Chương 239: Dương Minh hiến lễ


"Đây là giấy đăng ký xe này, không có chuyện gì đâu" Tôn Khiết không để ý đến hắn, mà đưa một cuốn sổ nhỏ màu lam cho Dương Minh.
Dương Minh gật đầu, biểu hiện không có gì nhưng có chút cả kinh. Nhà Tôn Khiết rốt cuộc làm gì, gia đình giàu có bình thường cũng chỉ có mấy đầu xe mà thôi. Mà bây giờ xem ra xe của Tôn Khiết sớm đã được chuẩn bị mấy cái khác, xem ra thường xuyên thay đổi theo thị trường.
Dương Minh nhìn thoáng qua Tôn Khiết đang bảo tên râu rậm tháo biển Đông Hải xuống. Tôn Khiết biết được ý của Dương Minh, liền nói: "Biển Đông Hải là giả, chiếc xe này là hàng nhập lậu. Kính và cửa đã được đổi sang loại chống đan"
Dương Minh biết quan hệ giữa mình và Tôn Khiết coi như thân thiết nhưng còn chưa đến mức không cần nói, có một số việc hỏi nhiều cũng vô ích, cái cần hỏi Tôn Khiết đều đã nói cho hắn.
"Cảm ơn" Dương Minh cười nói với Tôn Khiết: "Dùng xong tôi sẽ gọi cho cô. Bọn họ về kiểu gì?" Dương Minh hỏi chính là ba người bọn râu rậm.
"Bắt Taxi" Tôn Khiết tức giận trừng mắt nhìn Dương Minh: "Nhìn cậu không giống đầu óc có vấn đề mà?"
Dương Minh cười khổ, không ngờ rằng mình chỉ thuận miệng nói mà bị nàng mắng là đồ ngu.
Đã nhiều lần đi xe Trương Tân nên Dương Minh coi như có kinh nghiệm. Nhẹ nhàng khởi động, sau đó từ từ chạy tới chỗ bệnh viện mà Hầu Chấn Hám đang ở.
"Hầu Chấn Hám à?" Hầu Chấn Hám gọi điện cho Hầu Chấn Hám.
"Dương ca là em, có gì phân phó?" Hầu Chấn Hám nhận điện.
"Ừ, tối nay có nhiệm vụ cho mày. Tao đang ở bãi đỗ xe bệnh viện, mày nói một chút rồi mau xuống đây" Dương Minh phân phó.
"Không sao, mẹ em đang ăn cơm, mười phút sau em xuống" Hầu Chấn Hám nói.
"Được, tao chờ mày, xe màu lam, biển Nghiễm Đông" Dương Minh nói.
"Vâng" Hầu Chấn Hám đáp.
Bốn người phía sau xe trong thời gian ngắn sẽ không tỉnh. Bọn họ bị râu rậm cho uống thuốc mê, có lẽ đến đêm mới tỉnh. Dương Minh nhìn mấy thằng phía sau, mặc dù bốn người này đưa đến tay Bạo Tam Lập thì cũng sẽ lành ít dữ nhiều. Nhưng Dương Minh vẫn có chút lo lắng, vì dù sao thằng này cũng đã biết mặt hắn. Hắn sợ thằng này tỉnh lại sẽ nói lung tung.
Dương Minh nhìn đối phương, hít vào một hơi thật sâu. Mặc dù hắn biết trong nháy mắt khi hắn có dị năng, cuộc đời hắn đã thay đổi, nhưng nội tâm hắn vẫn muốn tránh né.
Đời người có đôi khi là như vậy, đồng tình với kẻ địch là tàn nhẫn với mình. Dương Minh thở dài, bốn người này giao vào tay Bạo Tam Lập sống chết không rõ. Rất có thể Bạo Tam Lập sẽ giết bốn người này để lập uy và cổ vũ tinh thần đàn em.
