Chương 223: Sát thủ Mộ Bi


Gia tộc Hồ Điệp là một trong những gia tộc thần bí và đáng sợ nhất trên thế giới, ở một cổ trấn tại Châu Âu. Trăm ngàn năm qua không ai biết thành viên trung tâm của gia tộc thần bí này là gì, cũng không biết địa điểm thực sự của gia tộc này ở đâu. Gia tộc này giống như biến mất trong mắt mọi người vậy.
Nhưng chỉ có một ít nhân vật đỉnh cấp trong xã hội mới biết gia tộc Hồ Điệp không hề biến mất, vẫn còn tồn tại. Bởi vì nhắc đến gia tộc Hồ Điệp có thể có người không nghe đến. Nhưng nếu nhắc đến tổ chức sát thủ Hồ Điệp lớn nhất thế giới lại như sấm bên tai. Mà thế lực đứng sau tổ chức làm cho người ta rợn tóc gáy lại là gia tộc Hồ Điệp.
Đương nhiên bí mật này chỉ có thủ lĩnh vài đại gia tộc chịu ơn cả gia tộc Hồ Điệp từ ngàn năm trước mới biết. Bởi vì chuyện này chỉ có các gia chủ truyền miệng cho nhau mà thôi. Mà thủ lĩnh các gia tộc đó hiển nhiên cũng hiểu rõ quan hệ giữa tổ chức Hồ Điệp và gia tộc Hồ Điệp.
Mộ Bi là sát thủ hàng đầu trong tổ chức Hồ Điệp. Từ khi hắn xuất đạo đến nay vẫn luôn giữ được chiến tính không bao giờ thất bại. Không ai biết được thân phận thực của hắn, cũng chưa ai thấy bộ mặt thật của hắn. Bởi vì người gặp hắn đều biến thành Mộ Bi.
Trong bảng sát thủ toàn thế giới, Mộ Bi cũng đứng ở những vị trí trên cùng. Tám năm trước sau khi vua sát thủ biến mất một cách thần bí, Mộ Bi lập tức trở thành người giỏi nhất trong giới sát thủ.
Đương nhiên bây giờ Mộ Bi đã lui đi. Mọi người trong giới sát thủ còn tưởng rằng hắn có chuyện gì đó. Nhưng mọi người hiểu chuyện đều biết đây là do gia tộc Hồ Điệp an bài. Bởi vì sát thủ đứng thứ hai là" Minh nhật bất phục minh nhật" chính là đồ đệ đắc ý của hắn. Mà Mộ Bi bây giờ cũng đã không cần tự mình ra tay, hắn bây giờ chỉ nghe lệnh gia tộc Hồ Điệp.
Nhưng Mộ Bi ẩn thân đã lâu hôm nay lại xuất hiện ở Tùng Giang. Hơn nữa nhiệm vụ của hắn lần này không phải giết người mà là tìm người. Nếu như làm cho giới sát thủ biết được sẽ rất kinh ngạc. Rốt cuộc là ai mà có thể sai Mộ Bi làm việc này?
"Mộc quản gia, tôi đã tìm được tung tích của tiểu thư. Cô ấy đang đọc sách ở đại học công nghiệp Tùng Giang" Mộ Bi cung kính nói với người trong điện thoại.
"Được, không nên đánh rắn động cỏ, cậu âm thầm bảo vệ tiểu thư" Đầu bên kia do dự một lát rồi nói.
"Vâng, Mộc quản gia, Mộ Bi nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ, bảo vệ sự an toàn của tiểu thư, trừ phi Mộ Bi chết" Mộ Bi kiên quyết nói.
"Luôn báo lại cho tôi tình huống ở đó, kể cả bạn của tiểu thư, những người mà tiểu thư tiếp xúc hàng ngày" Mộc quản gia nói.
"Tuân lệnh" Mộ Bi nói.
Mộc quản gia dập điện thoại, vội vàng báo lại nội dung cuộc điện cho lão gia.
.
Dương Minh như nghe thấy một chuyện cười, khẽ cười nói: "Vu Hướng Đức không biết nó làm như vậy chính là dẫn sói vào nhà sao?"
"Có lẽ biết, cũng có thể không. Nhưng thằng chó đó muốn đối phó tôi thì cũng chỉ có thể làm như vậy" Bạo Tam Lập lắc đầu.
