Chương 234: Làm người đàn ông của chị


Dương Minh do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định đem chuyện này nói cho Tôn Khiết biết, nếu xử lý thích đáng, vậy thì có thể được đầu mối lớn, tìm được những tên bắt cóc khác.
"Tôn Khiết, chị theo em một chút" Dương Minh đứng dậy, nói với Tôn Khiết, sở dĩ nói một mình Tôn Khiết nghe, vì sợ Dương Lệ thiếu kiên nhẫn, lộ sơ hở với bọn bắt cóc.
Tôn Khiết ngạc nhiên, không rõ Dương Minh muốn gì, nghĩ đến quan hệ hai người, Tôn Khiết không tự chủ nhớ lại chuyện hôm đó. Nàng vừa mới có ấn tượng tốt với Dương Minh thì trong nháy mắt lập tức biết mất. Nàng cảm thấy rằng, Dương Minh con người này rất kém cỏi, bây giờ là lúc nào? Lại còn muốn nói chuyện đó sao?
Chẳng qua nghị đến vừa rồi Dương Minh trước măt mọi người có thể nói ra chuyện làm bạn trai giả, Tôn Khiết sợ rằng mình không đi với hắn, hắn sẽ nói cái gì đó với mọi người, vì thế nhíu mày, không tình nguyện đi theo Dương Minh.
Tôn Khiết không biết Dương Minh muốn đi chổ nào, chỉ đi sau lưng hắn, nhưng, lúc Tôn Khiết nhìn thấy, thì Dương Minh đã đẩy cửa phòng vệ sinh ra!
Trong lòng Tôn Khiết chợt run lên! Người này rốt cục muốn làm gì? Không phải muốn làm cái đó với mình sao?
"Nhìn cái gì mà nhìn? Vào nhanh đi!" Nói xong kéo tay nàng lôi vào toilet.
"A!" Tôn Khiết cả kinh, không ngờ Dương Minh dám động thủ với nàng, không khỏi có chút chán ghét nói: "Bây giờ là lúc nào mà cậu còn có tâm tư nghĩ đến chuyện đó?"
"Hả?" Dương Minh ngạc nhiên, nhìn Tôn Khiết khó hiểu hỏi: "Chị nói cái gì?"
"Cái gì là cái gì? Không phải cậu muốn cùng tôi." Tôn Khiết đỏ mặt lên, cau mày nói.
"Trời ơi!" Dương Minh đổ mồ hôi, trong giây lát nhớ lại chuyện xảy ra trong toilet, xem ra, Tôn Khiết hoàn toàn hiểu lầm, vì thế cười mờ ám nói: "Chị suy nghĩ cái gì không lành mạnh vậy, em kêu chị vào đây là có chuyện quan trọng nói với chị!"
"A?" Tôn Khiết sửng sốt, sau đó thần sắc hồi phục bình tĩnh, hỏi: "Chuyện gì? Có cần phải vào toilet để nói không?"
"Chị thông minh như vậy, sao lại không nghĩ ra chứ?" Dương Minh cố ý hỏi ngược lại.
Tôn Khiết trừng mắt nhìn Dương Minh một cái, sau đó ngẩng mặt lên nhìn xung quanh toilet, nói: "Ý của cậu là có người giám sát động tĩnh trong biệt thử?"
"Không tồi, vừa rồi chị đoán đúng, có người đang cầm kính viễn vọng nhìn về bên này, về phần có thấy rõ hay không, em không biết" Dương Minh tiếp tục nói: "Nơi này không có cửa sổ, cho nên không bị hắn giám sát"
"Làm sao cậu biết" Tôn Khiết hỏi.
"Cái thùng rác hướng tây bắc, có một thằng đội nón lưỡi trai, là đồng bọn của đám bắt cóc, em đã quan sát qua, gần đây chỉ có hắn mai phục ở đó" Dương Minh nhàn nhạt nói.
"Sao cậu lại biết rõ ràng như vậy?" Tôn Khiết hoài nghi nhìn Dương Minh.
"Không phải chị muốn nói em là đồng lõa với đám bắt cóc chứ" Dương Minh nghe ra ý ngầm của Tôn Khiết, cười cười nói.
