Chương 264: Tiếu Tình ôn nhu


Nói thật ra Dương Minh không phải không có cảm giác với Tiếu Tình. Mỹ nữ mà, có ai không thích chứ. Nhưng vấn đề quan trọng đó chính là quan hệ chị em giữa hắn và Tiếu Tình, hơn nữa không phải là tình anh em trên danh nghĩa, mà là chị em chính thức.
Bây giờ sợ nhất là Lưu Duy Sơn biết. Nếu ông biết mình và con gái nuôi của ông ***, ngất, không biết sẽ như thế nào đây. Cho nên Dương Minh thở dài một hơi, chẳng qua hắn cũng không hối hận vì chuyện hôm qua. Nếu đã làm thì dù hối hận cũng chẳng được gì.
Vấn đề quan trọng trước mắt là làm cho Tiếu Tình ổn định lại. Chỉ cần nàng không làm ầm ĩ, Lưu Duy Sơn sẽ từ từ thuyết phục được. Dù sao hai người cũng không phải chị em ruột.
Dương Minh nhặt quần áo lên, lấy một gói thuốc trong túi quần ra, rút ra một điếu đặt vào miệng, vừa định lấy bật lửa châm thuốc nhưng không ngờ rằng một bàn tay lại đưa ra đoạt lấy điếu thuốc trong miệng Dương Minh. Dương Minh càng hoảng sợ, bật lửa thiếu chút nữa đốt vào miệng hắn.
Dương Minh kinh ngạc nhìn Tiếu Tình, chẳng lẽ nàng đã tỉnh?
"Nhìn cái gì. Mới có mấy giờ mà đã hút thuốc, em muốn chết à" Tiếu Tình nhắm mắt lại, nói một câu: "Ngủ chút nữa đi"
Dương Minh cảm thấy khó hiểu, nàng đang tỉnh sao? Hay là đang nằm mơ nên nói vậy?
Thấy nàng đang ngủ rất ngon, mặt đỏ ửng hình như rất thích, Dương Minh bực mình, tỉnh rồi thì không ngủ được nữa, trong lòng cứ quanh quẩn chuyện với Tiếu Tình.
Nếu vừa nãy Tiếu Tình đã tỉnh như vậy chứng minh nàng không truy cứu chuyện hôm qua. Nhưng nếu nàng đang ngủ, như vậy khó thể nói. Có thể là do bản năng của nàng có phản ứng.
Qua một giờ đồng hồ đầy khó khăn, Tiếu Tình mới tỉnh dậy, ngáp một cái, quay đầu nhìn Dương Minh đang nhăn nhó, hỏi: "Em không ngủ?"
"Hả? Tiếu Tình. chị. chị đã tỉnh?" Dương Minh gọi chị Tiếu Tình không được tự nhiên. Hai người không còn quan hệ chị em thuần khiết nữa.
"Ừ. đầu vẫn hơi đau" Tiếu Tình lắc đầu, nhíu mày nói.
"?" Dương Minh bực mình, Tiếu Tình không biết có chuyện gì xảy ra sao, hay là nàng đang giả vờ? Sao lại nói như vậy chứ? Hai người đang trần truồng nằm cạnh nhau ở trên giường, Tiếu Tình không cảm thấy có gì không ổn sao?
"Chị Tiếu Tình. cái kia. hôm qua chúng ta." Dương Minh nghẹn lời, mở miệng nói.
"Sao, em muốn nói người chị này chiếm tiện nghi của em?" Tiếu Tình hỏi lại.
"A. không phải, em không có ý đó, em là đàn ông sẽ không thua thiệt gì. Chỉ là chị Tiếu Tình." Dương Minh toát mồ hôi.
"Không có gì, em cũng không phải lần đầu tiên, cho nên hai chúng ta không ai thua thiệt cả" Tiếu Tình cười nói: "Đây là phản ứng sinh lý bình thường, em không cần phải suy nghĩ nhiều làm gì"
"Không được, chị Tiếu Tình, ý em là em sẽ có trách nhiệm với chị" Dương Minh vội vàng nói.
