Chương 236: Thì ra là thế


." Không được, khó chịu quá! Chịu không nổi! Hay là nói sự thật cho hắn biết?"
." Không được, không thể nói, nếu như nói ra, đừng nói Hùng ca không bỏ qua, ngay cả Đức ca cũng sẽ giết chết mình!"
Dương Minh kỳ quái, tại sao năng lực nhìn thấu ý nghĩ của người khác, trong tình huống khẩn cấp mới có thể sử dụng được? Dương Minh xác định trừ việc ấn huyệt đạo của thằng đội nón ra, không có làm thêm cái gì khác? Hay cái này chính là nhân phẩm bùng nổ trong truyền thuyết? Thời khắc mấu chốt được ông trời chiếu cố?
Chẳng qua Dương Minh cũng ngẫm lại, thấy cái này không phải là thật. Trong thời điểm quan trọng mình đều có thể nhìn thấy tư tưởng của người khác, đã nói lên mình có được năng lực này. Dương Minh không cho rằng năng lực này có chổ thiếu hụt, hắn chỉ cảm thấy rằng minh vẫn chưa hiểu được cách sử dụng, nếu có thể nắm giữ đầu mối, là có thể sử dụng thuần thục.
Đã biết ai là người phái thằng đội nón đến, cho nên Dương Minh cũng không muốn tiếp tục đề tài này nữa, Dương Minh chuẩn bị hỏi một câu đi thẳng vào vấn đề. Nếu như năng lực của mình vẫn dùng tốt, cho dù hắn không nói, thì Dương Minh cũng có thể nhìn thấy hết!
Đúng vậy, khi một người trả lời câu hỏi của người khác, cho dù hắn cố ý đáp sai hoặc không trả lời, thì trong đầu vẫn sẽ hiện ra đáp án chính xác. Đây là bản năng của con người, cơ hồ không ai có thể chạy thoát khỏi bản năng tiềm thức cả.
"Bọn mày giấu Dương Đại Sơn ở đâu?" Dương Minh tiếp tục hỏi: "Vì sao lại bắt cóc ông ta?"
Khi Dương Minh nghe hắn" nói" đến dức ca, thì trong lòng vừa động. Tùng Giang chỉ là một nơi bé như cái lỗ mũi, thì có thể đẻ ra bao nhiêu thằng" Đức ca" Rất có thể chính là Vu Hướng Đức! Chẳng qua bây giờ Vu Hướng Đức đang đối đầu với Bạo Tam Lập, chẳng lẽ còn thảnh thơi mà chơi trò bắt cóc sao? Chẳng lẽ thương vong quá lớn, dẫn đến thiếu tiền? Ừ, cũng có thể, xã hội đen trong lúc chém giết nhau rất cần tiền, không có tiền thì ai liều mạng cho mày? Hơn nữa, người bệnh không cần tiền chữa bệnh sao? Chết rồi không cần tiền trợ cấp tử vong sao?
Cho dù mấy cái này được thông qua thì.
Đánh nhau không dùng vũ khí sao? Đao, côn, gậy này nọ không cần dùng tiền mua, chẳng lẽ trên trời rớt xuống?
Để cập đến Đức ca, Dương Minh đột nhiên có cảm giác, chuyện này không đơn thuần là bắt cóc đơn giản như vậy. Đã biết điệu bộ của bác trai, hay là có liên quan với đám xã hội đen?
." Giấu ở chổ nào, đương nhiên không thể nói cho mày biết! Chẳng qua bây giờ trên người khó chịu quá rồi, hay là tùy tiện nói ra một chổ cho hắn biết? Dù sao hắn cũng cần thời gian để chứng thật"
"Người được giấu trong một sơn động ở núi Tây Tinh!" Thằng đội nón nói.
." Hắc hắc, kỳ thật người đươc giấu ở gần sa trường, trong một khu rừng gần đó! Một hướng ở Nam một hướng ở Tây, cho mày tìm mệt chết luôn!"
Dương Minh mỉm cười, cũng không phản bác, tiếp tục hỏi: "Vì sao lại bắt ông ta?"
