Chương 229: Gieo gió gặt bão


Bưu tử không ngờ Dương Minh ra tay tàn nhẫn như vậy, một cước đá bay Lượng tử đi, nhất thời hoảng sợ, lùi về phía sau hai bước, nói: "Mày là ai? Tao nói cho mày biết, chúng tao không phải loại hiền lành gì! Mày không muốn cả nhà đều chết thì tốt nhất cho tao một lời giải thích vừa lòng!"
"Haha! Tao thấy mày cũng muốn nếm thử cảm giác bị đá phải không?" Dương Minh thấy mặt người này xám như mặt đất, mà còn mạnh miệng như vậy, không khỏi bội phục dũng khí của hắn.
"Tao nói cho mày biết, chúng tao đều là thủ hạ của Đức ca, chuyện này không để yên đâu!" Bưu tử nhìn Dương Minh cảnh cáo.
"Đức ca? Thằng ngu Vu Hướng Đức? Mày trở về nói nó, kêu nó đến đây" Dương Minh nhàn nhạt nói.
"Cái gì? Mày dám mắng Đức ca.?" Chẳng qua vừa nói được một nửa, ống quần của Bưu tử đã bị người ta nắm lấy, Bưu tử cúi đầu, Lượng tử không biết khi nào đã nắm lấy quần hắn, đau đớn lắc đầu!
Đúng rồi! Bưu tử đột nhiên nhớ ra, ở Tùng Giang, có nhiều người biết Đức ca là lão đại xã hội đen, nhưng không biết được tên đầy đủ của Đức ca là gì, cho dù biết, cũng không dám gọi thẳng ra. Cho nên, thằng học sinh trước mắt này, có thể cũng là đồng đạo, nếu không phải đồng đạo, thì cũng là người của Bạo Tam Lập! Nghe khẩu khí của hắn, đúng là người của Bạo Tam Lập!
Bây giờ hai người kẻ sống người chết, thực lực của Dương Minh mạnh mẽ như thế, nếu chọc giận hắn, vậy thì mình sẽ tránh không khỏi một trận, nghĩ đến đây, Bưu tử vội vàng đỡ Lượng tử dậy, vừa chạy vừa nói: "Mày trở về nói với Bạo Tam Lập, Đức ca sẽ không để yên cho hắn! Nhìn hắn còn kiêu ngạo được bao lâu?"
Dương Minh nghe xong ngạc nhiên, chẳng qua chợt hiểu được, không khỏi mỉm cười, xem ra hai tên này tưởng rằng mình là ngừơi của Bạo Tam Lập, mà trong lúc này hai bang đang có xung đột với nhau!
Chẳng qua như vậy cũng tốt, hiểu lầm thì cứ hiểu lầm đi, ít nhất chúng sẽ không trở lại tìm Dương Minh, bởi vì chúng khẳng định cho rằng Dương Minh khiêu khích, hoàn toàn bởi vì mâu thuẫn của hai bang phái.
"Cảm ơn bạn, Dương Minh" Tống Ngọc thấy hai tên lưu manh bị Dương Minh đánh chạy, mới từ trong sợ hãi nói lời cảm ơn, bất quá lại lo lắng nói: "Dương Minh, hay là chúng ta nói với thấy giáo một tiếng, để thầy đưa hai bảo vệ đến đây đi? Tôi sợ một lát đám lưu manh sẽ trở lại"
"Không sao đâu, bọn họ sẽ không đến!" Dương Minh lắc đầu, sau đó nhìn thoáng qua Chu Giai Giai, nhàn nhạt nói: "Về sau đừng có quản chuyện người khác, tránh liên lụy đến mình"
Chu Giai Giai thấy Dương Minh chủ động nói chuyện với mình, trong lòng không khỏi vui vẻ, chẳng qua theo lời nói của Dương Minh, tựa hồ như muốn nói với mình là đang xen vào việc của người khác, Chu Giai Giai thầm thở dài, chẳng lẽ hắn nói một câu hai ý nghĩa! Nói rằng mình năm đó không nên nhiều chuyện như vậy?