"Vu Hướng Đức bây giờ đã ngồi vững chắc được ở thành Bắc. Nó nếu như đạt thỏa thuận với anh, hai người không can thiệp vào nhau, cục diện đó không phải điều nó muốn sao?" Dương Minh thầm nghĩ đầu thằng Vu Hướng Đức có phải là bã đậu không.
"Thù giữa tôi và thằng chó đó đã tích tụ từ lâu, lần trước khi ở trong trại tạm giam, bởi vì chuyện của Địch Lôi nên tôi và nó đã đến mức không đội trời chung" Bạo Tam Lập cười khổ nói: "Lần trước cậu đánh nó trọng thương, làm cho nó không dám có ý đồ. Nhưng lần này nó có viện binh, đang nghĩ xem tiêu diệt tôi như thế nào?"
"Vậy anh tính thế nào?" Dương Minh nhìn Bạo Tam Lập, hỏi.
"Tôi không cam tâm." Bạo Tam Lập đột nhiên thở dài.
Hắn mặc dù không nói rõ nhưng bốn chữ này đã ẩn chứa tất cả. Dương Minh hiển nhiên hiểu rõ ý trong đó. Xem ra Bạo Tam Lập hiểu rõ mình sống không còn lâu nữa.
"Rời bỏ nơi này đi tha hương hay là chiến đấu tới cùng?" Dương Minh gật đầu hỏi.
"Chiến đấu tới cùng" Bạo Tam Lập cắn răng: "Bạo Tam Lập tôi có thể làm đến như hiện nay cũng không dễ dàng gì, nếu như bỏ đi, tôi chẳng là cái chó gì"
"Ông chủ của anh không phải có chỗ dựa rất tốt sao? Ông ta có thể giải quyết giúp anh không?" Dương Minh nói chính là ông chủ Bất Dạ Thiên.
"Ông ta trong bạch đạo thì được, nhưng chuyện hắc đạo thì không thể xen vào" Bạo Tam Lập nói: "Lần này, ông ta nhất định sẽ không để mình bị cuốn vào. Trận chiến này dù là bên nào thắng cũng không quan hệ gì mấy với ông ta. Tôi cuối cùng cũng chỉ là một thằng bảo vệ mà thôi"
"Tôi khuyên anh mang theo đàn em đến một thành phố khác làm lại từ đầu. Anh đã mất hết thế, cố nữa cũng chỉ hy sinh vô ích, vậy khác gì kẻ ngu? Tục ngữ có câu núi sanh còn đó lo gì không có củi đốt. Sẽ có một ngày anh trỗi dậy mà" Dương Minh suy nghĩ rồi nói.
Bạo Tam Lập lắc đầu không nói. Một lát sau ngẩng đầu lên: "Dương ca, cậu có thể giúp tôi không?"
"Tôi? Giúp anh?" Dương Minh ngẩn ra, không nghĩ tới Bạo Tam Lập sẽ đưa ra yêu cầu này.
"Nếu như cậu có thể giúp tôi, tôi có không ít phần thắng" Bạo Tam Lập nói. Hắn sợ Dương Minh hiểu lầm nên giải thích: "Cậu yên tâm, cậu không phải là làm đàn em của tôi, chúng ta là hợp tác, sau khi chuyện thành, thành Nam, thành Bắc cậu tự mình chọn"
"Báo ca, anh hiểu lầm rồi. Tôi là một thằng sinh viên sao có thể giúp được anh? Hơn nữa tôi cũng không phải làm xã hội đen mà, có địa bàn cũng làm gì chứ?" Dương Minh kỳ quái hỏi.
.
"Không, cậu có thể giúp tôi" Bạo Tam Lập nói: "Tình hình kinh tế Bạo Tam Lập đang phát triển, lãnh đạo thành phố cũng không cho phép xảy ra những cuộc xung đột quy mô lớn, nhất là xung đột có vũ khí. Cho nên đoạt địa bàn chỉ là mấy trận chiến quy mô nhỏ, hoặc là hẹn đánh vài trận. Người thua rời khỏi Tùng Giang, tử chiến rất khó xảy ra. Dù sao hai bên nếu như làm căng sẽ có người chết. Cảnh sát nhất định sẽ can thiệp vào"
"Ý của anh là tôi sẽ đánh với chúng?" Dương Minh đã hiểu ý Bạo Tam Lập.
