Chương 237: Nghĩ cách cứu viện


"Tiền chuẩn bị đủ chưa?" Vẫn là âm thanh lần trước gọi đến.
"Còn thiếu một chút, chúng tôi đã nghĩ biện pháp" Dương Lệ dựa theo lời dặn của Tôn Khiết nói.
"Thiếu bao nhiêu?"
"Còn thiếu mười vạn" Dương Lệ đáp.
"Được, tôi cho cô một giờ, trước khi trời tối, nếu còn không đủ tiền, các người chuẩn bị nhận xác đi!" Nói xong liền cúp điện thoại.
Hùng ca không hề hoài nghi lời nói của Dương Lệ, bởi vì trước đó hắn đã nghe báo cáo của người giám sát, quả thật còn thiếu mười vạn.
Tôn Khiết cũng không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như vậy, không tốn nhiều nước miếng mà lại khiến cho đối phương tin ngay, nhưng thật ra thì còn Dương Lệ vẫn đang lo lắng: "Tôn Khiết, còn thiếu mười vạn, có lấy được hay không vậy, có lấy đủ hay không?"
Tôn Khiết cười an ủi: "Yên tâm đi, khẳng định không có vấn đề!"
Dương Minh ngồi ở ghế cạnh người lái, chỉ đường cho người lái chạy đến khu đào cát ở thành Nam, nơi này Dương Minh đã lâu chưa đến, lần cuối cùng đến đây cũng là lúc học tiểu học, từ đó về sau, bác trai có tiền rồi, cũng không còn đối đãi với thân thích nghèo như xưa nữa, rồi Dương Minh cũng lười gặp mặt ông bác của mình, thật không ngờ lần này đến đây lại là lúc đi cứu bác trai.
Ba người ngồi trên xe đều là thủ hạ của Tôn gia, đều mang tuyệt kỷ trên người, bình thường tuyệt đối không dễ dàng phục người khác.
Vừa rồi lúc Dương Minh vừa mới lên xem, bọn họ đều xem Dương Minh là bạn của đại tiểu thư, cũng không cảm thấy Dương Minh có chổ gì đặc biệt, nhưng từ khi Dương Minh làm ra cái thủ đoạn bức cung ghê gớm kia, ba người mới bị Dương Minh thuyết phục!
Đây là chiêu thức gi? Trước kia chưa từng gặp qua! Ba người đều là dân làm thuê, bây giờ đầu quân cho Tôn Hồng Quân, phục vụ cho Tôn gia. Bọn họ đối với Tôn gia chỉ có nghĩa vụ, còn đối với Dương Minh lại là bội phục từ trong đáy lòng.
Ví dụ như người giả giọng khi nãy, thật ra là cao thủ vật lộn nổi danh từ thời còn làm lính đánh thuê, được xưng là" Hồ nhân" bởi vì hắn thật sự rất trâu, tên thật là Lô Lượng.
Còn người đang ôm cái máy tính là Cát Long, là hacker của một tập đoàn máy tính ở Mỹ, tài xế Mao Khải tuy rằng không phải là lính đánh thuê, nhưng lại là cao thủ đua xe trong thế giới ngầm của nước Mỹ, toàn thắng liên tục 64 trận, nhưng bởi vì làm ra vài chuyện phức tạp, cho nên đành phải trốn chạy về nước, rồi đến nương tựa vào Tôn gia.
Tuy rằng những người này chỉ mới gặp mặt Dương Minh lần đầu, nhưng những người này bình thường bội phục nhất là những người có bản lĩnh, bởi vì không ai là vạn năng, một người có thể làm ra một chuyện đại sự cũng đã rất giỏi rồi!
Cho nên Tôn Khiết đi rồi, ba người tự nhiên xem Dương Minh là lão đại, nghe theo mệnh lệnh của hắn.
Chiếc xe chạy gần đến công trường thì giảm tốc độ lại, nơi này toàn bộ đều là cát với máy móc đào cát, trong trí nhớ của Dương Minh, bãi của bác trai hình như ở chổ kia, chẳng qua nhiều năm rồi chưa đến, không biết có chuyển nhà hay bị quy hoạch gì không thôi.