"Tôi chưa nói, cái đó là cậu nói" Tôn Khiết nhìn thẳng Dương Minh nói.
"Lời chị nói làm em thương tâm quá! Mọi người đều nói là" nhất dạ phu thê bách dạ ân" , em thấy, ngay cả sự tin tưởng cơ bản chị cũng không có" Dương Minh lắc đầu, làm ra vẻ thương tâm nói.
"Không phải tôi không tin cậu, mà chuyện quá mức kỳ quái, làm sao cậu phát hiện được" Tôn Khiết mặc dù nói nhẹ nhàng, nhưng cả người bắt đầu căng thẳng lên.
Dương Minh dù sao cũng đã đánh nhau hơn trăm trận rồi, sao có thể không nhìn thấy động tác nhỏ của Tôn Khiết, mỉm cười nói: "Sao vậy, muốn đánh em?"
"Đúng vậy, tôi đã học qua cầm nã thủ, cậu chưa chắc đã là đối thủ của tôi" Tôn Khiết không ngờ Dương Minh phát hiện ý đồ của mình, chẳng qua phản ứng cũng nhanh, cố ý nói giỡn.
"Chị cứ thử đi" Dương Minh không phải khinh thường nàng, mà bây giờ, có người có thể đánh được Dương Minh, trên đời này không được bao nhiêu!
"Không có thời gian nói chuyện tào lao với cậu, nói chính sự"
Tôn Khiết trừng mắt nhìn Dương Minh một cái, thả lỏng người ra, nàng biết, nếu Dương Minh đã nhìn thấu ý đồ của mình, mà không sợ hãi, thì thật sự không liên quan đến chuyện này.
"Lúc đến đây, ở trong xe taxi trước khi tiến vào biệt thự, em đã cố ý quan sát xung quanh, những nơi có thể ẩn núp, cho nên liền chú ý một chút, quả nhiên phát hiện ra thằng đội nón tay cầm kính viễn vọng, đang lén lút quan sát biệt thự"
"Cậu xác định?" Tôn Khiết kinh ngạc nhìn Dương Minh, đầu óc của Dương Minh, một sinh viên bình thường khó có, Tôn Khiết không khỏi sinh tò mò với Dương Minh.
"Em xác định!" Dương Minh gật đầu.
"Vậy ý của cậu là." Tôn Khiết tựa hồ như đã đoán được ý đồ của Dương Minh.
"Đúng vậy, tìm người khống chế hắn, sau đó điều tra đầu mối"
"Có chắc chắn không?" Tôn Khiết nhìn Dương Minh hỏi.
"Nếu người của chị không quá ngu" Dương Minh tức giận trả lời, một người mà không bắt được, thì đập đầu vào gối tự sát cho rồi.
Tôn Khiết gật đầu, móc điện thoại ra bố trí tất cả, đợi khi nàng thu xếp xong, Dương Minh mới lên tiếng: "Chuyện này đừng nói với Dương Lệ, bà ta sẽ xúc động lắm, sợ rằng sẽ lộ sơ hở ra"
Tôn Khiết gật đầu, thầm thở dài: "Không tưởng được cậu còn chu đáo hơn tôi"
"Chị nói vậy là ý gì, em là người đàn ông của chị, đương nhiên phải suy nghĩ cho chị những việc không tưởng được" Dương Minh dõng dạc nói.
"Cậu có thể đi chết được rồi" Tôn Khiết không trả lời Dương Minh, chỉ đẩy cửa phòng đi ra ngoài.
Dương Minh cũng không nghĩ sẽ phát sinh chuyện gì trong đây với Tôn Khiết, chỉ chiếm chút tiện nghi nho nhỏ thì được.
Phỏng chừng bọn cướp cũng không nghĩ Dương Lệ sẽ chuẩn bị được một số tiền lớn như vậy, nên nửa ngày cũng không gọi đến.
Dương Lệ không biết Dương Minh và Tôn Khiết lén lút đến toilet làm cái gì, chỉ thấy hai người đi ra, đầu tiên nhìn Dương Minh một cái, sau đó nghi hoặc hỏi Tôn Khiết: "Bạn và hắn. hai người?"
