Chương 238: Đùa giỡn với Tôn Khiết


Tuy rằng Dương Minh không ngại khoe khang công lao trước mặt Tôn Khiết, xem nàng về sau còn có coi thường mình nữa không, nhưng bây giờ là hoàn cảnh đặc biệt, không thể hành động theo cảm tình. Làm như vậy mặc dù mình sẽ thích, nhưng về sau chuyện phiền toái cũng không ít! Cái loại chuyện tự đâm đầu vào phiền phức Dương Minh mới không muốn làm.
Dương Minh định đưa ba tên bắt cóc này cho Bạo Tam Lập, đương nhiên là dưới danh nghĩa của Hầu Chấn Hám rồi! Cứ như vậy, thì mình sẽ được thảnh thơi hơn.
Bây giờ xem ra, bác trai và Bạo Tam Lập có quan hệ thân thiết với nhau rồi, nếu như chuyện này để cho Dương Lệ biết, 200% là con nhỏ này sẽ nói lại cho ông già của nó biết, vậy thì ai có thể cam đoan là bác trai không đem chuyện này nói cho Bạo Tam Lập biết?
Nếu để cho Bạo Tam Lập biết, vậy sẽ không có lợi cho bước phát triển ban đầu của kế hoạch! Bây giờ Dương Minh đã không còn là một thằng học sinh dễ xúc động nữa! Làm việc luôn có chừng mực!
"Biết rồi, tôi vừa nói như vậy" Tôn Khiết nhỏ giọng nói.
"Vậy tốt, chờ chút, khoảng 10 phút nữa về đến" Dương Minh nói. Trong lòng không khỏi thầm khen một câu, xem ra cô nàng này cũng biết nghĩ cho mình!
Cúp điện thoại, Dương Minh quay lại nói với ba người kia: "Nói là do các người phát hiện, không quan hệ với tôi"
"Hiểu rồi" Lô Lượng không hỏi vì sao, chỉ gật đầu, có một số việc đôi khi không cần biết vì sao, đây là quy tắc nghề nghiệp của lính đánh thuê. Người ta bỏ tiền ra kêu mày đi đánh giặc, mày có thể người ta là tại sao không?
Cho nên, Lô Lượng đã tập thành thói quen sau một thời gian dài, đơn giản là chấp hành nhiệm vụ, không hỏi một câu vô nghĩa.
Xe trở về biệt thự rất nhanh, Dương Minh dặn dò Lộ Lượng ngồi trông người trên xe, sau đó kêu Mao Khải và Cát Long mang bác trai vào nhà.
Dương Lệ nhìn thấy cha đượ dìu vào nhà, vô cùng kích động, bất quá nàng thấy cha vẫn không nhúc nhích, nhất thời thất kinh, vội vàng chạy lại hỏi: "Dương Minh, ba của chị làm sao vậy?"
"Không có chuyện gì, chỉ đang ngủ thôi. Có thể bị bọn bắt cóc cho uống thuốc ngủ gì đó, chờ khi tỉnh dậy sẽ không sao hết!" Dương Minh nhàn nhạt nói, có công mà không được tuyên dương, cảm giác ấy thật khó chịu!
Nhìn thấy bác trai trở về bình an, gương mặt u sầu của bác gái mới trở nên tươi cười, vội vàng cảm tạ Tôn Khiết.
Tôn Khiết tự nhiên tiếp nhận lời cảm ơn, làm cho Dương Minh thầm nghĩ Tôn Khiết thật chai mặt!
Chẳng qua không có biện pháp, ai kêu mình còn có kế hoạch khác chứ!
"Đại Minh, con và mẹ về trước đi, cha ở đây xem một chút" Dương Đại Hải vẫn không yên lòng, vì thế dặn dò mẹ con Dương Minh.
"Chú hai, không sao đâu, chú cũng về nghỉ ngơi đi, đã trễ vậy mà còn làm phiến mọi người lại đây." Bác gái ngượng ngùng nói.
