Chương 28: Đụng phải một đứa con gái còn trinh


Thằng nhóc của Dương Minh đang trỗi dậy. Dù sao hắn chỉ là một thiếu niên đang dậy thì, còn chưa thực sự trải qua cuộc sống, nhìn thấy con bé xinh xắn trước mặt, trong lòng không khỏi ngứa ngáy.
Lâm Chỉ Vận thấy Dương Minh do dự biết hắn đã động tâm. Nàng trước kia cũng chưa bao giờ làm chuyện này, hôm nay là lần đầu. Mặc dù là bị ép nhưng là có cô gái nào lại muốn lần đầu tiên của mình lại cho một ông già đáng ghét chứ. Nàng cảm thấy Dương Minh cũng không tệ lắm, trông khá đẹp trai, bán cho ai đều là bán, không bằng bán cho Dương Minh.
Nếu như đứng ở chỗ này không phải là Lâm Chỉ Vận mà là một kỹ nữ kinh nghiệm phong phú thì các nàng nhất định sẽ khinh thường không để ý đến người như Dương Minh. Bởi vì Dương Minh mặc một bộ quần áo rẻ tiền, vừa nhìn đã biết là một thằng nghèo.
"Ba nghìn, chỉ cần ba nghìn là được" Lâm Chỉ Vận thừa dịp lửa nóng, nói.
"Cái gì?" Ba nghìn? Còn chỉ cần ba nghìn? Dương Minh trợn trừng mắt, đây sao gọi là bán, mà phải là ăn cướp. Dương Minh mặc dù không đi tìm gái, nhưng vẫn biết giá cả, hàng bình thường hai trăm đồng, tốt hơn một chút nhiều nhất là ba trăm đồng. Con bé này vừa há mồm đã đòi ba nghìn, dù cho mày ra vẻ trong sáng thuần khiết hơn nữa cũng không đến cái giá trên trời đó.
"Em, em là lần đầu tiên" Lâm Chỉ Vận nhìn thấy dáng vẻ đó của Dương Minh, hơi suy nghĩ một chút liền biết sao Dương Minh lại như vậy. Nhưng ba nghìn, Lâm Chỉ Vận cũng cảm giác không đắt một chút nào, nếu không phải bất đắc dĩ, nàng sẽ không làm chuyện như thế này.
"Lần đầu tiên? Nói như vậy cô là một đứa còn trinh?" Dương Minh nhìn Lâm Chỉ Vận một cái rồi hỏi. Có không ít đứa giả vờ còn trinh gạt gà rừng, không phải nhìn tao còn trẻ nên cho tao là một thằng ngốc, định lừa tao đó chứ?
"…" Lâm Chỉ Vận xấu hổ gật đầu.
Dương Minh nhìn chằm chằm vào hai mắt Lâm Chỉ Vận một lúc lâu, sau đó từ từ hỏi: "Một khi đã là lần đầu tiên, vì sao còn muốn bán?"
Hai mắt là cửa sổ tâm hồn, những lời này chưa bao giờ sai. Động tác và vẻ mặt của một người dù đóng đạt đến đâu, nhưng ánh mắt không thể nào gạt được người.
Muốn về lừa người, Dương Minh có thể nói là ông tổ. Ngoại trừ không dám lừa bố mẹ, trước mặt người khác Dương Minh nói dối mà mặt không đỏ, tim không đập loạn, miệng trơn như bôi mỡ, xuất khẩu thành thơ.
Sau khi cẩn thận quan sát, Dương Minh cảm giác được cô bé trước mặt không giống như đang gạt người. Từ trong mắt của cô ta, Dương Minh đọc được một tia khổ sở và bất đắc dĩ.
"Dùng tiền cứu mạng" Lâm Chỉ Vận không muốn nói nhiều về chuyện của mình. Nàng cũng đã nghĩ rồi, lấy ra bán cũng là một lần duy nhất, cho nên nàng không muốn có người khác tìm được mình.
"Cứu mạng?" Dương Minh nhìn Lâm Chỉ Vận một chút, cảm giác được cô nàng mặc dù khá gầy, nhưng không giống như người bị bệnh nặng, không khỏi tò mò hỏi: "Cô nói rõ mọi chuyện ra, tôi sẽ mua cô" .
Lâm Chỉ Vận do dự một chút. Nàng trước đó đã hỏi qua, kỹ nữ ngủ với khách nhiều nhất cũng chỉ là ba trăm, năm trăm đồng. Ba nghìn tuyệt đối là giá trên trời. Mình nếu như từ chối anh ta, vậy có thể tìm được người đồng ý với cái giá này cũng khó nói được. Vì vậy Lâm Chỉ Vận cắn răng một cái rồi kể lại chuyện của mình với Dương Minh: "Cha em bị xe đụng, thằng lái xe bỏ chạy. Tất cả tiền trong nhà đều đã đóng viện phí cho cha nhưng vẫn không đủ. Bệnh viện nói nếu như ngày mai không nộp ba nghìn đồng tiền thuốc, vậy không cho uống thuốc nữa" Vừa nói, Lâm Chỉ Vận không nhịn được mà khóc.
