Chương 259: Người đáng ghét


Người đàn ông đó hiển nhiên cũng phát hiện Tiếu Tình. Đầu tiên là sửng sốt, chẳng qua ngay lập tức không sao cả đi tới, dùng ánh mắt không hề kiêng nể nhìn Tiếu Tình từ trên xuống dưới, sau đó không tin hỏi: "Tình Tình? Là em?"
"Tống. Tống Hàng?" Tiếu Tình cứng ngắc gọi cái tên này. Người đàn ông này nàng rất quen, chẳng qua lúc này hắn lại vô cùng xa lạ.
"Tình Tình, thật không ngờ được lại có thể gặp em ở đây" Tống Hàng vừa cười vừa nói nhưng trong lòng lại rất khó chịu: "*** vưu vật đó, ông lúc trước sao không chơi con bé đó chứ?" Nhìn thấy Dương Minh bên cạnh nàng, trong lòng càng thêm tức.
"Tống Hàng, anh gọi tôi là Tiếu Tình đi. Anh gọi Tình Tình, tôi cảm thấy không tự nhiên" Tiếu Tình hít một hơi, tâm trạng cũng dần dần bình tĩnh.
"Ha ha, không có gì, xin lỗi, thói quen cũ" Tống Hàng cười nói: "Tình. Tiếu Tình, chúng ta đã bảy năm không gặp rồi nhỉ?"
"Tôi không tính" Tiếu Tình lạnh nhạt nói.
"Ha ha" Tống Hàng nghe xong có chút xấu hổ, chẳng qua chỉ trong nháy mắt hắn đã mỉm cười hỏi: "Tiếu Tình, bây giờ em tốt không?"
"Tôi có lúc nào không tốt" Tiếu Tình lạnh lùng nói.
"Anh không có ý đó. Ha ha, nhiều năm không gặp, quan tâm chút mà thôi" Tống Hàng bây giờ đã không phải thằng nhóc ngu ngốc mới ra trường năm đó. Nhiều năm lăn lộn thương trường làm cho hắn đang thầm nghĩ làm thế nào để lừa được Tiếu Tình lên giường: "Xe anh ở bên kia, hay là chúng ta tìm một chỗ ôn chuyện xưa?"
"Không được, tôi còn có việc" Tiếu Tình nhíu mày nói.
Dương Minh nghe hai người nói chuyện cảm thấy rất khó hiểu. Hắn hiểu hai người này trước kia đã có quan hệ. Xem ra thằng Tống Hàng này là bạn trai cũ của Tiếu Tình, không biết vì nguyên nhân gì mà hai người chia tay. Hơn nữa xem ra Tiếu Tình rất căm ghét Tống Hàng.
"Khụ khụ" Dương Minh ho khan hai tiếng. Hắn nhìn ra Tiếu Tình không muốn dây dưa với Tống Hàng, nên nhắc nhở cho thằng Tống Hàng kia biết điều.
"Ồ?" Tống Hàng nghe thấy Dương Minh ho khan, lúc này mới giả vờ thấy có Dương Minh, nói: "Người này là?"
"Tôi là." Dương Minh vừa định mở miệng, không ngờ rằng Tiếu Tình đã ôm tay trái hắn, sau đó nói: "Đây là Dương Minh, bạn trai tôi"
Dương Minh có chút kinh ngạc nhưng hiểu ý của Tiếu Tình, vì vậy rất tự nhiên nói: "Chào anh"
"A? Chào cậu?" Tống Hàng nhíu mày, hắn tuyệt đối không tin Dương Minh là bạn trai của Tiếu Tình. Vừa nãy hai người mặc dù đi cùng nhau nhưng động tác và vẻ mặt không hề thân mật, có lẽ chỉ là bạn bè bình thường? Như vậy hành động của Tiếu Tình cho thấy cô ta còn tức mình? Nói cách khác trong lòng cô ta còn có mình? Ý dâm bắt đầu dấy lên trong lòng Tống Hàng.
