Chương 270: Phiền toái lớn của Lâm Chỉ Vận


Trầm Nguyệt Bình hôm nay nghỉ ngơi, chuẩn bị dọn dẹp trong nhà một chút. Con gái lên đại học rồi, còn có thể kiếm tiền đem về nhà, điều này làm cho bà vui mừng không ít.
Nhưng điều duy nhất làm cho bà phiền lòng chính là, lần trước con gái vì chữa bệnh cho cha, không biết từ đâu lấy ra ba ngàn đồng, hỏi nàng tiền đâu có thì nàng nói là mượn của người khác.
Bây giờ làm gì mà dễ dàng mượn tiền như vậy? Lão Lâm sau khi bị đụng xe, Trầm Nguyệt Bình đều chạy đến hỏi mượn bằng hữu thân thích, căn bản là không ai cho mượn, con gái là nữ sinh trung học, làm sao có thể mượn tiền được?
Trầm Nguyệt Bình tuy rằng tin tưởng con gái, nhưng trong lòng vẫn liên tưởng đến những chuyện không tốt, bởi vì trên báo thường xuyên đăng tin rằng con gái đem thứ quý giá nhất bán đi để lấy tiền chữa bệnh cho cha mẹ, cho nên chuyện này chưa biết rõ ràng, trong lòng Trầm Nguyệt Bình vẫn luôn có khúc mắc rất lớn, không thể thoải mái được.
Nhất là mấy ngày trước, con gái đột nhiên biến mất một đêm, ngày hôm sau, thì thấy vẻ mặt tiều tụy và dáng vẻ khó khăn, lúc ấy trong lòng Trầm Nguyệt Bình rất lo lắng.
Vội vàng hỏi con gái bị sao vậy, thì con gái chỉ nói là lúc đưa cơm cho cha không cẩn thận nên bị ngã, hỏi những thứ khác thì sống chết không nói. Bởi vì lúc ấy chồng còn đang nằm việc, nên Trầm Nguyệt Bình không để tâm chuyện này, vì thế liền quên mất.
Khi lão Lâm khỏe lên, chuyện này cũng qua luôn, Trầm Nguyệt Bình cũng không nhắc đến, nhưng trong lòng vẫn có khúc mắc chưa mở.
Trầm Nguyệt Bình đầu tiên dọn dẹp phòng, sau đó bắt đầu giặt quần áo, khi bà nhìn thấy túi xách nhỏ treo trên tường của con gái, quyết định giặt giúp. Tuy rằng không biết cái túi này dùng để làm gì, những con gái mỗi tuần đi làm gia sự đều mang theo. Nhìn thấy trên mặt có chút dơ bẩn, Trầm Nguyệt Bình đã lấy túi xách xuống.
Mở túi ra, bà đem hết đồ bên trong ra, vừa mới đụng tay vào, lập tức kinh ngạc! Trong túi xách, tự nhiên có một xấp tiền hơn trăm ngàn đồng!
Sau một hồi, Trầm Nguyệt Bình mới run rẩy đem xấp tiền ấy ra, bản thân đi làm công cho người ta, kiếm tiền mua đồ gia dụng, nhưng bà chưa bao giờ thấy qua nhiều tiền như vậy!
Nhưng nhiều tiền như vậy, tại sao lại xuất hiện trong túi xách của con gái? Trầm Nguyệt Bình cau mày lấy tiền ra đếm, một vạn đồng! Con gái đi dạy thêm, cho dù có kiếm được tiền, cũng không có khả năng kiếm được nhiều như vậy! Trầm Nguyệt Bình không ngốc, biết con gái đi dạy kèm thì tiền lương cũng không hơn được lương công nhân là bao, một tháng nhiều nhất chỉ kiếm được một ngàn đồng, làm sao có thể lập tức làm ra một vạn đồng!
Trầm Nguyệt Bình nhớ lại chuyện trước kia, trong lòng trầm xuống! Lúc bà đi làm công cho người ta, thì có một ông chủ lớn nuôi dưỡng một nữ sinh viên! Cho nên đối với việc này bà rất mẫn cảm, bởi vì chuyện này, bà cũng không còn tâm tư giặt quần áo, chỉ buồn rầu ngồi ở ghế sa lon, chờ con gái về hỏi rõ ràng.