"Còn không phải do quyết định của bạn lần trước sao, mang đến phiền toái cho Dương Minh, Quách Kiện Siêu lại tìm đến hắn" Phản ứng của Tôn Khiết rất nhanh, tùy tiện tìm một lý do.
"A? Ra thế" Dương Lệ nghe xong, lập tức không còn hứng thú, dù sao bây giờ, chuyện này cũng không quan trọng bằng chuyện bắt cóc.
Trong lòng Dương Minh buồn cười, tên Quách Kiện Siêu này quả thật có đi tìm mình, nhưng chỉ là hỏi thăm mình xem Bạo Tam Lập có ý định gì với hắn hay không! Phỏng chừng sau khi trở về cũng nghe được, Bạo Tam Lập là ai, cho nên sợ hãi.
Chẳng qua, Dương Lệ không quan tâm chuyện đó, còn cha mẹ của Dương Minh lại hết sức lo lắng hỏi: "Dương Minh, Quách Kiện Siêu là ai thế? Có chuyện gì xảy ra?"
"Không có gì, chỉ là một trong số những người theo đuổi Tôn Khiết" Dương Minh bâng quơ trả lời.
"Vậy hắn có làm khó dễ con không?" Dương mẫu vẫn không yên lòng hỏi.
"Không có, mẹ, mẹ đừng suy nghĩ phức tạp như vậy, chính con khuyên hắn nên buông tha cho Tôn Khiết, và hắn cũng đã đồng ý rồi" Dương Minh cười nói.
"A, vậy tốt rồi, đừng phát sinh xung đột với người khác!" Dương mẫu dặn dò.
Chẳng qua lời nói của Dương Minh làm cho Tôn Khiết cả kinh! Hay là mình trong lúc chó ngáp phải ruồi đã nói trúng sự thật? Quách Kiện Siêu thật sự tìm đến Dương Minh? Nhớ lại tình huống gần đây, quả thật Quách Kiện Siêu đã không theo đuổi mình nữa! Chẳng phải là vì nghe Dương Minh khuyên sao
Chỉ là, Tôn Khiết cảm thấy kỳ quái, Quách Kiện Siêu dai như đĩa, mình đã cự tuyệt hắn N lần rồi, mà vẫn không có hiệu quả gì, làm sao có thể nghe vài câu nói của Dương Minh? Chẳng lẽ người này. Tôn Khiết chợt nhớ đến lần trước xem ảnh và phim của Dương Minh! Chẳng lẽ hắn sử dụng bạo lực uy hiếp Quách Kiện Siêu sao?
Nghĩ đến đây, Tôn Khiết không khỏi có chút buồn cười! Dương Minh quả thật làm cho người khác bất ngờ!
Thật ra thì . Tôn Khiết đã đoán đúng, Dương Minh quả thật có dùng bạo lực với Quách Kiện Siêu, hơn nữa, bạo lực này còn kèm theo sự tà ác nha >.<
Thấy tôn khiến nghi hoặc nhìn mình, Dương Minh trừng mắt nhìn nàng, ý bảo, em đã giúp chị giải quyết phiền toái lớn rồi đó!
Tôn Khiết làm bộ như không rõ, chỉ nghi hoặc trừng mắt nhìn lại, làm cho Dương Minh vô cùng buồn bực, đang chuẩn bị dùng" động tác nhỏ" thì chợt nhìn thấy ba người mặc đồ đen đang chậm rãi tiếp cận tên giám sát kia!
Ba người này hiển nhiên đã trải qua huấn luyện chính quy, thân thủ mặc dù không lưu loát như Dương Minh, nhưng cũng có thể một chiêu chế địch. Mũ lưỡi trai không hề nghi ngờ, sau khi bị khống chế xong, một người tiến hành lục xoát người của hắn, sau đó lấy ra một sợi dây thừng, trói hai tay hai chân của hắn lại, rồi ném vào trong chiếc Buick màu xanh.
Cùng lúc đó, di động của Tôn Khiết nhận được tin nhắn.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #234


Báo Lỗi Truyện
Chương 234/2205