"A" Tiếu Tình nhìn Dương Minh một cái, cười nói: "Em chịu trách nhiệm? Chịu trách nhiệm như thế nào? Chẳng lẽ em cưới chị?"
"Cái này." Dương Minh nghẹn lời, hắn thực sự không phải không muốn lấy Tiếu Tình. Chỉ là lấy Tiếu Tình thì Lam Lăng và Trần Mộng Nghiên thì sao?
"Thấy chưa, em không thể lấy chị. Em chịu trách nhiệm như thế nào?" Tiếu Tình lắc đầu, nhỏ giọng nói: "Dương Minh, cho dù em thực sự lấy chị, chị cũng không thể đồng ý" Tiếu Tình thực ra không hề ngủ, mà đang suy nghĩ nên nói với Dương Minh như thế nào. Nàng đã ba mươi tuổi, có suy nghĩ của người trưởng thành. Nàng sợ nếu xử lý chuyện này không tốt sẽ thành vướng mắc trong lòng Dương Minh.
Dù sao chuyện hôm qua không phải lỗi ở Dương Minh. Hơn nữa chuyện này có ai đúng ai sai được chứ? Tiếu Tình không còn khát vọng vào tình yêu nữa. Dù sao nàng đã ba mươi, qua cái giai đoạn mơ mộng vào tình yêu của các cô bé. Bây giờ nàng thực tế hơn nhiều, chỉ hy vọng sống cuộc sống bình thường mà thôi. Nhưng Dương Minh thì khác, hắn mới mười tám tuổi, còn có tương lai tươi đẹp phía trước, cho nên Tiếu Tình sợ Dương Minh phải suy nghĩ, lại đòi chịu trách nhiệm với mình. Đây là điều mà nàng không muốn thấy, hơn nữa cũng sẽ chọc giận Lưu Duy Sơn. Cho nên Tiếu Tình nghĩ giải quyết nội bộ là tốt nhất.
"Chị Tiếu Tình, tại sao? Chị không thích em?" Dương Minh không bỏ qua, hỏi ngược lại.
"Ai. Nói thật, Dương Minh chị không thể nói là thích hay không thích em. Dù sao cũng rất gần gũi" Tiếu Tình lắc đầu, thực ra nàng từ trước đến nay vẫn chú ý đến Dương Minh, chẳng qua tuổi của hai người.
Chênh lệch quá nhiều, Tiếu Tình không thể suy nghĩ chuyện đó. Nhưng hôm qua lúc trong quán rượu nghe câu nói kia của Dương Minh, Tiếu Tình động tâm. Người đàn ông chân chính, mới là chỗ dựa của nàng. Kẻ tiểu nhân bỉ ổi Tống Hàng chỉ là một người qua đường trong cuộc đời nàng. Cũng bởi vì nghĩ như vậy nên nàng mới thả lỏng bản thân, mới có chuyện ân ái tối qua.
Tiếu Tình nói tiếp: "Chẳng qua nếu chị thích em thì sao? Em phải biết chị lớn hơn em mười hai tuổi. Em nghĩ giữa chúng ta có thể sao?"
"Nhưng mà." Dương Minh còn định nói gì đó đã bị Tiếu Tình cắt ngang.
"Dương Minh, em có cuộc sống của em, chị có cuộc sống của chị. Trước mặt người ngoài, chị là chị nuôi của em, em hiểu không?" Tiếu Tình nhấn mạnh từng chữ: "Em không suy nghĩ cho mình thì cũng nên suy nghĩ cho người khác. Bố mẹ em sẽ nghĩ như thế nào? Bố mẹ nuôi sẽ nghĩ như thế nào?"
Dương Minh trầm ngâm. Đúng vậy hắn có thể gì cũng không cần, nhưng Tiếu Tình thì sao? Đầu tiên nàng phải nghĩ đến cảm nhận của Lưu Duy Sơn.