"Nếu là bạn trai của Tiếu Tình, vậy chúng ta tìm một chỗ nào đó nói chuyện đi" Tống Hàng đề nghị.
"Cảm ơn ý tốt của anh Tống, tôi và bạn gái mình muốn đi ăn cơm, không làm phiền" Dương Minh lạnh nhạt nói.
"Sao lại phiền chứ. Ăn cơm à? Như vậy đi, tôi mời khách, chúng ta tìm một quán nào đó ăn" Tống Hàng nói.
"Không cần. Chúng ta thấy thịt bò nướng rất ngon, chuẩn bị đi ăn" Dương Minh từ chối.
"Thịt bò nướng? Mấy quán vỉa hè này rất bản. Nghe nói trong canh thịt bò của bọn họ có cả gián, bẩn chết đi được" Tống Hàng lắc đầu nói: "Mấy món đồ ăn vặt giá rẻ này chỉ có người nghèo mới ăn"
Dương Minh hiển nhiên nghe ra ý của đối phương. Hắn đang châm chọc mình là người nghèo. Chẳng qua Dương Minh cũng không chấp nhặt gì hắn. Thằng ngu mới đi giải thích với hắn.
Chẳng qua lời này lại khiến cho Tiếu Tình mất hứng, lắc đầu nói với Dương Minh: "Dương Minh, mình đi thôi?"
"Tình Tình đợi đã." Tống Hàng thấy Tiếu Tình phải đi, vội vàng giữ lại: "Tiếu Tình, em đến Hồng Công làm gì? Số điện thoại của em là bao nhiêu?"
"Tống Hàng, tôi và anh đã không còn quan hệ, anh đừng có như vậy được không?" Tiếu Tình rốt cuộc không nhịn được mà nói.
"Tình Tình, anh biết em rất hận anh. Nhưng thực ra năm đó anh rất. sau đó anh hối hận" Tống Hàng vội vàng nói.
"Anh Tống, xin anh tự trọng cho. Bạn gái tôi đã nói, mời anh đừng gọi cô ấy là Tình Tình. Hơn nữa chuyện trước kia đã là quá khứ, tôi nghĩ anh không nên nhắc lại" Dương Minh đưa tay chặn Tống Hàng, lạnh lùng nói.
"Thằng ranh" Tống Hàng bị Dương Minh nói thế rất mất mặt, chỉ vào Dương Minh lớn tiếng nói: "Mày biết tao là ai không? Dám nói với tao như vậy à? Có tin tao cho mày chết được không?"
"A, tôi không tin?" Dương Minh khinh thường nhìn Tống Hàng. Xem ra thằng Tống Hàng này có tâm cơ không sâu, làm việc rất dễ xúc động, nhất định không phải người quá lợi hại. Có lẽ chỉ là kẻ cậy thế, tự cho mình là" ngưu" .
Xã hội bây giờ thật lạ. Rất nhiều người có quyền thế luôn im lặng không thể hiện. Mày đã bao giờ gặp qua một người giàu có thực sự và có quyền thế ngập trời suốt ngày chỉ vào người khác nói: "Mày biết tao là ai không? Có tin tao cho mày chết không?"
Mà mấy thằng kiêu ngạo hơn phân nửa đều là ỷ thế hiếp người. Chẳng qua hồ ly là loài vật không phải người.
Tống Hàng bây giờ cũng là như vậy. Dương Minh đúng là đáng thương thay cho hắn.
"Tình Tình, đừng cho anh không biết. Thằng ranh này không phải bạn trai em. Em cho rằng anh không thấy sao?" Tống Hàng lớn tiếng nói: "Tình Tình, anh biết trong lòng em vẫn còn có anh. Em làm như vậy chỉ là vì làm anh tức thôi"
"Anh quá ghê tởm, đừng tự tưởng" Tiếu Tình nhích lại gần Dương Minh.
"Tình Tình, thực ra anh vẫn không thể quên em. Tình Tình, anh biết em cũng như anh." Tống Hàng vừa nói, vừa định cầm lấy tay Tiếu Tình.
