Chương 246: Nhận bố mẹ nuôi


Dương Minh suy nghĩ một lát, dù sao cũng không có chuyện gì, đi xem một chút cũng tốt. Nhưng hắn lại ngại làm phiền Lưu Duy Sơn, vì vậy nói: "Cháu đi có ảnh hưởng gì đến bác không? Hơn nữa còn việc học ở trường của cháu nữa"
"Ha ha, không có gì, bác và bác gái đều đi, Tình Tình nếu không có việc gì cũng có thể đi. Về phần chuyện học của cháu ở trường, Tình Tình đã nói với bác, cháu hình như không chăm học lắm thì phải?" Lưu Duy Sơn cười nói.
Hả? Dương Minh không ngờ Lưu Duy Sơn lại biết rõ về mình như vậy, toát mồ hôi: "Hắc hắc, vậy theo bác vậy"
"Được, bên phía Hồng Công, bác sẽ bảo bọn họ gửi thiếp mời, nếu không Tùng Giang chúng ta không phải thành phố của tỉnh, tìm giấy thông hành đến Hồng Công cũng phiền phức" Lưu Duy Sơn gật đầu nói.
Tối, Dương Minh gặp Tiếu Tình. Bây giờ hiểu lầm giữa hai người đã được giải tỏa, Tiếu Tình quan tâm với Dương Minh như một người chị.
"Dương Minh, Tạ Vĩnh Cường đã nói hết chuyện của em cho chị biết" Tiếu Tình cười mỉm nhìn Dương Minh: "Nghe nói, hai người còn có ước hẹn hả?"
Dương Minh cười xấu hổ. Thầm nghĩ Tạ Vĩnh Cường này đúng là lắm mồm. Chẳng lẽ là muốn lấy lòng Tiếu Tình sao?
"Chị Tình, chị cũng biết, em không phải loại học sinh yên tâm học hành, bình thường rất nhiều chuyện mà" Dương Minh gãi gãi đầu nói.
"Bình thường nhiều chuyện? Chị thấy có hẹn với bạn gái thì có" Tiếu Tình trêu: "Đúng, sao lâu rồi không thấy bạn gái của em? Dương Minh, nhân lúc bố mẹ đang chuẩn bị bữa cơm, em nói với chị một chút. Em và Lam Lăng kia rốt cuộc là sao? Em không phải là ***? Chị thấy cô ấy còn chưa thành niên đâu"
Nhắc đến Lam Lăng, mặt Dương Minh trở nên ảm đạm, buồn bã nói: "Nhà cô ấy có chuyện, về nhà một chuyến rồi" Hắn hiển nhiên sẽ không nói rõ chi tiết với Tiếu Tình. Dù sao Tâm cổ là một điều không thể giải thích.
"Hay là chuyện bị lộ, người nhà cô ấy giam ở trong nhà không cho ra ngoài?" Tiếu Tình không để ý đến vẻ mặt Dương Minh, trêu hắn.
"Em xin chị, cô ấy chỉ trông non nớt tí thôi, thực ra đã mười sáu tuổi" Dương Minh lắc đầu cười khổ nói: "Cô ấy đúng là có việc phải rời đi một thời gian, không biết bao giờ mới về"
"Không biết sao?" Tiếu Tình lúc này mới để ý thấy giọng hơi buồn, vì vậy an ủi: "Không có gì đâu, chị thấy Lam Lăng thích em như vậy, nhất định sẽ về"
Dương Minh gật đầu, hắn cũng không tin Lam Lăng một đi không trở lại.
"Đúng, em nói với chị xem, Trần Mộng Nghiên là sao?" Tiếu Tình thấy tâm trạng của Dương Minh không tốt liền chuyển chủ đề: "Chị nhớ kỹ, cô ấy không phải bạn gái em sao? Sao lại thành Lam Lăng? Dương Minh, chẳng lẽ em chân bước hai thuyền?"