Dương Đại Hải ở nhà cũng còn bữa cơm đang ăn dở dang, mà đại ca cũng không có chuyện gì, cho nên cũng không kiên trì, gật đầu nói: "Vậy cũng được, có chuyện gì chị cứ gọi điện cho em"
Dương Lệ. người này thật là thiếu lễ phép giáo dục, lúc cả nhà Dương Minh rời đi, ngay cả một câu cảm ơn nàng cũng không nói, chỉ là Dương Minh lười so đo với nàng.
Lúc đi ra cửa, Dương Minh đi bên cạnh Tôn Khiết, nhỏ giọng bên tai nàng: "Người trong xe của chị, lát nữa kêu Lô Lượng chở đến gần khu xe đò Tùng Giang"
Tôn Khiết gật đầu, Dương Minh mới đi ra biệt thự cùng cha mẹ.
"Đi tàu điện về sao?" Dương mẫu vẫn giữ thói quen tiết kiệm, bây giờ trở về cũng không cần gấp, cho nên không muốn đi xe.
"Mẹ, ba người đi tàu điện cũng không tiết kiệm được bao nhiêu so với đi taxi đâu, ba người đi tàu điện thì sáu đồng, đi taxi thì chín đồng rồi" Dương Minh vội vàng nói, bận rộn nửa ngày như vậy, Dương Minh cũng đói bụng, bây giờ đang sốt ruột trở về nhà ăn cơm.
"Đại Minh nói cũng đúng, vậy đi taxi về đi!" Dương Đại Hải gật đầu.
Về đến nhà, đồ ăn đã nguội hết rồi, Dương mẫu dù lò vi sóng đế hâm lại lần nữa, vốn cả nhà đang vui vẻ, bây giờ, chẳng sót lại một cái gì hết.
Cả nhà đều cúi đầu yên lặng ăn cơm, trải qua chuyện vừa rồi, tâm tình mọi người đều không tốt lắm. Hơn nữa đồ ăn hâm lại sao mà ngon bằng lúc mới nấu chứ, cho nên ba người đều ăn rất vội vàng, rất nhanh đã xong một bữa.
"Cha, mẹ, con ra ngoài một chút" Dương Minh có chuyện quan trọng để làm, vừa rồi Tôn Khiết đã nhắn tin cho hắn, bọn họ đã đến gần nhà.
"Đã trễ thế này còn ra ngoài sao?"
Dương Đại Hải kỳ quái hỏi: "Muốn làm gì?"
"Con." Dương Minh do dự một chút rồi nói: "Con có hẹn với bạn học." Tuy rằng hắn không muốn nói dối gia đình, nhưng có một số việc không nên nói với họ, đỡ cho họ phải lo lắng.
"Hẹn với bạn học?" Dương mẫu sửng sốt, trong 0.1s sau liền lộ ra một nụ cười, nói: "Ồ! Mẹ biết rồi, con hẹn với Trần Mộng Nghiên phải không? Vậy con mau đi đi!"
Vừa rồi Dương Minh chần chờ như vậy, làm cho Dương mẫu nghĩ đến phương diện kia.
"A?" Dương Minh cũng ngạc nhiên, chẳng quả lập tức xấu hổ nói: "Dạ, con biết rồi"
Nhìn thấy biểu tình của Dương Minh, Dương mẫu không còn nghi ngờ, chỉ dặn: "Nhất định phải chú ý an toàn! Không nên đi đến mấy chổ đó, tốt nhất là đi xem phim thôi"
"Mẹ, con biết rồi, mẹ yên tâm" Dương Minh dở khóc dở cười gật đầu.
"Khoan đã, Đại Minh, con có tiền không?" Dương Đại Hải theo thói quen hỏi.
"Cha, con có tiền rồi, cha cũng không cần quan tâm" Dương Minh cười nói.
"Được rồi, đi sớm về sớm!" Dương Đại Hải cũng cười cười, vỗ bả vai của Dương Minh nói: "Con trai nên hào phóng một chút, đừng để Mộng Nghiên trả tiền!"
Đi ra khỏi cửa, Dương Minh không thể không lắc đầu, xem ra, bây giờ cái cha mẹ quan tâm nhất chính là chung thân đại sự của mình!
