Chương 24: Lại gặp tai kiếp


Bạn trai? Triệu Oánh sửng sốt, bị hiểu nhầm là đôi tình nhân. Thực ra cũng khó trách, tuổi của Triệu Oánh và Dương Minh chênh lệch không mấy, huống hồ Dương Minh lại khá cao lớn và uy mãnh, cao hơn Triệu Oánh một cái đầu, dù nhìn thế nào Triệu Oánh cũng không giống cô giáo của Dương Minh.
"Chúng ta không phải"
"Chúng ta không phải."
Hai người gần như cùng đồng thanh lắc đầu giải thích.
"Tôi hiểu, tôi hiểu" Ông chủ cửa hàng ra vẻ" Tôi rất hiểu, không cần giải thích" tự cho là hiểu được sự ngượng ngùng của đôi trai gái, mập mờ nói.
Triệu Oánh trừng mắt nhìn Dương Minh, ý là: "Cậu xem, bị người hiểu lầm đó"
Dương Minh không biết làm gì hơn đành cười khổ, ý là: "Em cũng không có biện pháp"
Nhưng Triệu Oánh lại hiểu lầm, tưởng rằng Dương Minh đang nói: "Chị vốn đã đáp ứng làm vợ em, hiểu lầm thì cứ hiểu lầm đi"
Triệu Oánh âm thầm kêu khổ, nhưng lại không có biện pháp gì, chuyện này càng giải thích càng không rõ ràng. Có một số việc vốn không có gì, giải thích nhiều, chuyện vốn trong sáng lại biến thành mập mờ.
"Hai bát thịt bò nướng, thêm trứng" Dương Minh nói với chủ cửa hàng. Dương Minh vốn định muốn tìm một quán nướng uống vài chén, nhưng trước mặt chị gái xinh đẹp kiêm cô giáo, uống rượu chẳng khác muốn chết. Hơn nữa Dương Minh quả thực cũng đói, nên ăn không thôi, chủ yếu cũng là không muốn Triệu Oánh mất nhiều tiền.
"Được. Lập tức có ngay" Ông chủ cửa hàng đáp, trong miệng lại đang lẩm nhẩm: "Đôi yêu nhau đến đây đều gọi một bát to cùng ăn, lúc đó mới càng thêm tình cảm."
Dương Minh nhìn gương mặt đỏ hồng của Triệu Oánh, đầu đầy hắc tuyến. Ông chủ cửa hàng như thế nào đã không giúp còn làm hại mình. Quan hệ giữa hai người vốn đã phát triển ăn ý trên mức tình cảm chị em, ông ta lại nói ra, ngược lại không đẹp.
Quả nhiên, Triệu Oánh xấu hổ ngồi nhích ra một chút, cách Dương Minh một đoạn.
Mấy câu nói đó của chủ cửa hàng làm hai người không có chuyện gì để nói, chỉ buồn bực cúi đầu ăn. Sau khi vội vã ăn xong, Triệu Oánh móc ví ra muốn tính tiền, Dương Minh dưới ánh mắt kinh ngạc của chủ cửa hàng, chán chường rời đi.
Chủ cửa hàng nghĩ Dương Minh là thằng moi túi bạn gái.
Hai người rời khỏi cửa hàng, đi về đường cũ…
"Chị Oánh, chị đừng nghe ông ta nói bậy, mấy người buôn bán đều như vậy, mồm mép không đứng đắn" Dương Minh phá vỡ khung cảnh xấu hổ.
"Vừa rồi em chạy nhanh như vậy, có phải chê người ta làm bạn gái của em thì mất mặt à?" Triệu Oánh cười hì hì, sau đó nói.
"A? Ha ha, chị Oánh không giận, em còn tưởng chị giận cơ" Dương Minh ngượng ngùng gãi gãi đầu nói: "Vừa rồi lúc ăn chị dành trả tiền, chủ cửa hàng kia còn tưởng em là thằng ăn không trả tiền mà bắt bạn gái trả, em còn có thể không đi thật nhanh sao"
Triệu Oánh thực ra cũng không giận, chỉ là có chút ngượng ngùng, lúc này cảm giác xấu hổ đã bớt đi, nàng sợ Dương Minh bởi vì chuyện này mà không tập trung vào học được, cho nên mới nói đùa với Dương Minh.
Dương Minh thấy Triệu Oánh không sao, tâm trạng cũng tốt hơn, nói chuyện trên trời dưới biển với Triệu Oánh.
"Đứng lại" Một tiếng quát đột nhiên vang lên làm Dương Minh và Triệu Oánh cũng giật mình. Dương Minh ngẩng đầu lên nhìn, phía trước có hai thằng con trai đang đứng, một người còn đang cầm một con dao găm.
Nơi này đã cách xa phố đêm, cho nên cũng không náo nhiệt, các cửa hàng hai bên đường đều đã đóng cửa, người đi đường lại ít, cho nên không ai chú ý đến bên này xảy ra chuyện gì.
"Lấy các thứ đáng giá ra, đừng nghĩ tới chuyện chống cự, nếu không tao giết chết" Thằng con trai cầm dao nói.
Ý nghĩ đầu tiên của Dương Minh là do Kim Cương tìm người báo thù mình. Nhưng hắn nhìn quanh khắp nơi xác định không nhìn thấy Kim Cương ở đâu, lúc này mới nhìn kỹ hai thằng cướp.
"Nhìn cái gì mà nhìn, đừng làm tao phải ra tay, ông nội mày nhẫn nại có hạn" Thằng con trai gầy còm không cầm dao không nhịn được nói.