"Dừng xe" Dương Minh nói với Mao Khải.
Xe dừng ven đường, Dương Minh làm bộ như đang tìm đường, âm thầm sử dụng dị năng, quan sát xem xung quanh có người hay không.
Tốc độ tìm bằng mắt của Dương Minh rất nhanh, bởi vì có nhìn thấu vô hạn cùng với viễn thị, cho nên Dương Minh nhanh chóng tìm ra chổ giam giữ bác trai.
Đó là một ngôi nhà nhỏ ở bãi cát thứ ba, nếu không cẩn thận xem xét, sẽ không ai chú ý đến chổ này, xem ra Hùng ca cũng không phải thằng ngu.
Bác trai bị trói tay trói chân, miệng bị nhét giẻ, chẳng qua nhìn ngực ông vẫn phập phồng, hiển nhiên không bị gì hết.
Trong căn nhà, chỉ có ba người phụ trách trông coi bác trai, trong đó có một người cao lớn vạm vỡ, người này hình như là Hùng ca, nhìn bộ dáng của hắn cũng giống hùng hạt tử (đại khái là con gấu đó _._!)
Hai người kia ngồi dưới đất, nhưng hiển nhiên đã thu liễm hơn, trên mặt còn lộ ra nụ cười lấy lòng, vừa rồi nhìn thấy ba người hình như đang chơi đấu địa chủ, khí thế bừng bừng, không nhìn lấy Dương Đại Sơn.
Bên cạnh họ còn có một cái laptop, còn có một cái điện thoại internet, chắc là chúng đã dùng hệ thống này để liên lạc với Dương Lệ. Xem ra những thằng này cũng không phải thứ vứt đi, theo tình hình này, thì đừng mong mà tra ra cái gì.
Chẳng qua, coi giữ một con tin, lại dùng có vài người như vậy, quả thật hơi ít! Dương Minh thoáng suy nghĩ một chút, đã tìm ra được vấn đề, thành Nam là địa bàn của Bạo Tam Lập, người của Vu Hướng Đức không dám gióng trống khua chiên tại đây cũng phải.
Nếu không thì sẽ bị thủ hạ của Bạo Tam Lập chú ý, và bắt cóc cũng sẽ thất bại.
Dương Minh ra lệnh cho Mao Khải đem xe giấu vào gần bụi cỏ, sau đó nói với Lô Lượng: "Bên trong đại khái có ba bốn người, có thể đối phó không?"
Dương Minh cũng không dám nói rõ ràng, chỉ nói đại khái số lượng, vì sợ Lô Lượng sẽ hỏi làm sao hắn biết, vì vậy đành hàm hồ một chút.
Lô Lượng cũng không hỏi nhiều, chỉ gật đầu nói: "Một mình tôi đủ rồi"
"Được, đánh gục chúng, mang người ra xe" Dương Minh nói.
Lô Lượng nhếch miệng cười, hiển nhiên đã liệu trước loại chuyện như vậy.
Lô Lượng đi đến căn nhà, không cần gõ cửa, trực tiếp đạp bay cánh cửa đi.
Tuy rằng bên trong Hùng ca đã cố gắng ngăn cản, nhưng làm sao đỡ được một cước của Lô Lượng đây?
Phải nói là như đúng rồi, bởi vì cái then cài cửa bị đạp bay đi, trực tiếp trúng ngay một thủ hạ của Hùng ca, làm cho tên này hôn mê ngay tại hiện trường.
Dương Minh thầm hô may mắn, nếu cái này mà trúng đầu bác trai thì bỏ mịa! Cũng may là bác trai bị ném trong góc, cách đó khá xa nên cũng còn may!
Hùng ca và tên thủ hạ hoảng sợ, rốt cục là có chuyện gì thế? Nhưng không kịp phải ứng thì Lô Lượng đã đứng trước mặt hai người.
"Mày là ai?" Hùng ca dù sao cũng là xã hội đen, nên trấn tĩnh cũng mau.