Trần Mộng Nghiên? Thật sự không biết nói thế nào. Bạn gái? Dương Minh cười tự giễu mình. Quan hệ giữa mình và Trần Mộng Nghiên lúc này hình như còn không được là bạn bè nữa. Nhiều ngày như vậy, Trần Mộng Nghiên vẫn chưa có câu trả lời cho mình. Dương Minh mấy lần muốn đi hỏi Trần Mộng Nghiên, nhưng lại sợ. Bây giờ nghe Tiếu Tình hỏi, vì vậy thản nhiên nói: "Em và cô ấy chỉ là bạn học cùng trung học mà thôi"
"Ồ, thì ra là như vậy" Tiếu Tình gật đầu: "Chị thấy quan hệ hai người khá mập mờ, còn tưởng cô ấy là bạn gái em"
Dương Minh cười cười, không giải thích. Hắn không muốn nói đến vấn đề tình cảm của mình nữa, bởi vì chuyện này quá loạn: "Đúng, chị Tình, chị sao không đi giúp hai bác?"
Tiếu Tình lắc đầu cười nói: "Chị cũng muốn giúp, nhưng mẹ nuôi bình thường không có việc gì, cứ cuối tuần là thời gian vui vẻ nhất của mẹ. Phụ nữ vào bếp là một sự hưởng thụ. Mẹ nuôi đang hưởng thụ niềm vui thú đó. Có một lần chị muốn vào giúp thì lại bị đẩy ra. Bố nuôi vào giúp mẹ rồi, chị đi vào không phải là thừa sao?"
"Thì ra là như vậy ạ?" Dương Minh chợt hiểu ra: "Vừa nãy em còn định vào giúp, xem ra thừa rồi ạ"
Không lâu sau, cô Thẩm nói ăn cơm. Dương Minh và Tiếu Tình lúc này mới giúp hai người dọn mâm lên. Người một nhà vui vẻ ăn với nhau.
"Dương Minh, ăn nhiều một chút. Tình Tình cũng thế" Trong bữa ăn, cô Thẩm không ngừng gắp cho Dương Minh và Tiếu Tình, rất cao hứng nhìn hai người ăn món ăn mà mình làm.
"Ông Lưu, ông nói con trai mình và con dâu đang làm gì. Bây giờ có giống như Dương Minh và Tình Tình, cứ cuối tuần là về ăn cơm không?" Cô Thẩm khẽ thở dài một tiếng, tức cảnh sinh tình.
"Bà à, đừng nghĩ nhiều như vậy" Lưu Duy Sơn cũng thở dài: "Hay là bà nhận Dương Minh làm con nuôi đi"
"Tôi cũng muốn, nhưng Dương Minh khác với Tình Tình của chúng ta. Tình Tình là trẻ mồ côi, tự mình có thể làm chủ. Nhưng Dương Minh còn có bố mẹ, chúng ta sao có thể đoạt lấy niềm yêu thương của họ chứ" Cô Thẩm lắc đầu.
Dương Minh nhìn vẻ mặt mất mát của cô Thầm, trong lòng không khỏi nhớ lại. Lưu Duy Sơn và Sở Tuệ Phương bình thường đối với mình rất tốt, mình cũng không báo đáp được gì. Nhất là hôm nay thấy Lưu Duy Sơn vô tư mang tác phẩm của ông đem ra đấu giá, Dương Minh vô cùng cảm kích.
Nhận bố mẹ nuôi cũng không có gì là lớn, tin rằng bố mẹ mình biết mọi chuyện cũng sẽ đồng ý. Nghĩ đến đây, Dương Minh kích động nói: "Cô Thẩm, nếu cô và bác Lưu không chê, sau này cháu sẽ là con trai của hai người"
"Được, được, tốt quá" Cô Thẩm nghe Dương Minh đồng ý, rất cao hứng: "Sao cô lại chê chứ, cao hứng còn không kịp nữa là. Dương Minh cháu có thể gọi cô là mẹ nuôi không?"
