Chương 27: Sao lại là cậu


"Chị Oánh, sao chị không vào" Vương Tiếu Yên không nhìn Triệu Oánh một cái đã xoay người đi vào phòng ngủ của mình. Bờ mông tròn trịa uốn éo một cái, làm Dương Minh nhìn thấy chút nữa tim nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Hai mắt người ta đều không muốn mở ra nè…" Vương Tiếu Yên vẫn chậm như rùa đi vào trong.
"Tiếu Yên, sao em lại không mặc quần áo thế" Triệu Oánh gấp đến độ muốn dậm chân. Vương Tiếu Yên cũng quá sơ suất, một người con trai đứng trước mặt cũng không thấy, lại còn lắc lắc mông nữa chứ.
"Chị Oánh, bây giờ đã nửa đêm, em đã ngủ còn mặc quần áo gì nữa, hơn nữa em cũng không sợ bị chị nhìn" Vương Tiếu Yên tiếp tục lắc lắc mông đi về phía trước.
Triệu Oánh nghĩ thầm cô không sợ người chị nhìn, nhưng trước mặt còn có người khác: "Tiếu Yên, bạn chị đến, nếu em không sợ bị nhìn thì cứ như vậy đi" .
"Chị Oánh, chị cứ nói đùa, muộn như vậy sao còn có ai đến chứ" Mới nói được nửa câu, Vương Tiếu Yên như cảm thấy không đúng, cũng tỉnh ngủ hơn một chút, vội vàng quay đầu lại: "Sao, sao lại là cậu" .
"Đúng là tôi, người đẹp, cô phải nói là cậu là ai, có đúng không" Dương Minh cười đưa tay ra chào Vương Tiếu Yên. Dương Minh nghĩ thầm cô không phải một đứa rất ăn chơi sao, để tôi nhìn một chút thì sao chứ, không biết cô đã bị bao nhiêu thằng đàn ông cưỡi rồi.
Triệu Oánh nghe hai người nói chuyện cảm thấy rất kỳ quái, lại buồn cười. Nàng không hiểu được tại sao Vương Tiếu Yên như là biết Dương Minh. Không có lý do, lần trước lúc Dương Minh tới, cô bé vẫn ở trong phòng không đi ra mà.
"Hừ" Vương Tiếu Yên hừ lạnh một tiếng, một tay che ngực, một tay che chỗ kín chạy thật nhanh vào phòng mình." Phành" một tiếng, đóng chặt cửa phòng lại.
Che cái gì mà che. Dương Minh nghĩ thầm. Lão Tử nếu muốn nhìn cô, cô che cũng vô dụng, đóng cửa càng vô dụng. Dương Minh trong lòng đã nhận định Vương Tiếu Yên là một đứa con gái ăn chơi, cho nên rất khó chịu khi nhìn thấy cái loại là gái điếm còn lập bia trung trinh.
Triệu Oánh thấy Vương Tiếu Yên chạy vào phòng, lắc đầu nghĩ thầm đã nói bao nhiêu lần mà cô bé này vẫn cho đó là gió thoảng qua tai, xem sau bài học lần này cô nhóc có tiếp thu hay không.
"Chị Oánh điều này không thể trách em, hơn nữa em cũng không nhìn thấy gì" Dương Minh nhìn thấy Triệu Oánh như đang tức giận, đành phải giơ tay ra giải thích.
"Em còn muốn nhìn thấy gì" Triệu Oánh đưa tay chỉ vào trán Dương Minh: "Nói thật đi, Tiếu Yên sao lại nói sao lại là cậu? Hai người đã biết nhau sao?"
"Em sao biết được? Em cũng cảm thấy khó hiểu đây?" Dương Minh ra vẻ ngây ngốc.
Triệu Oánh nghe thấy Dương Minh nói như vậy cũng không có nghi ngờ hắn. Dù sao Vương Tiếu Yên và cậu ta bình thường cũng không có quan hệ gì. Triệu Oánh nghĩ lần trước khi Dương Minh tới đây, Vương Tiếu Yên nhìn từ trong phòng ra thấy Dương Minh.
"Em nhanh đi rửa mặt đi. Chị lấy thuốc và băng cho em. Bây giờ cũng đã hơn mười giờ, em còn không về thì nhà sẽ lo lắm đó" Triệu Oánh nhìn đồng hồ, lo lắng nói.
Dương Minh nghĩ thầm, mình đã nói với nhà, nói hôm nay mời chị đi ăn, về muộn một chút cũng không có vấn đề gì. Nhưng quan trọng là mặt mình thì sao bây giờ? Cứ thế này về, không khỏi lại bị vặn hỏi.