Chu Giai Giai muốn mở miệng giải thích, thì đã thấy Dương Minh quay đầu đi, tiếp tục phát truyền đơn.
Tống Ngọc và Chu Giai Giai tuy rằng không có chuyện gì, nhưng lớp trưởng năm một Vu Suất lại bị thằng đeo kính đá một cước không nhẹ! Vu Suất bình thường cũng không rèn luyện thân thể, cho nên năng lực chống đỡ rất yếu, hơn nữa một cước này ngay giữa bụng, nơi đó là vị trí của bàng quang, bị đá một cước quả thật rất đau, nghiêm trọng hơn là làm bàng quang chảy máu.
Cho nên Vu Suất đem thù hận đổ lên đầu Dương Minh, vừa rồi tại sao mày không ra tay, đứng đấy xem náo nhiệt?
Ý tưởng của Vu Suất nếu để cho Dương Minh biết, nói không chừng Dương Minh sẽ chạy lại đập thằng này, nếu không phải mày vội vã đi làm anh hùng cứu mỹ nhân, thì làm sao bị đánh? Không có thực lực đòi đi làm đại hiệp, chưa bị đá chết cũng do mạng mày lớn!
Quả đúng như Dương Minh đoán, hai thủ hạ của Vu Hướng Đức cũng không đến, hiển nhiên bọn họ đã đổ trách nhiệm lên đầu Bạo Tam Lập!
Hai bang này như nước với lửa, thêm một chút mâu thuẫn cũng chả sao, Dương Minh không thấy rằng mình làm vậy sẽ mang đến phiền toái gì cho Bạo Tam Lập.
Trong nháy mắt đã hơn nửa ngày trôi qua, đến giờ ăn cơm trưa, lần này trường cho mỗi người một hộp cơm, Dương Minh cũng lấy một hộp, mở ra thấy chất lượng đồ ăn bên trong cũng không tồi, hai miếng thịt trắng, xem như cũng tốt rồi.
Bây giờ đã là tháng mười một, xem như là cuối thu đầu đông, nhà ga lại trống trải, cho nên gió rất lớn, Dương Minh quay lưng núp gió ăn cơm, nhìn thấy người khác cũng giống như vậy.
Công việc buổi chiều cũng không ít hơn so với buổi sáng, mà mọi người cũng không nhiệt tình như buổi sáng nữa, cái tổ của Dương Minh cũng gặp không ít những tên lưu manh, chẳng qua không xảy ra xung đột gì.
Thời điểm tập hỏi, bí thư cùng các chủ nhiệm tập hợp tất cả lại để nghe báo cáo công việc. Đến tổ của Dương Minh, Chu Giai Giai và Tống Ngọc sau khi báo cáo xong, Vu Suất vì vẫn còn ghi hận với Dương Minh nên bỏ thêm một câu: "Trừ việc Dương Minh xảy ra xung đột với hai tên côn đồ ra, công tác coi như viên mãn!"
Cái gì gọi là" Trừ việc Dương Minh xảy ra xung đột với hai tên côn đồ?" Chuyện này coi như là chuyện nhỏ? Bí thư nghe xong lập tức nhíu mày, Vu Suất lớp trưởng như thế nào vậy?
Còn biết nói thế sao? Còn giả bộ trước mặt tao? Nhìn dáng vẻ của mày, 99% là cố ý nói vậy, muốn tao truy cứu trách nhiệm?
Hai tổ trưởng trước không nói gì, hết lần này tới lần khác mày cứ nói ra, có ý tứ gì? Đúng vậy, làm cán bộ chính trực thì rất đúng, nhưng mày tựa hồ không phải chính trực, mày đang đâm thọc!
Đối với cái thái độ giả bộ ăn nói như thế để tâm thọc, bí thư rất không thích. Để xem mày ăn nói thế nào? Vì thế liền hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"
Vu Suất vội vàng làm bộ khó xử, nhìn nhìn Dương Minh, lại nhìn nhìn Chu Giai Giai, chỉ là không mở miệng nói chuyện.