Trầm Nguyệt Bình cảm thấy rất bất đắc dĩ, con gái trong mắt mình vẫn là đứa con ngoan. Đột nhiên lại làm ra chuyện như vậy, làm cho Trầm Nguyệt Bình không thể chấp nhận được! Bà vốn là một người bảo thủ, vốn không quen nhìn một người con gái vì tiền mà đi làm tình nhân cho người ta, bà cho rằng bi kịch đã bắt đầu!
Lâm Chỉ Vận hôm nay rất vui, vì lần trước nàng nghe Dương Minh nói xong, cảm thấy lời này cũng có đạo lý. Một người con gái, đi đường nửa đêm quả thật không an toàn, vì thế cùng thương lượng với cha mẹ của đứa trẻ kia, xem thử coi có thể chuyển thời gian dạy kèm qua buổi sáng chủ nhân hay không? Kết quả là cha mẹ o chút do dự đồng ý, dù sao thành tích của con mình tăng lên không ít, cho nên không nên không nhớ đến công của Lâm Chỉ Vận.
Vì thế, sau khi Lâm Chỉ Vận dạy kèm xong, liền vui vẻ đi về nhà. Lần này được trả tiền phí dạy kèm, tổng cộng một hai hơn hai trăm đồng, có thể trợ giúp cho nhà không ít!
"Mẹ, hôm nay con được trả lương, buổi tối mua chút gì ngon về ăn nha?" Lâm Chỉ Vận vui vẻ đẩy cửa vào.
Trầm Nguyệt Bình không trả lời, chỉ nghiêm mặt ngồi trên ghế, lạnh lùng nhìn chằm chằm con gái.
"Mẹ? Mẹ sao vậy? Mẹ đang làm gì thế?" Lâm Chỉ Vận kỳ quái hỏi.
"Đây là cái gì?" Trầm Nguyệt Bình đưa tay chỉ một vạn đồng trên bàn.
"A?" Lâm Chỉ Vận sửng sốt, có chút khó hiểu hỏi: "Đây là tiền mà!"
Lúc này, Lâm Chỉ Vận mới nhìn rõ, trên bàn có một xấp tiền rất dày, liền vội vàng hỏi: "Mẹ, mẹ cũng được trả lương sao? Sao nhiều tiền quá vậy?"
"Hừ! Mẹ còn phải hỏi con!" Trầm Nguyệt Bình lạnh lùng nói.
"Hỏi con? Hỏi con làm gì?" Lâm Chỉ Vận có chút kỳ quái. Hôm nay mẹ bị gì mà nói chuyện lạ lùng quá?
"Tiền này là lấy từ trong túi của con, mẹ không hỏi con thì hỏi ai?" Trầm Nguyệt Bình thấy con gái giả ngu, tức giận nói: "Con gái của mẹ giỏi lắm! Biết cách nói dối rồi!"
"Trong túi của con." Lâm Chỉ Vận liếc nhìn cái túi một cái, trong lòng cả kinh! Ngày hôm đó lúc Dương Minh đưa nàng về, rồi gặp hai tên cướp, nàng thấy Dương Minh xử lý xong, trở về, trong tay cầm một xấp tiền mặt, nhưng không biết là tiền ở đâu ra, Lâm Chỉ Vận cũng không chú ý, bây giờ nghĩ lại, hay là hắn nhét vào trong túi của mình?
Nghĩ đến đây, Lâm Chỉ Vận vừa tức vừa hận, Dương Minh, bạn không phải đang gây việc cho mình sao! Chẳng qua, nàng vẫn chưa xác định được tiền này có phải của Dương Minh hay không, chỉ đành tiếp tục giả ngu: "Mẹ, rốt cục là thế nào? Trong túi của con sao lại có tiền?"