"Mẹ nuôi." Dương Minh không cần suy nghĩ đã gọi. Cô Thầm và Lưu Duy Sơn đối với mình như vậy, trong lòng Dương Minh rất rõ nên gọi hai tiếng" Mẹ nuôi" không hề miễn cường: "Mẹ nuôi, sau này mẹ gọi con là Đại Minh. Bố mẹ con đều gọi con như vậy"
"Được, vậy gọi con là Đại Minh" Sở Tuệ Phương nghe nói mình được đối xử với Dương Minh như bố mẹ ruột, cao hứng cưởi không ngậm miệng được: "Đại Minh, đây là lì xì mẹ dành cho con" Nói xong, bà lấy một bao lì xì đỏ chót trong túi ra đưa cho Dương Minh.
"Cái này." Dương Minh kinh ngạc? Không phải chứ, bao lì xì cũng đã chuẩn bị? Dương Minh cũng không ngu, hơi suy nghĩ là tìm ra được điểm mấu chốt. Nhất định là do hai người đã tính toán trước, nếu không như vậy thì sao có thể lấy bao lì xì ra được? Hai người diễn hay thật.
Dương Minh ngẩng đầu nhìn cha nuôi Lưu Duy Sơn, chỉ thấy ông có chút xấu hổ. Ông cũng không nghĩ tới bạn già đã chuẩn bị bao lì xì, mặt già đỏ lên, có chút xấu hổ nói: "Đại Minh, chuyện này đúng là do bố và mẹ nuôi con đã bàn trước từ lâu. Chẳng qua vừa nãy đúng là thấy cảnh sinh tình"
Chẳng qua Dương Minh cũng không cảm thấy mình bị mắc mưu, có thể thấy vợ chồng Lưu Duy Sơn thật lòng với mình. Vì vậy Dương Minh đứng lên, nhận bao lì xì trong tay mẹ nuôi: "Cảm ơn mẹ nuôi"
Sở Tuệ Phương vừa nãy là do cao hứng mà mất lý trí, bà đúng là đã chuẩn bị bao lì xì từ trước, chẳng qua định sau khi ăn xong mới tìm cơ hội tặng cho Dương Minh, nhưng vừa nãy quá kích động nên lấy ra. Sau khi lấy ra mới hối hận, mình làm như vậy không biết Dương Minh nghĩ gì không? Bây giờ thấy Dương Minh như vậy, mới thở phào nhẹ nhõm: "Cảm ơn gì chứ, nhận mẹ nuôi đương nhiên sẽ nhận bao lì xì"
Bao lì xì vào tay, Dương Minh thoáng suy nghĩ một chút, không ngờ khá nặng, không dưới một vạn. Chẳng qua Dương Minh vẫn cầm lấy bỏ vào túi. Bởi vì ánh mắt trông đợi của Sở Tuệ Phương nhìn hắn, có lẽ bà đang suy nghĩ. Dương Minh rất hiểu tâm trạng của mẹ nuôi bây giờ. Con trai ruột đã biến mất, nỗi đau này không thể nào quên. Bây giờ có Dương Minh làm con nuôi, tất nhiên không muốn biến mất lần nữa.
"Được rồi, ăn cơm thôi ạ" Tiếu Tình thấy mọi người đưa mắt nhìn nhau, vội vàng lên tiếng giải vây.
"Ha ha, Tình Tình, bây giờ con xem như là chị của Đại Minh, sau này phải chiếu cố em cho tốt" Sở Tuệ Phương cười nói.
"Mẹ nuôi, chị Tình trước kia cũng rất chiếu cố con" Dương Minh vội vàng nói: "Đồ ăn sắp nguội hết rồi ạ, chúng ta ăn thôi ạ"
Trong bữa cơm, thấy Dương Minh có chút xấu hổ, hai vợ chồng Lưu Duy Sơn nhìn nhau cười. Chẳng qua Dương Minh có thể hiểu tâm trạng của bọn họ lúc này, cho nên cũng ăn một trận thật thoải mái. Nếu còn khách khí, bố mẹ nuôi sẽ mất hứng.
Quả nhiên thấy Dương Minh như vậy, Sở Tuệ Phương cao hứng: "Ăn nữa không con? Ăn thêm bát nữa nhé?"
"Con vẫn muốn ăn, nhưng mà không ăn được nữa ạ" Dương Minh vỗ vỗ bụng: "Con sắp không đi nổi nữa rồi"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #246


Báo Lỗi Truyện
Chương 246/2205