"Mời anh tự trọng cho. Tống Hàng, chúng ta đã không còn quan hệ gì" Tiếu Tình cắt ngang lời Tống Hàng, lạnh lùng: "Anh bây giờ đối với tôi mà nói chỉ là một kẻ xa lạ"
"Anh nghe thấy bạn gái tôi nói chưa? Tốt nhất anh hãy rời đi, nếu không chúng tôi sẽ báo cảnh sát" Dương Minh nhìn Tống Hàng, cảnh cáo.
"Mẹ mày biết gì mà xen vào chuyện của ông?" Tống Hàng tức tối: "Đây không phải chuyện của mày, mày biết điều đừng chó mõm vào, nếu không tao cho mày đẹp mắt"
Dương Minh cắn răng, chẳng qua vẫn nhịn được. Đây là khu sầm uất ở Hồng Công, ra bên ngoài hắn không muốn có phiền phức. Mặc dù xảy ra chuyện thì Lưu Duy Sơn có thể dựa vào ảnh hưởng xã hội mà xử lý được. Chẳng qua Dương Minh không muốn làm ông gặp phiền phức. Nếu không thằng tập đoàn này đã rụng răng, đâu còn đứng đó mà sủa chứ?
"Dương Minh, chúng ta báo cảnh sát" Tiếu Tình nhìn Tống Hàng, nói với Dương Minh.
"Mẹ kiếp" Tống Hàng chửi một câu: "Thằng chó, bọn mày được đó. Tình Tình, tôi xem như nhìn lầm cô. Chẳng qua cô đừng đắc ý, cô đừng cho là tôi không biết. Cô là kẻ không ai muốn, cô tưởng rằng thằng chó này là bạn trai giả của cô, tôi không nhìn ra sao? Tôi đáng thương cho thằng nào định yêu cô. Cô ****. Hừ, chúng ta đi"
Thấy Tiếu Tình tuyệt tình, Tống Hàng cũng trở mặt ngày. Người chết để tiếng, ngựa chết để da. Tống Hàng không nghĩ gì hết, bị Tiếu Tình từ chối hiển nhiên phải tìm cách lấy lại mặt mũi.
"Anh." Lời Tống Hàng chạm vào nỗi đau của Tiếu Tình. Nàng tức giận đến độ mặt trắng bệch, chỉ vào Tống Hàng không nói thành lời.
"Chị Tiếu Tình" Dương Minh thấy Tiếu Tình lảo đảo muốn ngã, vội vàng đỡ lấy nàng. Chẳng qua hắn nhìn Tống Hàng với ánh mắt hung ác.
"Hừ" Tống Hàng hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi. Đột nhiên quay đầu lại nói với Dương Minh: "Mày cẩn thận đó, cơ thể bạn gái mày có vấn đề"
Có vấn đề? Dương Minh không suy nghĩ nhiều, nghĩ rằng Tiếu Tình sắp ngất. Dương Minh bây giờ thật muốn giết Tống Hàng, chẳng qua đang đỡ Tiếu Tình nên chỉ có thể nhìn Tống Hàng nghênh ngang rời đi.
"Chị Tiếu Tình, chị không sao chứ?" Dương Minh quan tâm hỏi.
"Đỡ chị. đến lề đường." Giọng Tiếu Tình run run.
"Vâng, chị" Dương Minh đỡ nàng, dẫn nàng đi lên các bậc thang ven đường, đỡ nàng ngồi xuống. Sau đó hắn đỡ lấy lưng nàng, không dám lơi lỏng.
Một lúc sau Tiếu Tình mới thở phào nhẹ nhõm: "Cảm ơn em. Dương Minh, chị không sao rồi.
"
Chị Tiếu Tình, người vừa nãy." Dương Minh tò mò hỏi.
"
Đừng nhắc đến người đó" Mặt Tiếu Tình sa sầm lại: "Đi, Dương Minh, đi uống rượu với chị"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #259


Báo Lỗi Truyện
Chương 259/2205