Chương 275: Quan hệ hai người


Có được sự chỉ điểm của dì Hồng, Dương Minh chuẩn bị cũng thoải mái hơn, ra ngoài đường, Dương Minh gọi điện cho Lưu Duy Sơn.
"Đại Minh à, có chuyện gì sao?" Âm thanh của Lưu Duy Sơn truyền từ trong điện thoại ra: "Thế nào, nghỉ ngơi tốt chứ?"
"Dạ, cũng tốt, đúng rồi, cha nuôi, ở nhà cha có rượu ngon không?" Dương Minh hỏi.
"Đúng vậy, có rất nhiều, sao vậy? Con muốn uống rượu?" Lưu Duy Sơn kỳ quái hỏi.
"Không phải, con muốn đi thăm một người trưởng bối, ông ta thích uống rượu, cho nên con muốn mua hai bình!" Dương Minh nói.
"À, thì ra như thế, được rồi, con cứ đến lấy đi, dù sao cha cũng không uống"
"Dạ, lát nữa con qua" Dương Minh nói.
Những người đến thăm Lưu Duy Sơn, đếu là những người có thân phận tại công ty hay trong giới học thuật, cho nên thuốc và rượu mang đến tặng cũng đều rất quý và đắt.
Hồi còn trẻ thì Lưu Duy Sơn cũng rất thích hút thuốc uống rượu, nhưng đến tuổi trung niên rồi, thân thể nhiều bệnh tật, nhất là lá gan không được tốt, bác sĩ không cho ông uống rượu, cho nên người khác đưa rượu đến đều để trang trí.
Người ta có lòng mang đến, ông cũng không thể kêu người ta mang về, cho nên Lưu Duy Sơn chỉ cần tiếp nhân, những thì này dùng để trang trí cũng không tồi, cho nên liền đặt trong phòng.
Dương Minh cũng biết chuyện này, cho nên mới gọi điện cho Lưu Duy Sơn, tuy rằng hắn có tiền, nhưng tiêu xài hoang phí là không tốt!
Về phần mua lễ vật cho mẹ, Dương Minh quyết định đi hỏi Tiếu Tình, làn da của nàng bảo dưỡng tốt như vậy, đương nhiên là có bí quyết riêng rồi. Vì thế liền gọi điện cho Tiếu Tình: "Alo, chị Tiếu Tình hả, có nhớ em không?"
"Đừng nói lung tung, chị đang ở bên cạnh cha mẹ" Tiếu Tình nhỏ giọng nói: "Có chuyện gì, không phải em vừa gọi cho cha sao?"
"A? Chị đang ở nhà cha?" Dương Minh sửng sốt, biết thế thì không gọi đến hai cuộc điện thoại rồi.
"Đúng vậy, làm sao?"
"Là như vậy, chị Tiếu Tình, em muốn hỏi chị một chút, những người phụ nữ ở tuổi trung niên thì thường dùng mỹ phẩm gì?" Dương Minh hỏi.
"Sao, ý của em là nói chị lớn tuổi phải không?" Tiếu Tình hỏi ngược lại.
"Ặc. em không phải ý đó!" Dương Minh đổ mồ hôi. Mà thật ra thì Tiếu Tình cũng chỉ đùa thôi.
"Haha, không chọc em nữa, như thế nào, muốn tặng cho trưởng bối hả? Có phải là cha mẹ trần mộng nghiên không?" Tiếu Tình hỏi.
"Không phải. là người khác." Dương Minh xấu hổ nói.
"Ai? Lam Lăng? Không phải cha mẹ của nàng." Tiếu Tình kỳ quái hỏi.
"Là một người khác nữa." Dương Minh không thể không giải thích.
"Tiểu tử này thật lộn xộn, quên đi, hôm nào rãnh thì kể thẳng thắn cho chị nghe" Tiếu Tình nói" Nhất định, nhất định, hắc hắc!" Dương Minh cũng không muốn giấu người chị này.
"Mỹ phẩm à, lớn tuổi rồi sao, vậy em mua nguyên giao lòng trắng trứng đi, liền sẹo giảm nếp nhăn" Tiếu Tình nói xong, liền đề cử vài sản phẩm tốt.
"Tốt, cảm ơn chị Tiếu Tình!" Dương Minh vội vàng nhớ lại.
"Còn nói cảm ơn với chị sao?" Tiếu Tình cười nói.