Cách tiểu khu không xa, Dương Minh nhìn thấy chiếc Audi r8 của Tôn Khiết cùng với chiếc xe màu xanh, Dương Minh bước nhanh lại, nhưng hắn không dừng lại chổ chiếc xe có bọn bắt cóc, mà gõ cửa chiếc r8.
Cửa xe r8 chậm rãi mở ra, Dương Minh cũng không khách khí, đặt mông ngồi xuống bên cạnh người lái, sau đó nói: "Đóng cửa!"
"Làm gì?" Tôn Khiết nhìn Dương Minh một cái, chẳng qua vẫn đóng cửa lại.
"Còn có thể làm gì?" Dương Minh cười nói: "Tiểu Khiết Khiết, gần đây có nhớ đến anh hay không?" Dương Minh bắt đầu trêu chọc một câu.
"Thật ghê tởm, cậu đi chết đi!" Tôn Khiết tức giận nói: "Nếu còn ăn nói như vậy nữa thì xuống xe"
"Haha, tức giận?" Dương Minh cũng chỉ nói thôi, vì bên trong r8 khá là nhỏ, hắn không cho rằng bên trong này sẽ làm được cái gì. Hơn nữa, một lát còn có chuyện quan trọng phải làm, hắn sở dĩ nói như vậy, bởi vì trong tiềm thức của hắn vẫn còn muốn phát sinh với Tôn Khiết, dù sao hai người cũng là chồng tạm vợ hờ mà.
"Không có, không đáng" Tôn Khiết trừng mắt nhìn Dương Minh một cái: "Có chuyện gì nói mau"
"Không phải câu tiếp theo là có rắm cứ địt sao?" Dương Minh cười nói.
"Đúng" Không ngờ Tôn Khiết nghiêm trang gật đầu: "Cậu đã biết, vậy đừng chậm trễ thời gian, nhanh lên, buối tối tôi còn có việc riêng phải làm"
"Việc riêng? Việc riêng gì?" Dương Minh không tự chủ hỏi một câu ngớ ngẩn: "Hẹn hò với bạn trai?"
"Tôi có bạn trai thì cần gì nhờ cậu đóng giả bạn trai của tôi" Tôn Khiết nhếch miệng nói: "Em trai của tôi tối nay đến nhà tôi"
"Em trai gì?" Dương Minh tiếp tục hỏi.
"Em họ, nói chính xác là đường đệ! Hài lòng chưa? Tôi nói cho cậu biết, cậu chỉ là bạn trai lâm thời của tôi, cũng không phải là thật, hỏi nhiều như vậy để làm gì?" Tôn Khiết cười như không cười nhìn Dương Minh.
"Khụ khụ! Không có gì, chỉ tùy tiện hỏi thôi!" Dương Minh ho khan hai tiếng, sau đó nói: "Vậy về đi, lát nữa cho mượn chiếc Buick được không?"
"Còn người của tôi?" Tôn Khiết hỏi.
"Chị mang người của chị đi" Dương Minh nói: "Để em lái xem được rồi"
"Được rồi, nhưng giấy tờ của xe đó đều là thật, đừng gây chuyện cho tôi" Tôn Khiết nhắc nhở.
"Vậy tháo biển số xe xuống đi, gắn biển số xe giả lên, không dù số thật là được, dù sao buổi tối cảnh sát giao thông cũng đã tan tầm" Dương Minh do dự một chút, cảm thấy đừng để cho Bạo Tam Lập biết số xe là tốt nhất. Ai biết hắn có đi điều tra hay không?
"Xem ra cậu thật đúng là muốn làm chuyện xấu!" Tôn Khiết mặc dù ngoài miệng nói vậy, nhưng vẫn lấy điện thoại ra, dặn dò thủ hạ.
Chỉ lát sau, cái biển số xe Đông Hải được tháo xuống, gắn lên một cái biển số của Quảng Đông. Lúc ở trường dạy lái, Dương Minh cũng đã học tập một số phương thức phân biệt biển số thật giả, nhìn cái biển số Quảng Đông kia, có vẻ còn thật hơn là cái cũ nữa!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #238


Báo Lỗi Truyện
Chương 238/2205