Mà mình thì sao. Nếu mình và Tiếu Tình ở bên nhau, Trần Mộng Nghiên có tức giận mà bỏ đi không. Sợ rằng bố mẹ mình cũng không thể chấp nhận được. Bọn họ là hai người theo chủ nghĩa truyền thống, không thể dễ dàng tha thứ cho việc mình có quan hệ *** với chị gái nuôi.
Dương Minh cau mày rơi vào trầm tư. Hắn vốn tưởng rằng sau khi Tiếu Tình tỉnh lại sẽ giận dỗi mình, sau đó sẽ không đội trời trung, hoặc trực tiếp đuổi mình ra ngoài. Nhưng không ngờ rằng Tiếu Tình chẳng những không giận dỗi mà còn muốn nghĩ cho hắn, chuyện gì cũng nghĩ cho hắn. Điều này làm Dương Minh rất cảm động, Tiếu Tình quá tốt.
Một người phụ nữ như vậy không yêu nàng, không chăm sóc cho nàng, Dương Minh cảm thấy có lỗi với lương tâm. Hơn nữa trong lòng hắn còn một suy nghĩ xấu xa, cuộc ân ái tối qua làm Dương Minh không thể nào quên.
Vẻ quyến rũ của nàng khác hẳn với cô bé Lam Lăng, hai người đều là cực phẩm.
"Chị Tiếu Tình, em không muốn mất chị" Dương Minh trầm ngâm một chút, cuối cùng vẫn nói.
"Sao lại có thể nói là mất. Ha ha, chị cả đời sẽ không rời xa em. Em yên tâm, chị sớm đã quyết định không lấy chống" Tiếu Tình cười cười nói.
"Ồ" Dương Minh nghe Tiếu Tình trả lời không khỏi thất vọng. Hắn không muốn quan hệ giữa mình và Tiếu Tình chỉ là chị em đơn thuần, hắn không từ bỏ ý định: "Nhưng chị Tiếu Tình, quan hệ giữa chúng ta"
"Quan hệ gì? Trước mặt người ngoài chị là chị gái nuôi của em" Tiếu Tình do dự một chút rồi nói.
Trước mặt người ngoài? Mắt Dương Minh sáng lên. Vậy nếu chỉ có hai người thì sao? Nghĩ vậy Dương Minh vội vàng hỏi: "Thế nếu chỉ có chúng ta?"
Tiếu Tình nhíu mày, cũng hiểu được mình nói hớ, mấp máy miệng. Nàng sao không hiểu ý của Dương Minh chứ? Dương Minh lại là một thanh niên trai tráng. Hơn nữa tốt qua Tiếu Tình cũng rất thích hai người làm chuyện đó. Dù nói như thế nào, Tiếu Tình cũng là một người phụ nữ thành thục cả về tinh thần và thể xác. Phụ nữ ba mươi như hổ, khao khát tình yêu hoàn toàn xuất phát từ phản ứng sinh lý bình thường.
Mặc dù có đôi khi Tiếu Tình cũng dùng phương pháp khác để giải quyết, nhưng so với ngày hôm qua đúng là không cùng cấp độ. Nói thật nếu như giữa nàng và Dương Minh không có nhiều vấn đề như tuổi tác thì có lẽ đã ở được bên nhau.
Trong nháy mắt hôm qua, Tiếu Tình đã động tâm. Đó là cảm giác làm tim nàng đập mạnh, nó khác hẳn với khi đi cùng Tống Hàng ngày xưa.
Thấy vẻ mặt buồn bực không vui của Dương Minh, Tiếu Tình không thể làm hắn thất vọng, nhưng lại không thể tự nói ra là nếu không có người ngoài em có thể" chơi" chị? Lời này nàng không thể nói.
Thấy Tiếu Tình cau mày, Dương Minh tưởng mình làm nàng tức, không dám nhiều lời, lẳng lặng chờ nàng lên tiếng.
Một lúc sau mới nghe Tiếu Tình nói: "Lúc hai chúng ta ở bên nhau, chị cũng là chị nuôi của em"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #264


Báo Lỗi Truyện
Chương 264/2205