Bây giờ Dương Minh giúp đối phương một chút, chưa chắc đã là giải thoát đối với hắn. Nghĩ đến đây Dương Minh từ từ đi về phía đối phương. Phía sau xe đã bị dán kính đen hết cả.
Nên bên ngoài căn bản không nhìn thấy tình huống bên trong. Dương Minh cũng không lo có người nhìn thấy.
Dương Minh giơ tay lên, đánh mạnh vào một huyệt trên đầu đối phương. Người này đang hôn mê kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể hơi co quắp, sau đó hô hấp trở lại bình thường.
Dương Minh lúc này mới thở dài một hơi, cảm thấy yên tâm. Đối phương đã thành người tàn phế, có lẽ không bao giờ tỉnh táo lại. Chẳng qua cũng như vậy sẽ không bị Bạo Tam Lập hành hạ.
Sau khi làm xong, Dương Minh rút điện thoại ra gọi cho Bạo Tam Lập.
"Dương ca, sao lại gọi cho tôi vậy?" Bạo Tam Lập đang rất đắc ý, trong giọng nói mơ hồ có ý cười.
"Báo ca, một người bạn của tôi bắt được bốn đàn em của Vu Hướng Đức" Dương Minh vừa nãy đã nghĩ được lý do nên rất bình tĩnh nói.
"Bạn của cậu? Ai thế?" Bạo Tam Lập kinh ngạc, cảnh giác hỏi.
"Chỉ là một người muốn tiến vào hắc đạo Tùng Giang. Anh và nó có lẽ có thể hợp tác đó" Dương Minh nói.
"Là hắn nhờ cậu nói với tôi?" Bạo Tam Lập trầm ngâm một chút rồi nói: "Dương ca, cậu cũng biết chúng ta có quan hệ sinh tử. Nếu như cậu muốn chia một bát canh trong đó, tôi cam tâm tình nguyện, không có ý gì. Nhưng người khác. sợ rằng tình hình Tùng Giang như thế này, hắn cũng không ăn được"
Dương Minh đã sớm đoán được Bạo Tam Lập sẽ nói thế, dù sao không thể không thừa nhận Bạo Tam Lập đáp ứng mới là gặp quỷ. Nhất là Bạo Tam Lập đang chiếm ưu thế, còn chưa đến mức đói không có gì ăn. Nếu là Dương Minh cũng sẽ không dễ dàng chấp nhận hợp tác với một người xa lạ.
"Không phải, tôi cũng không quen người đó. Tôi chỉ có chút quan hệ với tâm phúc của hắn. Tôi cũng chỉ nói một chút về chuyện của tôi và Báo ca mà thôi" Dương Minh nói.
"Ô? Thì ra là vậy" Bạo Tam Lập không nghi hắn: "Được rồi, bọn họ tại sao lại bắt người Vu Hướng Đức?"
"Thực ra chuyện là như thế này, bác ruột tôi bị người của Vu Hướng Đức bắt cóc, bạn tôi vừa vặn có mâu thuẫn với Vu Hướng Đức, không ngờ thuận đường lại cứu ông bác tôi ra. Cho nên tôi mới biết bọn họ bắt bốn người của Vu Hướng Đức. Tôi không có quan hệ đặc biệt gì với hắn, nếu không phải chuyện của bác tôi thì hắn cũng không nói ra" Dương Minh nửa thật nửa giả nói.
"Là như vậy sao. đúng, bác cậu tên gì?" Bạo Tam Lập đột nhiên nghĩ ra cái gì, vội vàng hỏi.
"Dương Đại Sơn?" Dương Minh giả vờ không hiểu, hỏi: "Sao thế? Có vấn đề gì sao?"
"Dương Đại Sơn? Người này là bác ruột cậu?" Bạo Tam Lập kinh ngạc hỏi.
"Đúng vậy" Dương Minh giả vờ khó hiểu.