Dương Minh nhìn hai thằng trước mặt, nếu như một chọi một, Dương Minh tin tưởng mình sẽ dễ dàng xử lý bọn nó. Dù cho là cùng tiến lên, Dương Minh vẫn có tám phần thắng. Nhưng bây giờ Triệu Oánh lại ở bên cạnh mình, Dương Minh không sợ, nhưng Triệu Oánh cũng không phải như vậy.
Cho nên Dương Minh do dự một chút rồi bỏ tay vào trong túi, trong túi còn có hai trăm đồng, đây là lúc trưa Dương Phụ đưa cho mình, Dương Minh thực sự có chút đau lòng. Nhưng giờ phút này cũng không nghĩ nhiều như vậy, Dương Minh nghe theo vứt tiền xuống đất.
Triệu Oánh dứt khoát vứt chiếc ví trong tay xuống đất, thằng con trai gầy gò gật đầu hài lòng, đi tới nhặt tiền và ví trên mặt đất lên. Nhưng trong nháy mắt lại phát hiện cô gái trước mặt rất đẹp, trong mắt không khỏi lộ ra ánh mắt háo sắc.
Thằng con trai cầm đao cũng phát hiện ra điều này, hai người liếc nhìn nhau một cái, khẽ gật đầu.
"Thằng này, mày có thể đi" Thằng con trai cầm đao nói.
"Chúng ta đi" Dương Minh vô ý thức cầm tay Triệu Oánh.
"Chờ chút. Tao chỉ cho mình mày đi, con này ở lại" Thằng con trai cầm đao đưa tay ra chặn lại.
"Bọn mày muốn làm gì?" Trong mắt Dương Minh hiện ra một tia hung quang. Dương Minh ghét nhất những kẻ có lòng tham không đáy và nói chuyện mà không hề suy nghĩ.
"Làm gì? Lời ông không phải đã rõ ràng rồi sao, mày đi, còn này ở lại" Thằng con trai gầy gò không nhịn được nói.
"Tiền đã đưa cho bọn mày, hy vọng bọn mày cũng biết quy củ một chút. Có một số việc không nên làm quá tuyệt, như vậy không tốt đâu" Dương Minh lạnh lùng nói.
"Câm miệng? Nói quy củ với tao, mày cho rằng mày là ai? Cho mày đi là nể mặt tiền, thằng chó, tao thấy mày đừng ra vẻ anh hùng, đợi lát nữa ông nội mày thay đổi chủ ý, bọn mày không ai có thể đi" Thằng con trai cầm dao khinh thường cười một tiếng.
Dương Minh lạnh lùng nhìn thằng con trai cầm đao, trên miệng cũng hiện lên vẻ khinh thường.
"Thằng chó, mày yên tâm, chờ hai ông chơi chán sẽ cho con này về, nhưng nếu bị đâm vài cái, không sống được đâu" Thằng con trai gầy gò cười dâm đãng nói.
"Chạy mau" Dương Minh cắn răng một cái, một tay đẩy Triệu Oánh ra phía sau, sau đó động thân ngăn cản thằng con trai gầy gò.
"Dương Minh…" Triệu Oánh thiếu chút nữa bị đẩy ngã xuống, hoảng sợ nhìn Dương Minh.
"Chạy mau. Đừng lo cho em, chị chạy trước đi" Dương Minh thấy Triệu Oánh còn không chạy, còn đứng ngây ngốc ở đó, không khỏi sốt ruột mà la lên.
"A." Dương Minh vừa phân thần đã bị trúng một đấm của thằng gầy gò.
"Thằng chó chết, chơi với ông nội mày. Tao sẽ không cho một ai chạy thoát" Thằng con trai cầm dao thấy Dương Minh dám ra tay, cũng xông đến.
Dương Minh bởi vì vừa rồi không cẩn thận nên ăn đòn, lúc này đã cảnh giác, thấy thằng con trai cầm dao xông tới, vung chân đá vào tay đang cầm dao của nó.
Dương Minh lúc này đã thực sự tức giận, ra tay không hề nương nhẹ, chỉ nghe" Rắc rắc" một tiếng, ngay sau đó là tiếng kêu thảm thiết vang lên, tay của thằng kia đã gãy, dao cũng không biết bị đá bay đi đâu.
Dương Minh muốn hiệu quả này, nguyên nhân là nếu trong tay đệ tử có vũ khí trong tay sẽ làm Triệu Oánh bị thương. Cho nên vừa ra tay đã hạ độc thủ, đá bay hung khí còn đá gãy một tay của đối phương.
Triệu Oánh vốn là lo lắng cho Dương Minh, thấy Dương Minh bị đánh biết mình ở lại đây cũng không giúp gì được, hơn nữa còn làm Dương Minh thêm vướng bận. Bây giờ thấy Dương Minh vô cùng thần dũng, một cước đá bay dao găm, lại nghĩ đến sự thần dũng của Dương Minh lúc đánh nhau với đám lưu manh, cho nên cũng cất bước chạy ra xa xa.
Dương Minh thấy Triệu Oánh chạy xa cũng hơi yêu lòng. Thừa lúc thằng con trai cầm dao, không, lúc này đã không còn dao, thừa lúc thằng này đang kêu lên, Dương Minh lại đấm một đấm, thẳng vào huyệt Thái Dương của nó.
Thừa dịp mày bệnh, lấy mạng mày, thằng con trai không dao còn chưa kịp kêu lên đã bị đánh ngất đi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #24


Báo Lỗi Truyện
Chương 24/2205