Chương 29: Kẻ tình nghi giết người


"Bố, con đúng là mời chị… mời cô giáo Triệu ăn cơm" Dương Minh cũng không che mặt nữa. Mặt Dương Minh lúc này đã hết sưng, chỉ có điều vẫn còn hơi thâm đen, không nhìn kỹ căn bản không thấy. Vừa nãy Lâm Chỉ Vận không nhìn thấy, nhưng phòng khách đang sáng trưng, chỉ cần hơi chú ý là có thể nhìn thấy.
"Mày còn dám nói dối? Thực sự tức chết tao, vậy mặt mày làm sao thế kia?" Dương Phụ kích động hét lên: "Mày làm sai không quan trọng, hiểu được nhận sai là tốt. Nhưng mày lại dám nói dối tao"
"Bố nó à, anh đừng kích động, có thể là hiểu lầm đó" Dương Mẫu vội vàng giảng hòa.
"Hiểu lầm gì chứ? Chẳng lẽ vết bầm tím trên mặt nó là bị xe đâm?" Dương Phụ cười nhạt nói: "Thằng ranh con, đừng cho là tao không biết. Lần trước tao đã cảm thấy kỳ quái. Xe đạp của mày tao đã tìm thợ sửa, người ta nói đây căn bản là không phải bị đâm mà là bị người đập vỡ. Nhưng tao thấy mày chăm chỉ học hành nên cho mày mặt mũi không nói ra. Không ngờ tới mày một lần không chừa, lại còn nói dối tao?"
Dương Minh bây giờ rốt cuộc biết vì sao bố lại tức giận như vậy, thì ra là do chuyện lần trước đã bị nhìn ra. Dương Minh cũng không thèm giấu diếm nữa, nói chuyện lần trước gặp cướp nói cho bố mẹ nghe.
"Điều mày nói đều là thật? Theo mày nói như vậy, lần trước và lần này mày đều gặp cướp, sao lại trùng hợp như vậy? Xác suất này của mày cũng có thể trúng số đó?" Dương Phụ hiển nhiên không tin một người có thể liên tục hai lần gặp cướp.
Dương Minh thầm nói, hai bọn này căn bản không giống nhau, nhưng hắn lại không thể nào giải thích được, chỉ đành gật đầu nói: "Trên thực tế là như vậy" .
"Mày nghĩ rằng tao sẽ tin sao? Mày đã lừa tao một lần, bây giờ lại muốn tìm một lý do khác lừa tao nữa sao?" Vẻ mặt Dương Phụ rất khó coi.
"Đúng, con có số điện thoại của cô giáo Triệu. Bố, nếu bố không tin thì có thể gọi điện cho cô Triệu" Dương Minh đột nhiên nghĩ đến Triệu Oánh có thể đứng ra làm chứng cho mình.
Dương Phụ nhìn Dương Mẫu một cái. Dương Mẫu gật đầu, Dương Phụ quay đầu nói: "Được, vậy mày gọi điện đi"
Dương Minh lấy sổ điện thoại ra, tìm được số của Triệu Oánh, sau đó cầm lấy điện thoại bấm. Sau mấy tiếng chuông, điện thoại truyền đến giọng nói ngái ngủ của Triệu Oánh: "Ồ, chào em…"
"Chào chị…. Cô giáo Triệu, em là Dương Minh" Dương Minh quen gọi là chị Oánh, mấy lần đã suýt gọi như vậy trước mặt bố mẹ.
"Dương Minh? Em muộn như vậy gọi chị làm gì? Không biết chị đang ngủ sao?" Giọng nói ngái ngủ của Triệu Oánh truyền tới.
"Cô giáo Triệu, vết thương trên mặt em, bố em nghĩ em đánh nhau với người khác, không tin là em gặp cướp. Cho nên đành phải phiền cô giải thích một chút" Dương Minh còn chưa nói xong, điện thoại đã bị Dương Phụ đoạt lấy.
"Cô giáo Triệu, tôi là bố của Dương Minh, là như thế này" Dương Phụ gọi điện xong, trên mặt mới vui trở lại, nói với Dương Minh: "Đại Minh, bố trách oan con. Thì ra đúng là như vậy, con làm rất đúng. Con bây giờ là một người đàn ông, cô giáo Triệu mặc dù là cô giáo của con, nhưng là một phụ nữ. Con đứng ra như vậy là đúng, là đúng. Không hổ là con của Dương Đại Hải ta" .