"Vậy thì không cảm ơn" Dương Minh cũng cười nói.
Nói chuyện với Tiếu Tình xong, Dương Minh tìm đến một cửa hàng mỹ phẩm lớn, chọn lựa theo những sản phẩm mà Tiếu Tình đã đề cử, mua xong liền chạy đến nhà của Lưu Duy Sơn.
Những hắn lại thay đổi ý định, dù sao hôm nay cũng lần đầu tiên đến Lâm gia, ít nhất phải chỉnh tề một chút, nếu như có ra ngoài ăn cơm thì cũng cần một chiếc xe. Vì thế Dương Minh gọi điện cho Trương Tân để mượn xe.
Nói chuyện xong, Dương Minh liền đi đến nhà Trương Tân để lấy xe, trên taxi, Dương Minh cũng tự hỏi là mình cũng nên mua một chiếc xe, bây giờ đã có tiền rồi, mua xe đã không còn vấn đề.
Nhưng vấn đề mấu chốt là, mình làm cách nào để tiền sinh ra tiền? Dựa theo quan hệ bây giờ và tình hình trước mắt thì kinh doanh đá quý là thích hợp nhất!
Có mặt mũi của Lưu Duy Sơn, nhìn sẽ rất nhanh nổi danh, đây là một con đường tốt nhất. Nhưng dùng tài chính như vậy để đổ vào một công ty đá quý thì hình như có chút lãng phí. Như công ty của Trương Giải Phóng hình như không cần dùng nhiều tiền như vậy.
Dương Minh quyết định tìm thời gian đến gặp Trương Giải Phóng nghiên cứu một chút, xem coi cái nghề đá quý này rốt cục có bao nhiêu tiềm lực, Lưu Duy Sơn mặc dù có danh tiếng, nhưng không có kinh nghiệm làm ăn, về phương diện này, chỉ có thể hỏi Trương Giải Phóng thôi.
Trương Tân cũng không hỏi nhiều, tiểu tử này đang ngủ trưa, khi Dương Minh đến, hắn trực tiếp ném chìa khóa từ trên lầu xuống, nếu ánh mắt Dương Minh không tốt, thân thể không nhanh nhẹn thì cái chìa khóa đã rớt xuống đất gãy là hai mảnh rồi.
Mang xe đi, Dương Minh về nhà tắm rửa một cái, thay một bộ đồ, làm cho mình nhìn bảnh trai hơn một chút, dù sao cũng là đi gặp cha mẹ người ta! Phải lưu lại một ấn tượng thật tốt!
Sau khi chuẩn bị xong, Dương Minh vội vàng chạy lại nhà cha nuôi, bởi vì thời gian cũng gần đến rồi, Lâm Chỉ Vận chắc cũng đã chuẩn bị tan học.
Nhà của Lưu Duy Sơn cũng gần trường, hẳn là cũng gần chổ dạy kèm của Lâm Chỉ Vận không xa, cho nên Dương Minh đã đem xe dừng lại gần nhà Lưu Duy Sơn, như vậy có thể nhanh chóng đến đón Lâm Chỉ Vận.
Quả nhiên, vừa đến nhà Lưu Duy Sơn cầm lấy hai bình mao thai thì Lâm Chỉ Vận đã gọi điện, Dương Minh đành phải xin lỗi cha mẹ nuôi một tiếng, rồi vội vàng rời đi. Cuối cùng Tiếu Tình còn không quên giúp hắn sửa sang lại quần áo, thoạt nhìn giống như một người chị đang chăm sóc cho một cậu em trai, nhưng Dương Minh có thể cảm nhận được tình ý dạt dào trong mắt Tiếu Tình.
Trong lòng Dương Minh đột nhiên run lên, đang muốn nói gì đó, thì Tiếu Tình đã xoay người rời đi, Dương Minh lắc đầu, xuống lầu lấy xe chạy đến chổ của Lâm Chỉ Vận.
Trên một con đường cách trường học không xa, Dương Minh đã nhìn thấy được dáng người đơn bạc của Lâm Chỉ Vận, trên người vẫn mặc một bộ đồ trắng, trắng như tuyết, đứng dưới làn gió, làm cho tim Dương Minh đập mạnh.
Bỗng nhiên, có một cơn gió thổi qua mái tóc của nàng, theo gió tung bay. Nàng, giống như một thiên sứ rơi xuống thế gian chịu khổ, hoặc có thể nói là một tiên tử, Dương Minh thở dài, dừng xem bên cạnh nàng, sau đó vươn tay mở cửa ra nói: "Chỉ Vận, lên xe!"