"Hừ, làm sao mẹ biết? Đâu phải túi của mẹ?" Trầm Nguyệt Bình ngừng lại rồi nói tiếp: "Lâm Chỉ Vận! Con nói thật cho mẹ biết, tiền này từ đâu mà có, con nói thật, mẹ cũng không trách con, nếu con dám nói dối, từ nay mẹ sẽ không nhìn nhận đứa con gái này!" " Mẹ." Lâm Chỉ Vận thật sự là ủy khuất, Dương Minh ơi là Dương Minh, bạn giúp mình hay là làm hại mình vậy? Lâm Chỉ Vận cũng biết, Dương Minh có lẽ thấy nàng làm gia sư quá mệt mỏi, nên muốn âm thầm trợ giúp, chỉ là phương pháp này, có phần hơi quá. Lâm Chỉ Vận suy nghĩ một hồi, do dự một chút, cuối cùng quyết định đem chuyện này nửa thật nửa giả nói ra!
"Mẹ, con nhớ ra rồi. tiền này là của một người bạn của con, lúc đó hắn không mang theo túi, nên nhét vào trong túi của con, sau đó chúng con đều quên." Lâm Chỉ Vận cúi đầu, không dám nhìn mẹ, dùng âm thanh nhỏ như muỗi để nói.
"Bạn? Bạn gì?" Trầm Nguyệt Bình không khỏi nghĩ đến quan hệ kia, chẳng lẽ có một nhà giàu nào đó nuôi dưỡng con gái mình? Bằng không ai lại có thể đem một vạn đồng cho người khác, hơn nữa còn quên cầm đi?
"Là. bạn tốt." Lâm Chỉ Vận nói quanh co.
"Lâm Chỉ Vận ơi Lâm Chỉ Vận, con cho rằng mẹ là đồ ngốc sao, già rồi nên hồ đồ sao?" Trầm Nguyệt Bình càng nghĩ càng giận, rồi đột nhiên cả giận nói: "Mẹ của con là người từng trải, có một số việc con không nói, không có nghĩa là mẹ không biết? Lần trước tiền chữa bệnh của cha từ đâu mà con có? Hả?"
"Mượn của một người bạn?" Lâm Chỉ Vận cảm thấy bất đắc dĩ, không biết tại sao mẹ lại truy cứu chuyện trước kia.
"Mượn? Mượn của ai? Bạn nào hào phóng quá vậy, không thân không thích lại cho con mượn nhiều tiền như vậy?" Trầm Nguyệt Bình cười lạnh.
"Là. là người bạn đã để quên tiền trong túi của con." Lời này là thật, tiền kia đúng là của Dương Minh.
"Thật sao?" Trầm Nguyệt Bình thầm nghĩ, quả nhiên là có vấn đề, vì vậy la lên: "Vậy con nói đi, tại sao có một ngày mà con đi đường về nhà cũng không ổn? Con đi làm cái gì?"
Lâm Chỉ Vận thầm nghĩ: Tiêu rồi! Mẹ đã nhìn ra! Ngày hôm đó nàng vừa mới bị Dương Minh abc xong, nên đi đứng không thoải mái! Chẳng qua vẫn phải nói dối: "Con. con bị ngã."
"Bị ngã? Bị ngã có nghiêm trọng như vậy không?" Trầm Nguyệt Bình hiển nhiên không tin lý do của Lâm Chỉ Vận.
"Phải" Lâm Chỉ Vận kiên trì gật đầu.
"Tốt lắm, ngày mai cùng mẹ đi bệnh viện" Trầm Nguyệt Bình đột nhiên nói.
"A? Đi bệnh viện? Đi bệnh viện để làm gì? Chân của cha không phải đã đỡ rồi sao?" Lâm Chỉ Vận kỳ quái hỏi.
"Đi bệnh viện kiểm tra cho con" Nếu đã nói đến đây, Trầm Nguyệt Bình cũng không cò cần phải kiêng nể nữa: "Mẹ muốn nhìn xem con có còn là xử nữ hay không!"
"Cái gì!" Lâm Chỉ Vận hoảng sợ, không ngờ mẹ lại đột nhiên đưa ra yêu cầu này! Sắc mặt của nàng lập tức trắng bệch! Có phải là xử nữ hay không, nàng tự biết rõ nhất. bây giờ mẹ muốn dẫn đi kiểm tra! Lâm Chỉ Vận cảm thấy trời đất đang thay đổi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #270


Báo Lỗi Truyện
Chương 270/2205