"Trùng hợp thật đó, đúng, bác cậu không sao chứ?" Dương Đại Sơn là tài thần của Bạo Tam Lập. Cho nên Bạo Tam Lập mới chú ý đến chuyện khác.
"Không sao, bọn chúng cũng không làm gì bác tôi, có lẽ không vấn đề gì" Dương Minh nói: "Nói ra cũng khéo. Bọn họ có xung đột với người của Vu Hướng Đức, kiểu gì lại cứu bác tôi ra"
Đây là Dương Minh cố ý nói như vậy, mục đích là xóa sự nghi ngờ trong lòng Bạo Tam Lập. Quả nhiên Bạo Tam Lập không nghi ngờ gì hắn: "Không sao là tốt rồi"
"Đúng, Báo ca, bọn họ muốn tặng người của Vu Hướng Đức cho anh, không biết anh có nhận không?" Dương Minh cười hỏi.
"Đưa cho tôi? Chuyện gì thế? Bọn họ không phải cũng đối phó với Vu Hướng Đức sao?" Bạo Tam Lập có chút khó hiểu.
"Bọn họ không có quan hệ gì với Vu Hướng Đức nhưng xung đột vời đàn em của hắn chỉ là ngẫu nhiên. Tình huống cụ thể tôi không rõ lắm. Như vậy đi, tôi bảo bọn họ tìm anh, tôi chỉ là người trung gian chuyện lần này mà thôI" Dương Minh mơ hồ nói.
"Như vậy à, cũng được. Cậu bảo bọn họ đến Bất Dạ Thiên tìm tôi, gặp rồi nói tiếp" Bạo Tam Lập nghĩ nghĩ, cảm thấy nếu như tự nhiên được tặng, không nhận thì phí. Chẳng qua chuyện này phải cẩn thận chút.
"Đúng, tôi nghi bọn họ nói trong mấy người có ai đó gọi là Hùng ca" Dương Minh thấy Bạo Tam Lập không coi trọng lắm nên tăng thêm chút lợi thế cho mình.
Mặc dù Dương Minh không biết Hùng ca là người như thế nào bên cạnh Vu Hướng Đức, nhưng Vu Hướng Đức có thể đưa chuyện quan trọng cho hắn làm, như vậy địa vị không phải thấp. Cho nên Dương Minh mới nói thế.
"Cái gì. Đại Hùng cũng bị bắt" Bạo Tam Lập kinh hãi, lập tức vui vẻ: "Dương ca, cậu nói người ở đâu, có thể lập tức gọi đối phương đến không? Hay là tôi phái xe đến đón bọn họ?"
Dương Minh không biết Hùng ca là ai, nhưng Bạo Tam Lập biết. Hùng ca ở bên Vu Hướng Đức có địa vị không kém gì Địch Lôi và Tề Văn Thụy ở bên hắn cả.
Đó chính là cánh tay trái của Vu Hướng Đức, mình nế bắt được Đại hùng, vậy dù là ở trước mặt đàn em hay là trước mặt Vu Hướng Đức đều rất có lợi. Cho nên Bạo Tam Lập vừa nghe được hai chữ" Hùng ca" lập tức hứng thú.
Dương Minh cười thầm trong lòng, hắn biết mình đoán đúng nên nói: "Tôi cũng không biết bọn họ ở đâu. Như vậy đi, tôi gọi điện cho bạn, bảo bọn họ đến gặp anh bây giờ"
"Được, như vậy tôi nhờ cậu, Dương ca" Bạo Tam Lập nói.
Mặc dù chuyện thoạt nhìn có nhiều điểm nghi vấn, nhưng Bạo Tam Lập vốn là người thô lỗ, hơn nữa ở giữa lại có chuyện Dương Đại Sơn, cho nên hắn không hề nghi ngờ Dương Minh. Huống hồ hắn đang sung sướng vì túm được Đại Hùng, nghĩ được gì nữa chứ.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #239


Báo Lỗi Truyện
Chương 239/2205