"A? Sao bạn lại lái xe đến?" Lâm Chỉ Vận kinh ngạc bước lên xe.
"Haha, bởi vì đến đón bạn, đến lúc đó để bá mẫu thấy mình đối xử với bạn rất tốt" Dương Minh cười nói.
"À." Lâm Chỉ Vận kỳ quái lắc đầu, nàng cảm thấy Dương Minh đột nhiên trở nên khác thường. giống như. thái độ đối với mình đột nhiên tốt lên? Dương Minh rất buồn bực, nàng đương nhiên không biết Dương Minh đã biết rõ chuyện của hai người, còn tưởng rằng hắn đang cố ý diễn trò.
"Chỉ Vận, em gọi điện cho bá mẫu đi, nếu không hôm nay chúng ta ra ngoài ăn cơm đi!" Dương Minh đưa điện thoại cho Lâm Chỉ Vận.
"Bạn. gọi mình là gì?" Lâm Chỉ Vận ngạc nhiên với cách xưng hô của Dương Minh.
"Nếu cứ gọi Lâm Chỉ Vận thì có quan hệ mới là lạ đó! Đến lúc đó bá mẫu hoài nghi sẽ không tốt đâu!" Dương Minh cười cười giải thich" Thì ra là thế, cảm ơn bạn đã suy nghĩ chu đáo!" Lâm Chỉ Vận nghe xong không khỏi cảm kích.
Dương Minh cười cười không nói gì, hắn đã nghĩ rồi, về sau cứ mượn mẹ của nàng làm cớ, không sợ Lâm Chỉ Vận không thỏa hiệp, haha!
"Chúng ta ăn ở nhà đi! Đi ăn nhà hàng đắt lắm!" Lâm Chỉ Vận khoát tay, đặt di động bên cạnh Dương Minh.
"Vậy cũng được, để lần sau đi!" Dương Minh thuận miệng.
"A? Lần sau?" Lâm Chỉ Vận sửng sốt.
"Không có gì" Dương Minh vội vàng bổ sung.
"À" Lâm Chỉ Vận cảm thấy Dương Minh thật sự rất kỳ quái, thái độ giữa trưa đối với nàng chỉ ôn hòa, thậm chí có pha lẫn một chút chán ghét. Nhưng tại sao lại đột nhiên chuyển hóa thành hiền hòa, còn thay mình suy nghĩ nữa chứ?
Đương nhiên, cho dù có nằm mơ Lâm Chỉ Vận cũng không biết rằng, tất cả, chỉ vì cái tên" Lâm Chỉ Vận" của nàng.
Tuy rằng bề ngoài hai người chỉ có quan hệ bạn trai bạn gái giả, nhưng ngồi trên xe, Lâm Chỉ Vận vẫn ngượng ngùng nói chuyện với Dương Minh, vì thế chỉ im lặng cho đến khi về đến nhà.
"Đây là cái gì?" Lâm Chỉ Vận thấy Dương Minh mở cửa sau, lấy xuống vài cái túi.
"Quà tặng, bạn trai không thể đến tay không, đúng không? Đó là nghi lễ cơ bản nhất, cho dù muốn diễn trò cũng phải làm cho thật một chút!" Dương Minh cầm mấy cái túi lên.
Lâm Chỉ Vận nghe xong có chút cảm động, nói: "Cảm ơn bạn. Dương Minh. thật sự."
"Cảm ơn cái gì, nhớ kỹ, bạn bây giờ là bạn gái của mình, lát nữa phải thân mật một chút, bạn phải biết rằng, quan hệ của chúng ta bây giờ là như vậy, nếu cứ xa lạ, mẹ của bạn khẳng định sẽ nghi ngờ!" Dương Minh nói y như thật. Mà lời này cũng có thể hiểu theo nghĩa khác, hắn và Lâm Chỉ Vận đã có quan hệ.
Nhưng Lâm Chỉ Vận lại không nghĩ nhiều như vậy, ngược lại cảm thấy Dương Minh nói rất có đạo lý, vì thế do dự một chút, rồi cuối cùng nắm lấy tay của Dương Minh, hai người cùng bước vào nhà.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #275


Báo Lỗi Truyện
Chương 275/2205