Chương 255: Hối hận


Hội đấu giá kết thúc, Thư Nhã liền chạy đến văn phòng của chú Chung, vội vàng hỏi: "Chú Chung, con không muốn bán chiếc nhẫn đó, có được không?"
"A?" Chung Hưng Thịnh sửng sốt, nói: "Tiểu Nhã, con cũng biết quy định của phòng đấu giá mà, cái đó đã thuộc về người ta rồi!"
"Nhưng mà, con không muốn bán nữa! Sáu trăm ngàn đô, bồi thường gấp đôi cho người ta!" Thu Nhã vội vàng nói.
"Tiểu Nhã, hội đấu giá của chúng ta có quy định rồi, những thứ bán ra không thể lấy lại được, tuy rằng hội đấu giá này là của chú, nhưng quy định không thể sửa được." Chung Hưng Thịnh bất đắc dĩ nói.
"Nhưng mà." Thư Nhã cũng gật đầu, trong lòng nàng cũng bắt đầu chửi mình ngu ngốc, tại sao còn băn khoăn về chiếc nhẫn đó. Thật ra, Thu Nhã cũng biết rằng, bản thân nàng không phải thương tiếc chiếc nhẫn đó, mà là người tặng.
Thu Nhã bây giờ đã vô cùng hối hận, nhất thời xúc động đem nhẫn ra bán.
"Con có thể gặp người mua nhẫn không?" Thư Nhã vẫn chưa từng bỏ ý định.
"Tiểu Nhã, con đừng làm khó chú, thân phận của người tham gia đấu giá đều phải giữ bí mật, ngay cả chú cũng không có quyền tiết lộ!" Chung Hưng Thịnh lắc đầu.
"Vậy. con không quấy rầy chú nữa." Thư Nhã thấy đã không thể níu kéo nữa, có chút buồn bã bước ra khỏi phòng Chung Hưng Thịnh.
Thư Nhã mặc dù không có biện pháp, nhưng Chung Tiếu Thiên thì không tốt lành gì, tiểu tử này muốn đi đường tắt, chớp mắt một cái, đã có chủ ý.
Chung Tiếu Thiên lén đi đến phòng bảo vệ phụ trách khu vip, sau đó kéo người bảo vệ ra một bên nói: "Anh đem đoạn phim ghi hình phòng vip cho tôi xem!"
"Chung thiếu gia, cái này không được đâu" Bảo vệ lắc đầu: "Đây không phù hợp với quy định của công ty, đoạn phim ghi hình chỉ có lúc cảnh sát phá án mới có quyền xem"
"Hắc hắc, tôi chỉ tùy tiện xem thôi, tôi còn có mục đích gì chứ?" Chung Tiếu Thiên cười nói: "Tôi là người thế nào, làm thiếu gia của hội đấu giá này, anh nghĩ tôi sẽ làm ra chuyện bất lợi gì cho hội đấu giá?"
"Đương nhiên là không thể rồi, nhưng đây là quy định của công ty, Chung thiếu gia, ngài đừng làm khó tôi được không?" Bảo vệ cười khổ nói.
"Như vậy đi, anh cho tôi xem phim, tôi sẽ nói giúp anh, nâng đỡ lên làm đội phó! Thế nào?" Chung Tiếu Thiên vỗ vai hắn nói.
"Đội phó bảo an?" Người bảo vệ nhất thời động lòng! Điều này có nghĩa là, tiền lương của mình sẽ gấp đôi, hơn nữa không cần mệt mỏi như vậy! Không khỏi hỏi: "Chung thiếu gia, ngài nói thật chứ?"
"Hả? Anh nghĩ tôi đang lừa gạt anh sao? Hơn nữa, tôi là người thế nào, lời nói của Chung thiếu gia tôi, muốn thăng chức cho anh không phải dễ dàng sao?" Chung Tiếu Thiên cười nói.
"Đúng vậy, đúng vậy!" Người bảo vệ kia cũng cảm thấy đúng là như vậy, ai dám không nể mặt của chủ tịch tập đoàn tương lai chứ? Vì thế cắn răng nói: "Được, Chung thiếu gia, ngài theo tôi!"
Trong phòng, bảo vệ mở băng ghi hình lên, Chung Tiếu Thiên đem hình ảnh ngừng lại trong phòng vip số 7, thấy người ra giá là Dương Minh, khóe miệng không khỏi cười lạnh, mày dám tranh nhẫn với tao sao!
