Chương 250: Đi Hồng Công


"Hạ Tuyết, Dương Minh, hai người đang làm gì đó?" Trần Phi thấy cảnh tượng trước mắt, lập tức hoảng sợ, hai người này đang làm cái gì thế này, hay là. hay là Hạ Tuyết chính là nguyên nhân là cho Mộng Nghiên không vui?
Trần Phi vốn là người vô cùng bình tĩnh, nhưng đề cập đến đứa con gái bảo bối, cái đầu hình như bị teo lại, hơn nữa, Dương Minh và Hạ Tuyết đang ôm nhau nằm dưới đất, và còn là nữ trên nam dưới, làm cho Trần Phi không biết nói cái gì cả!
Giọng của Trần Phi làm cho Hạ Tuyết hoảng sợ, nhảy dựng lên từ trên ngườiDương Minh, nhìn Trần Phi ở phía sau, xấu hổ nói: "Trần đội trưởng. tôi. tôi"
Trần Phi nhìn quần áo Hạ Tuyết không nghiêm chỉnh, khuôn mặt nhỏ còn đang đỏ bừng, không khỏi thở dài, chẳng lẽ, bọn họ thật sự có quan hệ? Hạ Tuyết là người thứ ba trong truyền thuyết?
"Khụ khụ!" Trần Phi ho khan hai tiếng: "Đây là nơi công cộng, hai người phải chú ý ảnh hưởng!"
"Hả?" Dương Minh và Hạ Tuyết đồng thời sửng sốt, lập tức nói: "Chúng ta/con không có quan hệ, ông/ chú đừng hiểu lầm!"
Trần Phi nghe hai người nói xong, cũng gật gật đầu, bây giờ xem ra, hai người này quả thật không có quan hệ gì, vì Hạ Tuyết cả ngày làm việc chung với mình, có bạn trai hay không thì mình biết rõ nhất, cho nên chỉ là hiểu lầm. Nhưng, hai người ôm nhau nằm ngửa ra đất, quả thật có chút vấn đề!
"Hạ Tuyết, có phải cô lại sử dụng bạo lực?" Trần Phi lo lắng hỏi, cảm thấy cô nàng này có khả năng ghi hận với Dương Minh, ra tay đối phó, kết quả hai người dây dưa không cẩn thận ngã xuống một chổ.
"A! Tôi." Hạ Tuyết thấy hành vị của mình bị đội trưởng nhìn thấy, có chút xấu hổ nói: "Trần đội trưởng, tôi chỉ đùa với hắn thôi"
"Được rồi, Hạ Tuyết, trưa rồi, cô ra ngoài ăn cơm đi, tôi tự mình dẫn hắn đi!" Trần Phi biết tính cách của Hạ Tuyết, cho nên cũng không truy cứu, phất tay kêu nàng đi đi.
"Vâng, Trần đội trưởng" Hạ Tuyết vội vàng nói xong đi, nhưng trước khi đi không quên liếc nhìn Dương Minh một cái.
Dương Minh cũng không để ý, cười hì hì nói: "Chị Hạ Tuyết, hẹn gặp lại!"
"Dương Minh, vừa rồi rốt cục xảy ra chuyện gì?" Hạ Tuyết đi rồi, Trần Phi bắt đầu hỏi.
"Thật ra cũng không có gì, Hạ Tuyết thấy con không vừa mắt, cho nên vừa ra khỏi cửa lập tức đá con"
"Chỉ là con may mắn chụp trúng chân nàng ta, nhưng không ngờ nàng ta liều mạng đánh tới, lập tức xô ngã con xuống!" Dương Minh cũng không giấu diếm, dù sao chuyện này cũng phát sinh trong cảnh cục, vừa rồi lại có hai cảnh sát đi ngang qua thấy được, cho nên Trần Phi biết cũng là điều sớm muộn.
"Ồ, thì ra là vậy" Trần Phi nghe xong gật đầu: "Tính tình của nàng ta không được tốt, nhưng con người thì không phải xấu xa!"
"Hắc hắc, con biết mà!" Dương Minh cười cười, không nói gì.
Hiểu rõ chuyện tình, Trần Phi cũng không tiếp tục tra khảo, ông cũng không phải là người nhiều chuyện, chỉ là có hứng thú với chuyện của con gái mình mà thôi.