"Coi như là vậy" Bạo Tam Lập gật đầu.
"A, Báo ca, bây giờ tôi còn chưa định can thiệp vào hắc đạo, chuyện này để tôi suy nghĩ một chút" Dương Minh không tiện từ chối vì vậy tìm một lý do.
"Được, mỗi người có lựa chọn của riêng mình. Tôi không ép cậu" Bạo Tam Lập khẽ thở dài một tiếng, không nói nữa. Lần trước hắn gọi điện cho Dương Minh cũng là vì chuyện này. Nhưng bây giờ xem ra Dương Minh không có ý đi theo con đường này.
Thực ra Bạo Tam Lập cũng có thể hiểu được. Dương Minh đang là sinh viên trường đại học công nghiệp Tùng Giang, đây là trường đại học trọng điểm của cả nước. Có ai lại vứt bỏ tiền đồ mà đi làm xã hội đen chứ.
Dương Minh gật đầu, hai người nói sang chuyện khác. Sau đó Dương Minh đứng dậy rời đi.
Ra khỏi phòng Bạo Tam Lập, Dương Minh đột nhiên cảm thấy mê man về tiền đồ của mình. Mình rốt cuộc muốn làm gì? Tương lai mình sẽ làm gì?
Tiền? Gái? Hay quyền lực? Dương Minh có chút hoảng hốt. Từ sau khi hắn có được dị năng đã phát sinh rất nhiều chuyện mà trước kia hắn không dám nghĩ đến. Bây giờ nhớ lại thì giống như một giấc mơ.
Nhưng bây giờ những điều đó đã thực sự diễn ra. Tìm ngọc, làm sát thủ, những thứ này chính là tương lai của mình sao? Tại sao mình lại làm sát thủ?
Vì bảo vệ mình? Vì trở nên cường đại? Dương Minh cảm thấy mình đang ở một phía của cuộc đời. Từ sau khi hắn thấy Phương Thiên xử lý xác chết kia, hắn đã đi vào một thế giới tăm tối.
Bây giờ nhớ lại lời Bạo Tam Lập nói, nếu như có thể thành lập một ít thế lực trong hắc đạo cũng không tệ. Chỉ là mình bây giờ dấn thân vào hắc đạo có phải là hơi gấp không?
Quan hệ giữa Dương Minh và Bạo Tam Lập không quá sâu. Hai người chỉ ở chung trong trại tạm giam có một ngày. Mặc dù Dương Minh cảm thấy Bạo Tam Lập đáng kết giao, nhưng cũng không cần vì một ít nghĩa khí mà cuốn mình vào. Dương Minh không phải thằng ngu, hắn bây giờ chỉ là một nhân vật nhỏ bé, bị cuốn vào quá sớm sẽ dễ dàng chết không có chỗ chôn. Mình dù có thể đánh cũng phải sợ đao, chứ đừng nói bọn họ còn có súng.
Nhưng Dương Minh đột nhiên nghĩ đến một chuyện quan trọng. Mình và thằng Vu Hướng Đức có thù oán không nhỏ. Mà hắn cũng nhìn ra Vu Hướng Đức là người thù dai. Nếu như hắn thu thập Bạo Tam Lập xong có phải sẽ quay lại đối phó mình? Dù sao lần đó mình đánh nó, đã làm nó mất hết thể diện. Mặc dù Dương Minh cảm thấy Vu Hướng Đức rất có thể sẽ bị đồng bọn giết chết, nhưng chuyện gì cũng phải có ngoại lệ chứ? Chẳng may Vu Hướng Đức thực sự khống chế được hắc đạo Tùng Giang thì sao?
Lắc đầu, Dương Minh về lại phòng hát. Điền Đông Hoa đã bắt đầu sờ mó lung tung trên người cô gái. Mà Trương Tân đang cùng hát với cô gái khác.
Dương Minh cười cười, ngồi bên, nhắm mắt dưỡng thần, thực ra là hắn đang suy nghĩ về tương lai của mình.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #223


Báo Lỗi Truyện
Chương 223/2205