa chứ, cho nên rất dễ dàng tìm đến vị trí văn phòng của chủ nhiệm hệ máy tính.
Thật không ngờ chủ nhiệm Tiếu Tình lại là nữ! Hoàng Hữu Tài liếm môi cười thầm, nếu như vậy thì tốt lắm, không đồng ý thì tìm người cưỡng gian nàng!
Hoàng Hữu Tài định liệu trước rồi mới vào văn phòng của Tiếu Tình, không gõ cửa, mà trực tiếp đẩy cửa vào.
"Anh là ai?" Tiếu Tình ngẫng đầu lên, thấy một người đàn ông đi tới, không khỏi sửng sốt.
"Tự giới thiệu một chút, tôi là Hoàng Hữu Tài, của tập đoàn hùng phong" Hoàng Hữu Tài ngồi xuống ghế salon.
"Anh tới đây có chuyện gì?" Tiếu Tình nhíu mày.
"Tôi tới có chuyện gì, có cần nói rõ không?" Hoàng Hữu Tài là một tay già đời, cho nên ăn nói cũng rất cao siêu" Chủ nhiệm Tiếu, có một số việc, trong lòng chúng ta hiểu là được, tôi và cô đều hiểu, cho nên cũng không cần phải nhiều lời, cần bao nhiêu tiền, nói cái giá ra đi!"
"Tôi không rõ anh đang nói cái gì?" Mặt Tiếu Tình lập tức lạnh xuống! Nàng đương nhiên biết Hoàng Hữu Tài nói cái gì, bất quá hắn nói đến việc này, Tiếu Tình căn bản không nghĩ tới.
"Năm mươi vạn?" Hoàng Hữu Tài tự mình ra giá.
"Hoàng tiên sinh, tôi thật sự không rõ anh tới đây làm gì, mời về, tôi còn việc phải làm!" Tiếu Tình lạnh lùng nói.
"Một trăm vạn!" Hoàng Hữu Tài ra đến cái giá mà mình có thể chịu được.
"Thật xin lỗi, Hoàng tiên sinh, xin lỗi không tiễn" Tiếu Tình lạnh nhạt nói.
"Mỗi người đều có một giá trí, không biết của chủ nhiệm Tiếu là bao nhiêu? Không sao, chỉ cần cô nói với tôi, tôi sẽ báo lại với ông chủ!" Tiếu Tình là loại người cứng đầu, mà Hoàng Hữu Tài đã gặp nhiều, cho nên cũng không có phản ứng gì" Hoàng tiên sinh, xin anh đừng quấy rầy tôi, bằng không tôi gọi điện cho bảo vệ" Tiếu Tình cảnh cáo.
"Gọi điện? Tiếu tiểu thư thật sự quyết định như vậy sao?" Hoàng Hữu Tài bỗng nhiên đứng dậy, toàn bộ thân mình dựa vào bàn làm việc của Tiếu Tình, nói: "Đừng trách tôi không cảnh cáo cô, cô đang làm một chuyện rất nguy hiểm!"
Nói xong, Hoàng Hữu Tài lại ngồi xuống ghế, nói giống như đang kể chuyện" Sắp cuối năm rồi, nghe nói an ninh không được tốt lánh, cái gì ăn cướp, cưỡng gian, đều có thể phát sinh! Đôi khi, lùi một bước trời cao biển rộng, Tiếu tiểu thư hẳn là hiểu đạo lý này chứ?"
"Anh đang uy hiếp tôi?" Tiếu Tình cau mày nói.
"Uy hiếp? Haha, tôi chưa nói gì hết, tôi chỉ nhắc Tiếu tiểu thư phải chú ý an toàn của bản thân thôi! Có lẽ trên đường cô nên cẩn thận mấy tên móc túi, cô cũng hiểu được ngoài đường nguy hiểm thế nào rồi!" Hoàng Hữu Tài cười nói: "Còn nữa, nghe nói mấy bữa nay thường xuyên phát sinh tai nạn giao thông, chậc chậc. Tiếu tiểu thư vóc người xinh đẹp như hoa, nếu ngọc nát hương tiêu vậy thì thật đáng tiếc!"
"Anh đi ngay, bằng không tôi báo cảnh sát!" Tiếu Tình cảnh báo.
"Được!" Hoàng Hữu Tài nhún tai: "Không sợ nói cho cô biết, trước kia có một người đàn bà cũng giống như cô, cũng nói với tôi là sẽ báo cảnh sát, cô có biết kết quả của nàng thế nào không?"
"Tôi không có hứng thú biết" Tiếu Tình nói đến đây, trong lòng có chút lo lắng, dù sao nàng cũng là phụ nữ mà!
"Haha, nàng bị người ta cưỡng dam, sau đó ném vào một cái cống thoát nước. thật sự rất đáng tiếc!" Hoàng Hữu Tài lắc đầu nói: "Nghe nói bên ngoài. nhiều lưu manh lắm!"
"Anh.!" Đối mặt với sự uy hiếp trắng trợn, Tiếu Tình chỉ giận mà không dám nói gì.
"Được rồi, Tiếu tiểu tư, đây là danh thiếp của tôi, hy vọng hôm nay trước khi cô tan ca có thể cho tôi một câu trả lời thuyết phục. bằng không hậu quả tự cô gánh lấy. Nếu cô không tin thì coi như tôi chưa nói gì." Hoàng Hữu Tài lấy ra một tờ danh thiếp đặt lên bàn Tiếu Tình, sau đó xoay người rời đi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #295


Báo Lỗi Truyện
Chương 295/2205