Dương Minh lúc đầu còn kỳ quái, tại sao Trần Phi lại không hỏi chuyện của mình, mà chỉ đụng đến chuyện của bạn gái mình, còn chuyện Hạ Tuyết nằm trên người mình, cũng gật đầu cho qua, thật sự quá khó hiểu!
Có Trần Phi dẫn đường, Dương Minh nhanh chóng làm xong giấy tờ, Trần Phi nói, khi nào giấy tờ chứng xong sẽ gọi điện cho hắn.
Trong nháy mắt, đã đến ngày đi Hồng Công, sáng sớm hôm đó, Dương Minh liền mang hành lý đi đến nhà của Lưu Duy Sơn, Lưu Duy Sơn đã chờ hắn ở cửa.
Lưu Duy Sơn lái chiếc Audi A6, cái này là được tặng, không cần phải tự minh, vì Lưu Duy Sơn là một chiêu bài của đại học Tùng Giang, cho nên đãi ngộ cũng cao hơn so với giáo sư bình thường.
Tùng Giang không có sân bay quốc tế, cũng không có máy bay bay thẳng qua Hồng Công, cho nên đoàn người phải đến Đông Hải đăng ký, cũng may là từ Tùng Giang qua Đông Hải không xa, chỉ khoảng một giờ đi xe.
Bên trong AudiA6 có chút rộng, Lưu Duy Sơn ngồi phía trước, Dương Minh, Tiếu Tình và Sở Tuệ Phương ba người cũng không phải là người mập, cho nên cũng không chật chội lắm.
Bởi vì sau khi Dương Minh lên xe, cho nên không phải ngồi ở bên cạnh Sở Tuệ Phương mà là ngồi bên cạnh Tiếu Tình. Bởi vì nàng ta không thể để mẹ nuôi ngồi ở giữa, vì chổ ngồi ở giữa không thoải mái, vì thế Tiếu Tình chủ động ngồi ở giữa.
Tuy rằng bây giờ Dương Minh và Tiếu Tình trên danh nghĩa là chị em, nhưng dù sao cũng không có quan hệ huyết thống, Dương Minh lại là một thằng dư thừa" tinh" lực, mà đối mặt với một phụ nữ thành thục như Tiếu Tình, cho nên không khỏi. cứng.
Tiếu Tình cũng nhận ra Dương Minh không ổn, âm thầm ho khan một tiếng, Dương Minh lập tức hít sâu một hơi, hắn có chút xấu hổ, nếu để cho Lưu Duy Sơn và Sở Tuệ Phương nhìn thấy tâm tư bây giờ, khẳng định sẽ rất dọa người!
Nghĩ đến đây, Dương Minh đem lực chú ý chuyển dời qua cái quyển sách đấu giá.
Ngọc bội điêu khắc của Lưu Duy Sơn tại Hồng Công lần này được coi là kiện đấu giá đứng đầu, mặt khác cũng có vài khối ngọc bội bên trong.
Trong sách, đa số đều là những bức tranh, đồ cổ, cùng với một số ít châu báu. Còn có một chút quái thạch do thiên nhiên hình thành, Dương Minh đối với mấy thứ này không có hứng thú, mà bây giờ vì tránh xấu hổ với tiếu tính, cho nên mới chuyên tâm đọc sách.
Cuối quyển sách, còn có vài món hàng đầu giá thần bí, nói cách khác, người tham gia đấu giá cũng không biết món hàng thần bí đó là gì, chỉ đến nơi rồi mới biết được.
Nhưng cứ như vậy, thì nhiệt độ của buổi đấu giá sẽ cao lên, các thương gia giàu có đều thích náo nhiệt, kỳ thật với những người có hiểu biết thì, những món hàng đó, rất ít xuất hiện những thứ có giá trị chân chính.
Đại đa số đều là những vật phẩm riêng tư của ngôi sao điện ảnh và truyền hình, đưa cho nhà thầu để đấu giá kiếm tiền quyên tặng gì gì đó, nhưng cho dù là vậy, thì một số những người giàu có cũng thích vung tiền như rác để mua nụ cười của người đẹp.
Cho nên, cái khu đấu giá thần bí nàng, cũng sẽ trở thành nơi phú hào theo đuổi ngôi sao.