"Kiếm chút tiền xài!" Lời này là thật, nhưng thằng này không nói ra toàn bộ.
." Mẹ kiếp! Thằng khốn nạn này, dám đi trợ giúp Bạo Tam Lập! Đức ca muốn cảnh cáo hắn một chút, thuận tiện kiếm chút tiền xài!"
Chẳng qua Dương Minh đã biết được đại khái: Không biết vì sao bác trai lại giúp cho Bạo Tam Lập, Vu Hướng Đức vì bất mãn với hành động của bác trai, cho nên mới làm ra việc này!
Xem ra mình phỏng đoán không sai, quả nhiên có quan hệ với Vu Hướng Đức! Nếu như vậy, Dương Minh cũng không cần khẩn trương nữa. Xem ra Vu Hướng Đức làm như vậy, chủ yếu là cần tiền, chỉ cần cảnh cáo bác trai của mình một chút, để cho ông ta không dám qua lại với Bạo Tam Lập nữa!
Xem ra, bác trai sẽ không gặp nguy hiểm gì, chỉ cần giao tiền chuộc đúng hạn, thì người sẽ bình an vô sự, chỉ có mình và Tôn Khiết là làm chuyện thừa!
Nhưng nếu đã làm, thì làm cho tới, bằng không lúc thằng đội nón này được thả ra, hắn sẽ khai hết mọi chuyện hôm nay, như thế sẽ liên lụy đến mình và Tôn Khiết.
Mình thì không sợ, Vu Hướng Đức dám hó hé với mình, cùng lắm thì trực tiếp xử lý hắn! Dương Minh tin tưởng, với năng lực bây giờ, có thể giải quyết chuyện này dễ dàng! Dù sao mình cũng là truyền nhân của vua sát thủ, mà Phương Thiên lại là người đứng đầu trong giới sát thủ thế giới!
Vậy còn Tôn Khiết? Tuy rằng Dương Minh biết gia thế của Tôn Khiết không đơn giản, nhưng có thể thấy được, thế lực trong nhà Tôn Khiết cũng chỉ quanh quẩn ở Đông Hải, dựa theo cái biển số xe này là có thể thấy được rồi.
Ở Tùng Giang, Tôn Khiết chỉ là một cô gái.
Nếu đụng đến ân oán giữa hai bang phái, thì cũng không phải chuyện tốt đẹp gì. Dương Minh lập tức nghĩ ra một đại lễ, thuận tiện để ngọn lửa chiến tranh của Bạo Tam Lập và Vu Hướng Đức cháy lớn thêm một chút!
"Mày còn gì muốn nói với tao không?" Dương Minh cúi đầu, đưa đến gần miệng thằng đội nón.
Thằng đội nón khó hiểu, vì hắn chưa nói cái gì hết? Chẳng qua còn đang suy nghĩ thì bị Dương Minh dùng cán dao đập cho ngất xỉu.
Dương Minh không thể làm gì khác hơn, bằng không thì khó mà giải thích với Tôn Khiết làm sao mà mình biết được chuyện.
"Khu đào cát ở thành Nam, người đang ở trong một khu nhà gỗ gần đó!" Dương Minh nói.
"Làm sao bây giờ?" Nhìn thấy Dương Minh bày ra tất cả mưu kế cùng với vẻ mặt nắm chắc, Tôn Khiết tự nhiên muốn trưng cầu ý kiến của hắn. Đúng vậy, Dương Minh bây giờ đã gây cho nàng một chấn động quá lớn!
Đây là tiểu lưu manh sinh viên lần trước cùng ăn cơm sao? Nhìn thủ đoạn của hắn bây giờ, so với cha của mình còn ghê hơn! Tôn Khiết nhìn hắn bằng ánh mắt phức tạp, xem ra, mình vẫn chưa hiểu được hắn.
"Chị mang tiền về, còn bọn bắt cóc, thì kéo dài thời gian ra" Dương Minh nói: "Em và thủ hạ của chị cùng đi cứu người"
"Tôi và cậu cùng đi" Không biết vì cái gì, Tôn Khiết đặc biệt muốn thấy tận mắt Dương Minh giải quyết chuyện này.