Bí thư càng thêm phiền người trước mặt, Vu Suất a, nhân phẩm tựa hồ có vấn đề! Dám làm không dám nhận? Trước làm bộ như nói lỡ miệng, sau lại bắt đầu đùng đẩy cho người!
Được rồi, không nói nữa, lát đi gặp Tạ Vĩnh Cường, cái loại lòng dạ hẹp hòi tâm tư bất chính tốt nhất không cần, Hội học sinh lại càng không cần dùng!
"Để tôi nói" Tống Ngọc biết sự tình là bởi vì nàng gây ra, Dương Minh cũng vì nàng xuất đầu, vì thế đã đem chi tiết nói ra rõ ràng , cuối cùng còn giải thích: "Xin lỗi, bí thư, vừa rồi tôi che giấu chuyện này, bởi vì tôi sợ nhà trường vì chuyện này mà lo lắng"
Bí thư nghe xong gật gật đầu, chẳng qua sắc mặt cũng tốt hơn! Vu Suất, mày thật là khá, trước là xuất đầu vì người ta rồi bị người đánh không nói, Dương Minh đánh cho đám tiểu lưu manh kia chạy đi, Mày lại đi gào thét um sùm lên, muốn lấy oán trả ân, được, tao nhớ rồi!
Vu Suất nghe Tống Ngọc giải thích xong, trên mặt đổi màu như tắc kè, vốn muốn kiện cáo Dương Minh, nhưng không ngờ lại ra kết cục này! Sợ bí thư xem thường mình, vội vàng nói: "Bí thư, kỳ thật ý của tôi là, bạn học Dương Minh thật ra là có ý tốt, chẳng qua phương thức xử lý có chút cực đoan! Hẳn là nên tìm thầy giáo trước!"
"Đúng vậy, không biết sao lúc ấy bạn học Vu Suất lại không đi tìm thấy giáo đi?" Dương Minh nghe xong, nhàn nhạt đáp một câu.
"Tình huống khẩn cấp, tôi bất đắc dĩ mới động thủ!" Vu Suất cả kinh, tại sao mình lại lòi cái đuôi này ra, để cho Dương Minh nắm được chứ.
"Haha, bạn cũng biết nói là tình huống khẩn cấp, tôi cũng muốn đi tìm thầy giáo, chẳng qua sợ bạn bị đập đến nổi dậy không được đó" Dương Minh nói có chút nham hiểm, chẳng qua ai cũng biết Dương Minh nói đúng tình hình thực tế.
"Được rồi, chuyện này dừng ở đây! Không xảy ra chuyện lớn gì thì tốt rồi!" Bí thư lên tiếng: "Tốt lắm, hôm nay kết thúc tại đây, mọi người giải tán! Nếu muốn trở về trường, thì lát nữa sẽ có xe giáo viên đến đón, nếu không muốn quay về trường, thì lại đây ký một chữ rồi tự mình đi"
Dương Minh đang chuẩn bị về nhà, vì mỗi thứ sáu hắn đều về nhà, nhưng bởi vì chuyện đi phát tờ rơi hôm nay, mà Dương Minh chưa về được, cho nên quyết định đi về.
Hắn đón một chiếc taxi trên đường, đang muốn ngồi vào, thì thấy Chu Giai Giai và Tống Ngọc chạy tới, Dương Minh nhíu mày, hỏi: "Các bạn muốn gì?"
"Chờ chúng ta một chút! Hi hi, Dương Minh, nghe nói nhà bạn ở gần bến xe đò Tùng Giang phải không?" Chu Giai Giai chạy đến hỏi.
Không phải mày biết rõ rồi sao! Trong lòng Dương Minh cười lạnh, hai người lúc trước là bạn học thời trung học, trong sổ liên lạc có viết quá rõ ràng rồi, còn phải hỏi sao? Chẳng qua Tống Ngọc ở bên cạnh, nàng ta là lớp phó của mình, Dương Minh và Tôn Chí Vĩ không đi chung đường, về sau khẳng định có phiền toái phải nhờ vả Tống Ngọc, cho nên Dương Minh cũng không vạch trần, chỉ nói: "Đúng vậy, có chuyện gì?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #229


Báo Lỗi Truyện
Chương 229/2205