Chương 242: Gặp cướp


Chẳng qua Dương Minh nhìn miệng bọn chúng biết là đang chửi mình. Dương Minh tức giận, mày đi đường không nhìn, mày còn chửi tao? Hơn nữa hai xe đang va chạm với nhau, tình huống này ai chịu trách nhiệm cũng rất khó nói.
Dương Minh rút chìa khóa xe, đóng kín cửa xe lại, chỉ mở cửa bên tay lái ra, dùng sức đẩy mạnh ra ngoài. Một thằng đang cầm cửa xe bị đập đến lảo đảo, thiếu chút nữa ngồi bệt xuống đất.
Sau khi xuống xe, Dương Minh rất nhanh khóa cửa xe lại, như thế này sẽ không ai có thể mở ra được.
"Đập cái gì? Đập thế bị hỏng mày bồi thường được không?" Dương Minh vừa xuống xe liền hét lớn với hai thằng.
Hai thằng thanh niên kinh ngạc, đây là chuyện gì? Những lời này phải do mình nói chứ? Sao nó lại nói trước? Hai thằng này làm cho cửa hàng ô tô gần đó, không biết nghe từ đâu ra dùng cách này có thể kiếm được tiền. Vì vậy buổi tối chúng đánh xe đi tìm mục tiêu. Hôm qua mới kiếm được một món nên rất đắc ý. Đột nhiên thấy Dương Minh quát, thầm nghĩ không đúng? Một con xe Porsche cũ nát mà còn ngưu thế sao? Mày hiểu chuyện không đó?
Nghĩ đến đây thằng thanh niên không bị cửa xe đập vào nhảy tới, chỉ vào xe Porsche, nhe răng, lớn tiếng nói: "Mày biết đây là xe gì không? Porsche đó, đụng hỏng mày bồi thường được không?"
Chẳng qua lời này đã bị Dương Minh nói trước nên khí thế của hắn đã yếu đi một nửa.
Thằng bị cửa xe đập vào chỉ vào Dương Minh mắng: "Mày *** mở cửa thế à? Không thấy tao đứng bên ngoài sao?"
"Ai cho mày đứng ở đó?" Dương Minh cười cười: "Mày đập cửa xe không phải là để tao xuống sao?"
"Cái này." Thằng này nghẹn lời. Dương Minh nói có lý, mình đập cửa xe nó đúng là để nó xuống.
"Mẹ mày, mày lái xe thế à?" Thằng kia thấy đồng bọn á khẩu, lại lao tới quát lên với Dương Minh: "Nhìn xem, Porsche bị móp rồi kìa. Mày biết xe này bao tiền không? Hơn bảy triệu đó"
Vừa nghe Porsche bị móp, Dương Minh sửng sốt. Chiếc xe này hắn trông rất quen, lúc trước lên mạng chọn xe với Trương Tân, trong tạp chí xe hơi gia đình có một bài nói về một người ở Nhật Bản độ xe Toyota M2 thành xe Porsche, bề ngoài giống chín mươi phần trăm.
Loại xe này không đến một trăm ngàn, nếu như dùng xe Toyota M2 cũ thì càng thấp hơn.
Dương Minh vốn nghi ngờ, nghe nói Porsche được tiêu thụ với số lượng giới hạn, cả thế giới không có mấy cái, hầu hết đều ở Châu Âu, Châu Mỹ. Tùng Giang không phải thành phố lớn, không ngờ có người lái được xe này.
Nghĩ đến đây Dương Minh không khỏi cau mày nhìn xe Porsche trước mặt. Vừa nhìn Dương Minh không khỏi vui mừng, xe này ngoài thì đẹp nhưng trong. Thân xe được phun sơn sáng bóng, nhưng kim loại bên trong đều đã rỉ nát. Nhìn đến đây, Dương Minh rõ ràng hai thằng này là kẻ chuyên môn đụng xe xin đểu tiền. Dùng xe đắt tiền giả để lừa người, đòi tiền.
Sau khi biết rõ điểm này, Dương Minh nói: "Mày biết xe tao là xe gì không? Xe nhập khẩu nguyên chiếc từ Mỹ, động cơ và thiết bị đều được tao tự tay sửa chữa, giá trị hơn hai triệu đó"
"Mẹ nó, lừa ông à" Thằng thanh niên trừng mắt nói: "Mày nằm mơ à? Nói cho mày, ông là chuyên gia về xe. Cái xe cũ nát của mày mà hai triệu? Nói đùa gì thế, ông là người ở xưởng xe hơi."
Nói đến đây thằng này lập tức câm miệng, trong vô thức hắn thiếu chút nữa lỡ miệng. Thằng kia vội vàng nói tiếp: "Được, cho dù xe mày có giá hai triệu, nhưng xe tao là Porsche. Mày nghe nói đến xe Porsche chưa? Đây là xe Porsche cực phẩm có giá hơn bảy triệu, cái nào đáng giá hơn?"
"Ồ, mày không nghe rõ sao? Tao nói xe này nhập khẩu từ Mỹ, hiển nhiên cũng là được cải tạo từ Mỹ. Tao nói là hai triệu Usd" Dương Minh vừa cười vừa nói.
"Mày chơi bọn ông à" Thằng kia vừa nghe Dương Minh nói không khỏi tức giận. Bọn họ làm gì, làm công cho cửa hàng xe hơi, giá xe bọn họ nhìn cái là nhận ra. Xe Dương Minh đúng là đã được cải tạo nhưng tuyệt đối không có giá đó. Lại nhìn thấy ánh mắt giễu cợt của Dương Minh, hắn biết Dương Minh đang chơi mình.