"Không được, chị phải ở bên cạnh Dương Lệ, trấn an tâm tình của chị ấy, về phương diện khác, cũng rất quan trọng, một mình chị ấy không ứng phó được với bọn bắt cóc, em sợ chị ấy sẽ lộ sơ hở" Dương Minh lắc đầu: "Đúng rồi, như vậy đi, chị lấy hai mươi vạn trước, nói là tạm thời không chuẩn bị kịp, sau đó nói với cha mẹ của em là, em và thủ hạ của chị sẽ đến ngân hàng khác rút tiền!"
Tôn Khiết cũng biết Dương Minh nói đúng tình hình thực tế, Dương Lệ cần phải có người coi chừng, chuyện này, chỉ có thể giao cho Dương Minh!
Ngay khi Tôn Khiết xuống xe, điện thoại di động của thằng đội nón vang lên, trên đó hiện lên hai chữ" Hùng ca"
"Vừa rồi chuyện em dặn chị, bọn họ có làm được không?" Dương Minh bình tĩnh hỏi.
Không đợi Tôn Khiết mở miệng, người đàn ông kia đã lấy trong tay một người mặc đồ đen khác một cái máy đổi giọng, rồi sau đó ấn nút nghe cuộc gọi.
"Này, Lâu tử, tình hình bên mày thế nào?" Trong điện thoại truyền ra một giọng nói rất thô.
"Vừa rồi có một chiếc xe chạy vào biệt thư, một người con gái mang theo một cái cặp xuống xe. Em mơ hồ nghe được trong cái cặp kia là hai mươi vạn, còn thiếu mười vạn, sau đó người con gái ấy lại lên xe rời đi." Người đàn ông mặc đồ đen thông qua máy đổi giọng biến thành giọng nói của thằng đội nón.
Cái này là do trước đó Dương Minh đã dặn dò, hắn sợ bọn bắt cóc gọi điện đến hỏi tình hình của người giám sát, cho nên dặn Tôn Khiết kêu thủ hạ mang theo máy đổi giọng, bắt chước giọng nói của thằng đội nón. Tuy rằng không giống lắm, nhưng qua điện thoại thì người bên kia hẳn là không nghi ngờ cái gì.
Quả nhiên, Hùng ca không chút hoài nghi: "Được, tao biết rồi, Lâu tử, tiếp tục giám sát đi! Lần này mày có công rất lớn"
"Cảm ơn Hùng ca!"
Cúp điện thoại, Dương Minh và Tôn Khiết không hẹn mà cùng nhìn nhau cười.
Sau khi vào nhà, Tôn Khiết nói tiền không đủ, Dương Minh đã đi lấy thêm tiền, dương đại hải lo lắng: "Đứa nhỏ này, đi theo làm cái gì!"
Chẳng qua, người đã đi rồi, ông cũng không có biện pháp khác, còn Dương Lệ không quan tâm đến sinh tử của Dương Minh, chỉ không ngừng hỏi Tôn Khiết, có chuẩn bị đủ tiền hay không.
Trước khi Tôn Khiết không có hứng thú với đàn ông, bởi vì nàng cảm thấy đàn ông đều giả dối, bây giờ, Dương Minh xuất hiện, làm cho nàng thay đổi cách nhìn.
Mà Dương Lệ, lại là một người ích kỷ, xem thường người khác. Cho nên lúc này Tôn Khiết không khỏi xem thường Dương Lệ, người này thật sự quá ích kỷ! Nếu không phải nói chuyện hợp tính, Tôn Khiết cũng sẽ không trở thành bạn với nàng.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, là bọn bắt cóc gọi đến, Tôn Khiết nhìn Dương Lệ một cái, ý nói nghe điện thoại đi.
Những gì cần nói, Tôn Khiết đã dặn dò Dương Lệ, tin rằng nàng ta sẽ ứng phó được, Dương Lệ chần chờ một chút, cầm điện thoại lên: "Alo."

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #236


Báo Lỗi Truyện
Chương 236/2205