Chung Tiếu Thiên lấy tay vỗ mạnh xuống hình của Dương Minh, sau đó vỗ vai bảo vệ nói: "Chuyện này đừng nói với bất kỳ ai, anh chờ thông báo thăng chức đi!"
"Cảm ơn Chung thiếu gia!" Bảo vệ biết mình bây giờ đã ngồi chung thuyền với Chung thiếu gia, cũng không muốn nhiều chuyện, thăng chức mới là điều quan trọng.
Hắc hắc, bây giờ bày ra vụ cướp, dù sao ở Hồng Công cướp cũng nhiều, ai có thể hoài nghi lên đầu tao? Đến lúc đó lấy nhẫn về, dùng nó tặng cho Thư Nhã lấy lòng, hắc hắc hắc hắc!
Chung Tiếu Thiên vừa nghĩ đã thích!
.
"Dương Minh, hôm nay em rất nổi bật, một chiếc nhẫn sắt mà dám tốn bốn trăm ngàn, còn là đô la nữa chứ!" Ra khỏi phòng đấu gí, Tiếu Tình lắc đầu nói.
"Nổi bật cái gì, dù sao cũng không ai biết là em, ha ha" Dương Minh bất đắc dĩ nói: "Đúng rồi, cha nuôi, cha sẽ không trách con xài tiền lung tung chứ?"
"Tiền đều là của con mà, ta trách con làm cái gì?" Lưu Duy Sơn cười, lắc đầu nói: "Chỉ là có chút khó hiểu ta và mẹ của con đều không cảm thấy chiếc nhẫn này đáng giá bốn trăm ngàn!"
Dương Minh cũng không nói gì, dù sao có những việc để ở trong lòng thì vẫn tốt hơn.
Về vật phẩm và phần chi trả đã có Lâm Thiên Phong hỗ trợ, nên cũng không cần Dương Minh quan tâm.
Vốn Lâm Thiên Phong muốn chuẩn bị cơm chiều, nhưng do ngày hôm qua Lưu Duy Sơn nghỉ ngơi không tốt, nên bây giờ quả thật rất mệt, vì thế đành từ chối lòng tốt của Lâm Thiên Phong: "Ta muốn trở về nghỉ ngơi một chút, cảm thấy mệt mỏi, buổi tối ta dùng cơm trong khách sạn cũng được, cơm canh nơi này cũng rất ngon"
"Vậy được, cần gì ngài cứ trực tiếp gọi điện cho nhà ăn, tôi đã dặn dò trước, mọi thứ ngài dùng đều là miễn phí" Lâm Thiên Phong gật đầu nói.
"Tốt, cảm ơn anh, Tiểu Lâm, anh cứ đi trước đi, không cần quan tâm chúng tôi" Lưu Duy Sơn mói.
"Ok, Lưu giáo sư, có gì cứ gọi điện thoại cho tôi" Lâm Thiên Phong gật đầu, rồi quay người chào bọn người Dương Minh, sau đó bước về phía phòng đấu giá.
Lưu Duy Sơn và Sở Tuệ Phương lên lầu, liền trở về phòng, bọn họ nói với Dương Minh và Tiếu Tình là phải nghỉ ngơi một chút, dặn hai người đi ăn com trước đi, không cần phải lo cho họ, bởi vì khách sạn 24h đều phục vụ cả, bọn họ sẽ ăn trễ.
Dương Minh và Tiếu Tình nghiên cứu mộ chút, bây giờ mới hơn bốn giờ chiều, trước trở về phòng nghỉ ngơi một chút, sau đó ra ngoài ăn cơm, Tiếu Tình từ lâu đã thèm đồ ăn của Hồng Công rồi.
"Dương Minh, bây giờ em đã là tỷ phú rồi, lát nữa em phải mời khách nha!" Tiếu Tình cười nói.
"Đương nhiên không thành vấn đề, chị Tiếu Tình, trước khi chị lập gia đìh, em sẽ toàn quyền phụ trách ăn, mặc, ở, đi lại của chị!" Dương Minh cũng cười nói.
"A, đây là em nói nha, dựa vào những lời này, đời này chị không cần gả, ăn cho em nghèo luôn! Đúng rồi, nghe nói quần áo của Hồng Công rất đẹp, kiểu dáng mới mẻ độc đáo, hơn nữa giá cả cũng tiện nghi, lát nữa không thể bỏ qua!" Tiếu Tình nghĩ nghĩ, rồi nói.