"Mày đâm xe vào bọn tao, nói nhiều làm mẹ gì, nói, bây giờ sao?" Thằng còn lại trừng mắt, không muốn nhiều lời với Dương Minh. Hôm qua đâm vào một thằng đi Mercedes, người ta không nói gì đã bỏ ra năm chục nghìn, không ngờ hôm nay lại gặp phải khúc xương.
"Thế mày bảo làm gì?" Dương Minh hỏi ngược lại.
.
Vừa nãy còn tức Dương Minh, thằng thanh niên nghe Dương Minh hỏi mình làm thế nào, không khỏi mừng rỡ, vội vàng nói: "Mày cũng thấy, xe tao bị mày đâm đến như thế này, không nói nhiều, mày cho tao trăm ngàn là được"
"Trăm ngàn?" Dương Minh cười hỏi: "Muốn trăm ngàn?"
Thằng còn lại nghe giọng Dương Minh, chẳng lẽ mình muốn hơi ít? Sửng sốt nói: "Ồ, được rồi, tao nhớ rồi, mai tao còn phải cho người ta mượn xe đi làm đám cưới, mày làm chậm trễ chuyện của tao. Nếu như vậy mày phải bồi thường cả chuyện này cho tao nữa phải không?"
"Bồi thường bao nhiêu?" Dương Minh vẫn cười hỏi.
"Nói như thế nào nhỉ" Thằng này vừa định nói mười. đã bị thằng đồng bọn cắt ngang: "Năm mươi ngàn"
"Được, trăm năm mươi ngàn, từng đó hả?" Dương Minh vẫn dáng vẻ cũ.
"Cái này." Hai thằng nhìn nhau, chẳng lẽ kiếm được món hời? Nghĩ đến lúc trước Dương Minh nói sửa xe hết hai triệu USD, chẳng lẽ là thật? Chẳng lẽ thằng này vip thật?
Nghĩ đến đây, thằng này nhẫn tâm nói: "Như vậy đi, mày cho tao hai trăm nghìn, mày có thể đi. Cũng không cần gọi xe cứu hộ cho bọn tao, bọn tao tự đưa xe về"
Dương Minh gật đầu, đột nhiên cười lạnh một tiếng: "Bọn mày ngồi tên lửa à? Vừa nãy còn trăm ngàn, bây giờ đã tăng gấp đôi"
Hai thằng giờ phút này đã coi Dương Minh là thằng ngu, hơn nữa mình lại có hai thằng mà Dương Minh chỉ có một, bọn họ cũng không sợ. Một thằng đĩnh đạc nói: "Hai trăm ngàn là rẻ cho mày rồi? Mày biết tao là ai không? Ở thành phố Tùng Giang này người có thể lái được xe Porsche, mày cho rằng là người bình thường sao?"
"Ồ?" Dương Minh cười hắc hắc, ra vẻ kinh ngạc nhìn đối phương.
"Nói cho mày, người lái được xe này rất tàn nhẫn. Hôm nay hai anh đây đang vui, không muốn phiền phức" Thằng còn lại tiếp tục lừa: "Nói cách khác, bọn tao vừa báo cảnh sát thì xe của mày sẽ bị mang đi. Không những phải sửa xe chon bọn tao mà còn phải nộp tiền phạt. Giấy phép lái xe của mày cũng bị tịch thu, không có nó mày lái thế mẹ nào được xe"
"Vậy báo cảnh sát đi" Dương Minh nghe xong lạnh nhạt nói.
"Được, cái gì?" Thằng này sửng sốt: "Mày muốn báo cảnh sát?"
"Đúng, tao còn chưa thấy người tàn nhẫn, muốn xem cho biết" Dương Minh gật đầu.
"Ách. cái này. bỏ đi, hôm nay tao đang vui, không làm khó dễ mày" Thằng này vội vàng nói.
"Không cần, báo cảnh sát đi. Tao có số điện thoại" Dương Minh giả vờ rút điện thoại di động ra.
"Đang đêm, gọi cảnh sát đến cũng không có gì hay. Hơn nữa cảnh sát đến mày cũng không tốt đẹp gì. Cảnh sát cũng biết hai bọn tao, ai bảo bọn tao là người có máu mặt ở Tùng Giang. Bọn họ nhất định thiên vị bọn tao. Điều này mày không có lợi đâu" Thằng này cười khổ khuyên Dương Minh.
Dương Minh nghe lời hắn nói, trong lòng đang cười vui, đau thắt ruột lại. Thằng này nói dối giỏi thật.
"Không sao, tao thấy chúng ta nên báo cảnh sát đi" Dương Minh cố chấp nói.
"Tao nói cho mày, đến lúc đó đừng hối hận, không biết chừng còn giam mày lại đó" Tên còn lại thấy tình hình không đúng, liền đe dọa Dương Minh.
"Ha ha, không có việc gì, lâu rồi không vào trại, tao cũng đang muốn vào đó" Dương Minh cười nói.
"Mẹ mày, nó đang chơi chúng ta" Thằng này rốt cuộc hiểu ra Dương Minh đang muốn cười nhạo mình.
"Thằng ranh mày muốn chết à?" Thằng còn lại cũng lộ rõ vẻ hung ác.
Dương Minh cười hắc hắc nói: "Hai thằng ngu"
"Muốn chết à" Biết mình mắc mưu Dương Minh, hắn rất tức, đi tới phía sau xe, mở cốp lấy cờ lê và gậy sắt.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #242


Báo Lỗi Truyện
Chương 242/2205