"Mày là thằng nào, ở khu này của tao làm cái chó gì?" Lô Lượng quát hỏi, đương nhiên không thể nói thẳng ra mục đích của mình, hắn chính là muốn đảo trắng thay đen, làm cho Hùng ca chú ý đến mình chứ không chú ý đến Dương Đại Sơn.
Quả nhiên, Hùng ca kinh ngạc! Cảm thấy hình như mình đã chiếm chổ của người ta! Vốn Hùng ca muốn ra tay đánh người này, nhưng bây giờ chuyện này mình đang đuối lý, hơn nữa, người trước mặt có vẻ khá là ghê, nên không muốn làm phức tạp, vì thế nở nụ cười cầu tài nói: "Chào bạn, anh em chúng tôi đang có vài việc ở đây, cho mượn một chút đi!"
"Cho mượn? Nhưng nhà của tao muốn lấy hàng ở đây!" Lô Lượng khó xử nói.
"Haha, chỉ mượn một chút thôi" Hùng ca lấy tay móc ra một đống tiền, đếm ra năm tờ đưa cho Lô Lượng: "Ngày mai chúng tôi sẽ đi ngay!"
"Vậy cũng được" Lô Lượng làm bộ như vô cùng vui sướng, cầm lấy tiền trong tay, nhưng vẫn còn làm bộ do dự.
Hùng ca lúc này căn bản không xem Lô Lượng là kẻ địch, cho nên không hề cảnh giác, không ngờ rằng Lô Lượng đột nhiên túm lấy phía sau hắn, đâm ngay cổ hắn một dao.
"Mày." Thủ hạ của Hùng ca vừa thấy không đúng, mới mở miệng hô được một chữ, đã bị Lô Lượng đập một cái bất tỉnh tại chổ, Lô Lượng không thèm nhìn Hùng ca, bởi vì hắn tin tưởng con dao của mình.
Lô Lượng ra khỏi nhà, nhếch miệng cười, thật ra thì. Dương Minh đã sớm nhìn thấy hết người bên trong đã bị giải quyết, chẳng qua vẫn giống người trong xe, mỉm cười xuống xe.
Dương Đại Sơn đang bi chụp thuốc mê, bây giờ vẫn đang ngủ, Dương Minh cũng không nóng lòng đánh thức ông dậy, mà chỉ nâng ông lên xe, mà Hùng ca và hai tên thủ hạ cũng bị trói tay chân và ném lên sau xe chung chổ với thằng đội nón.
Toàn thắng, Dương Minh ngồi lên xe, móc di động ra, gửi một cái biểu tượng cười cho Tôn Khiết, tin chắc rằng với sự thông minh cũng Tôn Khiết sẽ biết được hàm ý trong đó.
Quả nhiên, Tôn Khiết lấy di động ra nhìn thoáng qua, sau đó khóe miệng lộ ra một nụ cười oán trách, lúc này Dương Minh còn chơi trò này nữa. Chẳng qua, bây giờ không thể nói với Dương Lệ biết, đành phải làm bộ vui sướng, nói: "Dương Lệ, nói cho bạn biết một tin tức, người của mình đã tìm được cha bạn rồi!"
"Cái gì? !" Dương Lệ cả kinh, trong mắt lộ ra vẻ mừng rỡ: "Tôn Khiết, là thật sao, bạn nói người của bạn đã tìm được ba của mình sao?"
"Đúng vậy, bạn chờ một chút, để mình gọi điện hỏi thử xem" Tôn Khiết gật đầu.
"Được, bạn mau gọi điện thoại đi!" Dương Lệ vội la lên.
Tôn Khiết bấm số của Dương Minh, rồi đi đến gần cửa sổ, nàng sợ Dương Lệ nghe được.
"Alo, Tôn Khiết đây" Tôn Khiết cũng không nói tên Dương Minh, vì sợ Dương Lệ nghe được.
"Người em đã cứu, đang trên đường trở về, đúng rồi, đừng nói với cha mẹ em và Dương Lệ là em làm, nói là thủ hạ của chị làm" Dương Minh dặn dò.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #237


Báo Lỗi Truyện
Chương 237/2205