"Ok!" Dương Minh đáp.
Trở về phòng, Dương Minh nằm trên giường, hồi tưởng lại chuyện xảy ra hôm nay, thật không ngờ, chỉ trong một ngày mình đã trở thành tỷ phú! Thật đúng với câu nói: Học giỏi toán lý hóa, cũng không bằng có một người cha tốt!
Mặc dù Lưu Duy Sơn chỉ là cha nuôi, nhưng cũng coi như là phù hợp với câu đó. Số tiền này, đương nhiên đều là của hắn! Cái này không khỏi làm cho Dương Minh có chút phiền muộn.
Nếu muốn xài, thì số tiền này xài cả hai đời cũng không hết, nhưng mình không thể giống như con nhà giàu, ngồi ăn không cũng lỡ núi! Huống chi bây giờ, dưới tình huốn này, chính mình không cách nào nói rõ lai lịch số tiền này với cha mẹ cả.
Bọn họ sống cho đến bây giờ, căn bản là không thể tưởng tượng rằng, một khối phỉ thúy lại có thể đấu giá mấy trăm triệu, thậm chí vài tỷ, cho dù có hiểu được, bọn họ cũng không muốn số tiền này.
Bởi vì xét cho cùng đây cũng là tiền mà Lưu Duy Sơn cho mình, với thái độ làm người của cha và mẹ, bọn họ sẽ không thích xài đồ của người khác! Cho nên vấn đề Dương Minh lo lắng bây giờ chính là, gây dựng sự nghiệp như thế nào?
Tiền có, dị năng có, mà còn kiếm không ra tiền. Vậy là nhân phẩm chắc chắn có vấn đề, âu cũng là do ăn ở.
Suy nghĩ nhiều, Dương Minh không khỏi thấy mệt, nằm trên giường ngủ một lát, đại khái khoảng nửa giờ sau, hắn đứng dậy đi tắm nước nóng, khí hậu của Hồng Công bây giờ vẫn khá là ẩm ướ, không tắm rửa thì trong người liền cảm thấy khó chịu.
Thu dọn xong xuôi, Dương Minh gọi điện đến phòng của Tiếu Tình, một lát sau, mới có người trả lời, đầu dây truyền đến giọng của Tiếu Tình: "Alo."
"Chị Tiếu Tình, đang ngủ sao?" Dương Minh nghe thấy giọng nói uể oải của nàng, nhưng lại cảm thấy vô cùng hấp dẫn.
"Ồ, vừa mới nghỉ ngơi một lát. để chị ngủ một lát đi, khi dậy sẽ gọi lại cho em ." Tiếu Tình mơ màng nói.
"Chị Tiếu Tình." Dương Minh có chút ngạc nhiên.
"Ngoan nha!" Tiếu Tình nói xong liền cúp điện thoại.
Dương Minh cười khổ sờ sờ cái mũi, thì ra, có đôi khi Tiếu Tình cũng giống như con nít vậy! Dương Minh bất đắc dĩ mở TV, xem vài tiết mục văn nghệ. Chẳng qua đại đa số đều là phim hàn quốc, Dương Minh cũng chẳng hứng thú, cũng có vài kênh quốc ngữ, nhưng chẳng có gì hay ho.
Dương Minh bỗng nhiên nhớ ra mình có mang theo cái laptop, hình như khách sạn bình thường đều có thể lên mạng? Nghĩ đến đây, Dương Minh lấy điện thoại gọi cho quản lý, hỏi xem có thể lên mạng hay không.
Sau khi nghe được một câu trả lời thuyết phục, Dương Minh chờ ở trong phòng, chờ nhân viên phục vụ đến, không lâu sau, một nam phục vụ liền đưa tới một cái wire, sau khi gắn vào cho Dương Minh, rồi nhập số IP cho hắn, cuối cùng nói: "Xong rồi"
"Đã làm phiền anh" Dương Minh cười nói cảm ơn.
"Khách khí, đây là điều chúng tôi phải làm" Người phục vụ nói: "Có vấn đề gì cứ gọi điện thoại cho chúng tôi, không quấy rầy ngài!"
Dương Minh gật đầu, người phục vụ liền cáo từ.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #255


Báo Lỗi Truyện
Chương 255/2205