Dương Minh nhìn nàng, mặc dù hắn rất muốn mang cô nhóc này lên giường. Nhưng hắn biết nếu hắn thật sự làm như vậy thì hắn không bằng súc sinh. Dương Minh tự nhận mình không phải là người tốt, nhưng không phải là người thừa lúc người ta nguy khốn mà làm tới.
"Ai" Dương Minh thở dài, còn nghĩ rằng mình hôm nay được một món tiền lớn, không nghĩ tới chưa nóng túi đã phải bỏ ra.
Dương Minh móc hơn bốn ngàn đồng lấy được từ trên người thằng con trai gầy gò lúc tối ra, lấy hai trăm đồng của mình, số còn lại nhét hết vào trong tay cô bé: "Lấy đóng tiền cho bố cô đi, những nơi thế này đừng bao giờ tới nữa" .
Lúc này đến lượt Lâm Chỉ Vận trợn trừng mắt. Nàng nhìn theo bóng lưng của Dương Minh mà cảm thấy khó tin. Anh ta cứ như vậy đưa cho mình một món tiền lớn rồi đi luôn? Mấy ngày nay Lâm Chỉ Vận nếm đủ mọi lạnh lùng của thế gian. Họ hàng thân thích thấy bố gặp chuyện không may đều tránh mặt đi, mà nói gì bệnh viện cũng không gia hạn tiền thuốc cho bố. Vậy mà một người không quen không biết lại đưa cho mình nhiều tiền như vậy, lại không đòi hỏi bất cứ thứ gì?
Lâm Chỉ Vận nhìn thoáng qua số tiền trong tay, tuyệt đối không chỉ có ba nghìn. Anh ta sao lại đưa tiền lại không muốn mình chứ? Chẳng lẽ mình quá kém? Không phải, mình là một trong những hoa hậu của trường, bình thường có rất nhiều nam sinh theo đuổi mình. Nghĩ đến đây, Lâm Chỉ Vận đột nhiên cảm thấy có chút mất mát.
Nhưng nếu tiền đã đến tay, Lâm Chỉ Vận không còn lòng dạ nào mà suy nghĩ chuyện khác, đi thật nhanh về phía bệnh viện.
.
Dương Minh về đến nhà, không nghĩ tới bố mẹ còn chưa ngủ, đang chờ xem TV chờ hắn về. Dương Minh không muốn bố mẹ lo lắng, vì vậy nghiêng người đi nhanh về phòng.
"Đại Minh, mời cô giáo ăn cơm chưa?" Dương Phụ hỏi.
"Ăn, đúng rồi bố, tiền không dùng hết, mai con đưa cho bố" Dương Minh bây giờ sợ bố phát hiện ra vết thương trên mặt mình, muốn nhanh chóng chạy vào phòng.
"Không cần, con giữ lại mua đồ dùng đi" Dương Phụ nói: "Hiếm khi con chú tâm vào học" .
"Vậy con cảm ơn bố, con về phòng đây" Chân Dương Minh như bôi mỡ, nhanh chóng bước về phòng.
"Chờ chút, Đại Minh, mặt con sao vậy?" Dương Mẫu đột nhiên đứng dậy, đi đến trước mặt Dương Minh, kinh ngạc hỏi.
"Không, không có gì. Bố mẹ, con mệt, phải vào phòng nghỉ" Dương Minh vô ý thức lấy tay che mặt.
"Đứng lại, quay đầu ra đây" Dương Phụ đột nhiên quát lên.
Dương Minh không còn cách nào khác, đành phải nơm nớp lo sợ dừng chân lại, quay mặt ra.
Dương Phụ chỉ nhìn một cái, mặt mày tái xanh: "Sao lại thế này? Có phải lại đánh nhau. Tao còn tưởng mày gần đây chăm chỉ học hành, không ngờ mày vẫn như vậy. Thật sự muốn tao tức chết phải không" .
"Bố, con." Dương Minh muốn giải thích nhưng đã bị Dương Phụ cắt ngang: "Mày không học hành gì hết. Mày nói mau, hôm nay mày lại đi đâu? Giỏi, mày dám lừa tiền tao nói là mời cô giáo ăn cơm. Tao thấy mày là đi tìm đám mèo mả gà đồng mà thôi"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #28


Báo Lỗi Truyện
Chương 28/2205