Đương nhiên, trong phòng đầu giá thần bí này cũng có một số hàng quý hiếm, nhưng mà rất rất ít, không thể cầu được, ai may mắn thì người đó có được.
Theo Lưu Duy Sơn nói, món hàng tứ mã bôn đằng sẽ là kiện hàng đấu giá thần bí nhất trong khu đấu giá thần bí.
"Sao, có thứ nào vừa mắt chưa? Chuẩn bị lấy về?" Tiếu Tình thấy Dương Minh gặp mồi ngon, nhịn không được hỏi.
"Chị Tiếu Tình, chị đừng chọc em, mấy món ở đây, mỗi món cũng từ trăm vạn đến ngàn vạn, chị bảo em làm sao có thể mua được" Dương Minh cười khổ chỉ vào những thứ trong cuốn sổ.
"Haha, Dương Minh, em còn than nghèo sao? Phỏng chừng sau khi đấu giá kết thúc thì em lập tức trở thành tỷ phú ngay đó?" Tiếu Tình là con gái nuôi của Lưu Duy Sơn, cho nên cũng biết khối phỉ thúy kia là của Dương Minh.
"Có tiền cũng không thể xài loạn!" Dương Minh cười khổ lắc đầu nói: "Tiền phải dùng để sinh tiền, ngồi ăn không thì núi cũng lở!"
"Đại Minh nói đúng!" Lưu Duy Sơn bỗng nhiên xen mồm vào: "Đạ Minh, sau này cha và mẹ nuôi già rồi, thì nhờ vào con!"
"Không thành vấn đề! Con sẽ mua cho cha một ngôi biệt thự dưỡng già, còn mướn thêm nhiều bảo mẫu!"
"Cái đó thì không cần, con và Tình Tình thường xuyên đến thăm, mẹ và cha nuôi đã rất vui rồi!" Sở Tuệ Phương Phương cười nói: "Nhưng, Đại Minh này, về sau con trưởng thành rồi, phải giúp chúng ta bảo hộ Tình Tình"
"Mẹ, con đâu phải là con nít nữa dâu, sao có thể cho hắn bảo hộ chứ, con bảo hộ hắn thì đúng hơn!" Tiếu Tình lắc đầu cười nói.
"Ai, kỳ thật mẹ và cha con lo lắng nhất chính là con, con là một cô gái, sinh sống trong xã hội, mẹ và cha chỉ sợ con bị người khác khi dễ! Lúc này thì tốt rồi, chờ khi chúng ta trăm tuổi, có Đại Minh chăm sóc cho con, chúng ta cũng an tâm!" Sở Tuệ Phương thở dài nói: "Mẹ biêt chuyện kia vẫn là một cái khúc mắc trong lòng con, nhưng."
"Mẹ, nói gì thế? Đi đường nói vậy thì không may mắn đâu!" Tiếu Tình vội vàng bịt miệng Sở Tuệ Phương, trên thực tế, nàng nghe Sở Tuệ Phương muốn nhắc đến chuyện của mình, vì thế vội vàng ngăn lại.
Sở Tuệ Phương lập tức hiểu ý, cười cười, nắm lấy tay của Tiếu Tình nói: "Mẹ và cha con đều là những người có trí thức, cũng không chú ý đến chuyện này, sinh lão bệnh tử là chuyện của người bình thường, có cái gì mà không thể nói!"
"Được rồi, được rồi, mẹ nuôi, mẹ mới năm mươi tuổi thôi, thân thể còn rất cường tráng mà!" Dương Minh giảong òa, hắn tuy rằng tò mò muốn biết Sở Tuệ Phương nói chuyện gì, chẳng qua nếu Tiếu Tình đã không muốn bà nói, thì nhất định không muốn để cho mình biết, cho nên Dương Minh cũng không làm chuyện cho người ta ghét.
Ba người ngồi tán gẫu trên xe, lát sau đã đến sân bay của Đông Hải. Vé máy bay đã đặt trước trên mạng, chỉ cần bốn người đưa ra thẻ căn cước là có thể làm xong thủ tục.
Xong xuôi thủ tục, đoàn người của Dương Minh đi đến đại sảnh chờ chuyến bay, nhưng Dương Minh không ngờ, khi hắn xuất hiện tại sân bây, đã bị người khác theo dõi!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #250


Báo Lỗi Truyện
Chương 250/2205