Dương Minh đi vào trong nhà vệ sinh, nhìn thấy phòng tắm trống trơn không khỏi nghĩ nghĩ lung tung. Trong đầu xẹt qua Vương Tiếu Yên với thân hình xinh đẹp đang tắm, thằng nhóc lại bắt đầu ngo ngoe muốn ngóc đầu dậy. Dương Minh vội vàng mở bước rửa mặt, tiện tay cầm một chiếc khăn màu đỏ lên lau mặt. Trên chiếc khăn mặt còn có mùi thơm rất dễ chịu trên người nữ sinh, Dương Minh không khỏi ngửi ngửi mấy lần.
"Dương Minh, ổn không, sao lâu như vậy không ra?" Triệu Oánh chỉ vào sát mặt Dương Minh đang lau mặt.
"Sao chị? "Dương Minh thấy Triệu Oánh đi vào, không thể nào cầm khăn mặt lên ngửi được nữa, chỉ ra vẻ vừa mới lau mặt xong, treo khăn mặt lên.
"Em dùng khăn mặt kia lau mặt?" Mặt Triệu Oánh có chút kỳ quái hỏi.
"Vâng, sao chị?" Dương Minh nhìn thấy vẻ mặt của Triệu Oánh, kỳ lạ hỏi: "Đây là khăn mặt của chị? Em chỉ lau một chút thôi, chị không nhỏ mọn như vậy chứ?"
"Chị… không phải… thực ra…. Ài, thôi, không có gì" Triệu Oánh cảm giác mặt mình đang nóng lên, nói chuyện cũng trở nên lắp bắp.
Con gái bình thường đều rất chú trọng đến vệ sinh cá nhân, bình thường đều dùng khăn mặt lau mặt, lau người, lau chỗ kín, mà chiếc khăn mặt màu đỏ này là Triệu Oánh dùng để lau chỗ kín. Dương Minh vừa nãy cầm nó lau mặt. Triệu Oánh mới nghĩ đến đây đã cảm thấy xấu hổ, đây không phải là dán chỗ đó của mình vào mặt cậu ta sao.
Dương Minh đâu biết điều đó, vẫn còn cảm thấy cao hứng vì dùng khăn mặt của Triệu Oánh. Nếu hắn biết sự thật không biết là nên cao hứng hay là bất đắc dĩ đây.
Triệu Oánh bôi thuốc chống sưng lên mặt Dương Minh, mặc dù vết thương thoạt nhìn rất ghê người, nhưng thực ra còn không nặng bằng một nửa lần trước. Dương Minh chỉ định ngồi thêm một lát, nhưng thấy Triệu Oánh đang không ngừng che miệng ngáp, liền đứng dậy chào.
Dương Minh không có xe đạp, hơn nữa cũng có rất ít xe taxi đi ngang qua, nên Dương Minh đành phải đi bộ về nhà giống như lần trước.
Khi Dương Minh đi qua mấy quán rượu gần nhà, nghe thấy tiếng hát đinh tai nhức óc bên trong, đúng là đồ không có ý thức, đã đêm rồi còn hát lớn như vậy, đây không phải là làm phiền mọi người sao. Dương Minh dừng lại nhìn vào trong quán rượu một cái, sau đó quay đầu, đang muốn tiếp tục đi thì bị người giữ lại.
"Đại ca, anh."
Dương Minh xoay người lại, phát hiện người đang kéo mình là một cô bé khá xinh xắn, trên người còn mặt đồng phục học sinh.
"Có chuyện gì không?" Dương Minh khó hiểu hỏi.
"Đại ca, anh, em muốn" Cô bé ấp a ấp úng cả nửa ngày cũng không nói được gì.
"Cô rốt cuộc muốn nói gì với tôi?" Nếu không phải Dương Minh thấy cô nàng cũng xinh đẹp thì đã sớm không nhịn được, hắn còn muốn về nhà.
"Em muốn hỏi anh, có muốn hay không, muốn em… muốn em ngủ với anh đêm nay không" Cô bé ấp a ấp úng nói, mặt đỏ ửng lên.
"Ngủ với tôi đêm nay?" Dương Minh sửng sốt, không phải chứ, cô bé này là một con gái điếm? Nhìn bộ dạng thuần khiết không thể thuần khiết hơn của cô ta, Dương Minh thật sự không thể tin được cô nàng lại là người như vậy. Nhưng lập tức nghĩ đến con bé Vương Tiếu Yên kia, trong lòng không khỏi thầm mắng: "Con mẹ nó, năm nay sao vậy, nhìn càng thuần khiết trong sáng thì càng dâm đãng" .

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #27


Báo Lỗi Truyện
Chương 27/2205