Biết được nguyên do, Dương Phụ rất cao hứng, dặn dò Dương Minh ngủ cho thật ngon, mai chuẩn bị làm vài món cho hắn.
Một đêm không có gì để nói.
Sáng hôm sau, Dương Minh vừa mới tới trường đã thấy mấy cảnh sát đứng ở cách cổng trường không xa. Mà Triệu Oánh cũng đang ở đó, mấy người đang nói gì đó.
"Chị Oánh, sao vậy?" Dương Minh đi tới hỏi Triệu Oánh. Hắn thật không biết mấy cảnh sát này đến trường tìm Triệu Oánh làm gì.
"Dương Minh, em đến vừa đúng lúc, mấy đồng chí cảnh sát muốn tìm em" Triệu Oánh nhìn thấy Dương Minh, vội vàng gọi.
"Cậu là Dương Minh?" Một người như đội trưởng hỏi.
"Đúng vậy, mấy anh tìm em có chuyện gì?" Dương Minh hỏi.
Đội trưởng cảnh sát nhìn mấy người kia một chút rồi nói: "Tôi là Trần Phi đội trưởng đội cảnh sát hình sự, phiền cậu theo chúng tôi về cục một chuyến"
"Đến cục? Làm gì?" Dương Minh suy nghĩ, mình hình như không phạm pháp mà?
"Đồng chí cảnh sát, các anh không phải nói chỉ là hỏi thôi sao? Tại sao mang em ấy đi? Em ấy là học sinh của tôi, còn phải vào trường học" Triệu Oánh thấy cảnh sát muốn mang Dương Minh đi, rõ ràng không hề muốn một chút nào.
"Dương Minh, cậu là nghi phạm trong một vụ án giết người, phải theo chúng tôi về cục để điều tra" Trần Phi lấy một tờ lệnh trong túi ra đưa đến trước mặt Dương Minh, sau đó nghiêm túc nói.
"Em? Kẻ tình nghi giết người?" Dương Minh sửng sốt nói: "Không phải chứ? Các anh có lầm không? Em giết ai?"
"Không lầm được, cùng chúng tôi về cục cậu tự nhiên sẽ hiểu. Cậu bây giờ nói gì cũng vô ích" Trần Phi vung tay lên, hai người cảnh sát khác lập tức từ hai bên nắm lấy tay Dương Minh.
"Các anh muốn làm gì? Tôi là cô giáo của em ấy, tôi không cho phép các anh mang Dương Minh đi" Hai người ở chung mấy hôm đã có chút tình cảm. Triệu Oánh sao có thể để người ta tùy tiện bắt Dương Minh đi.
"Xin lỗi, cô Triệu, chúng tôi đang chấp hành nhiệm vụ, mời cô không nên ngăn cản chúng tôi" Trần Phi nói.
"Chị Oánh, chị về trước đi, em đi theo bọn họ, không có việc gì đâu. Em lại không làm chuyện gì phạm pháp, tin rằng rất nhanh sẽ điều tra rõ ràng" Dương Minh thấy hôm nay đúng là không thể không đi, huống hồ người ta còn mang lệnh tới, mình nếu không đi thì chính là phạm pháp.
"Vậy em cẩn thận một chút, chị sẽ đi tìm hiệu trưởng" Triệu Oánh gật đầu nói.
Dương Minh gật đầu, sau đó nới với Trần Phi: "Anh bảo bọn họ thả em ra, em sẽ đi"
Trần Phi liếc nhìn Dương Minh một cái, sau đó nói với hai người kia: "Buông cậu ta ra"
Hai cảnh sát kia nghe thấy liền buông Dương Minh ra. Dương Minh đi theo Trần Phi lên xe cảnh sát.
Sau khi đến cục cảnh sát, Dương Minh lập tức bị mang vào một phòng thẩm vấn. Một cảnh sát còn định dùng còng với Dương Minh, nhưng Trần Phi đã lắc đầu ngăn hắn lại.
Trần Phi ngồi đối diện với Dương Minh, bên cạnh hắn có một nữ cảnh sát cầm sổ chuẩn bị ghi chép.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #29


Báo Lỗi Truyện
Chương 29/2205