Chương 221: Đối phó giáo viên


"Mày sáng nay trốn tiết, giáo viên nói muốn nói chuyện với mày. Mày bây giờ đi đến tầng hai tòa nhà giáo viên" Tôn Chí Vĩ có chút hả hê nói.
"Tao biết rồi" Dương Minh lạnh nhạt nói, nhưng trong lòng lại nói: "Con mẹ mày. Nhất định là mày tố ông"
Tức là tức nhưng giáo viên gọi vẫn phải đi. Dương Minh đi vào trong toilet rửa mặt, làm tỉnh rượu, sau đó đánh răng, ăn một cái kẹo cao su, nhưng mùi rượu vẫn còn.
Dương Minh không có cách nào, có mùi thì có mùi, lau mặt rồi chạy đến phòng giáo viên. Hắn và Tạ Vĩnh Cường bình thường cũng ít quan hệ, không nói chuyện nhiều. Dương Minh theo lời Tôn Chí Vĩ tìm đến phòng giáo viên, gõ cửa sau đó đi vào.
"Dương Minh, cậu lại đây" Tạ Vĩnh Cường ngẩng đầu lên, thấy là Dương Minh liền vẫy tay bảo hắn đi tới.
"Thầy Tạ" trên người Dương Minh vẫn còn mùi rượu nên không dám đến quá gần, sợ bị vặn vẹo.
"Cậu uống rượu?" Làm đàn ông, Tạ Vĩnh Cường rất mẫn cảm với rượu, vừa ngửi liền biết Dương Minh mới uống rượu.
"Ha ha. buổi trưa uống một ít" Dương Minh xấu hổ cười.
"Ừm, cậu lấy một cái ghế ngồi cạnh tôi" Tạ Vĩnh Cường chỉ vào cái ghế không gần đó nói.
Dương Minh đang tây tây nên cũng không khách khí, lấy một cái ghế ngồi xuống bên cạnh Tạ Vĩnh Cường.
"Dương Minh, nghe nói cậu và Tôn Chí Vĩ không hợp hả?" Tạ Vĩnh Cường từ từ nói.
"Hả?" Dương Minh nghe xong có chút giật mình, Tạ Vĩnh Cường này không phải cùng phía với Tôn Chí Vĩ chứ? Dương Minh có chút kỳ quái nhìn Tạ Vĩnh Cường: "Ai nói vậy? Bọn em không có chuyện gì để nói với nhau mà?"
"Ha ha, câu không cần giấu tôi. Cậu cho rằng tôi không có cơ sở ngầm ở trong lớp sao?" Tạ Vĩnh Cường cười nói: "Bình thường các cậu làm gì, tôi đều biết rõ"
Dương Minh nghe xong liền gật đầu đã hiểu. Đúng thế, có giáo viên nào mà không có mấy cơ sở ngầm trong lớp chứ. Ban cán bộ lớp là sáng, nhất định có mấy cái đinh âm thầm, mục đích chính là sợ cán bộ lớp không làm được việc.
"Nếu thầy Tạ đã rõ, em cũng không giải thích. Em và cậu ta đúng là có chút mâu thuẫn. Chẳng qua đều là do cậu ta gây phiền phức cho em" Dương Minh đáp.
"Cái này tôi biết. Chẳng qua hôm nay cậu không đi học, không phải là Tôn Chí Vĩ tìm phiền phức chứ?" Tạ Vĩnh Cường nói.
"Vâng, em hơi mệt nên không đi" Dương Minh nói dối.
"Mệt còn có thể đi uống rượu?" Tạ Vĩnh Cường cười cười nhìn Dương Minh.
"A. cái này. Thực ra." Đầu Dương Minh chợt lóe lên, giơ tay phải đang sưng tấy lên của mình, nói: "Là tay em rất đau, cho nên uống ít rượu để giảm đau"
"Ồ? Sao lại như nặng như thế này?" Tạ Vĩnh Cường lập tức không còn nghi ngờ Dương Minh nữa. Buồn cười, có thằng nào đầu óc bình thường mà cố ý làm cho tay mình trở nên như thế này.
"Không sao ạ, em không cẩn thận bị cửa kẹp, bây giờ bị sưng" Dương Minh có chút xấu hổ, không thể nói mình cãi nhau với bạn gái nên vậy chứ.
"Ồ, lần sau cẩn thận một chút, có việc gì gọi điện đến xin nghỉ với tôi. Cậu có số của tôi rồi mà" Tạ Vĩnh Cường nói: "Lần này bỏ qua, lần sau phải viết bản kiểm điểm. Tay cậu đang như vậy có lẽ cũng không viết được"
"Hắc hắc, cảm ơn thầy Tạ" Dương Minh vội vàng nói.
"Cảm ơn gì chứ?" Tạ Vĩnh Cường lắc đầu: "Sao nghe như muốn về luôn vậy. Tay cậu sao rồi? Có cần phải đi khám không?"
"Không cần ạ, chuyện nhỏ mả" Lời này của Dương Minh là thật, thương tích thế này đáng gì, còn kém xa so với các vết thương trước kia.
"Không có gì là tốt rồi. Đúng, em và Tôn Chí Vĩ là bạn học, sau này đừng thế nữa, cậu ta là làm việc cho tôi đó" Tạ Vĩnh Cường nói.
"Thầy Tạ yên tâm, em cho tới bây giờ chưa bao giờ chủ động làm gì cậu ta" Dương Minh nói.
"Ừ, vậy là được rồi" Tạ Vĩnh Cường gật đầu, đột nhiên nói sang chuyện khác: "Dương Minh, cậu có muốn làm lớp trưởng không?"
"Làm lớp trưởng? Làm lớp trưởng gì?" Dương Minh bị hỏi không khỏi khó hiểu.
"Học kỳ sau tôi muốn thay Tôn Chí Vĩ, năng lực tổ chức của cậu ta quá kém, hơn nữa quá hẹp hòi" Tạ Vĩnh Cường nói: "Cậu muốn thử không?"
"Em?" Dương Minh đột nhiên cười nói: "Hắc, thầy Tạ, thầy có phải đang đùa em không, em sao có thể làm lớp trưởng"
"Sao cậu lại không thể?" Tạ Vĩnh Cường nói: "Đây là cô Tiếu Tình khoa công nghệ bảo tôi chiếu cố cậu một chút"
"Chị Tiếu Tình?" Dương Minh kinh ngạc, cười khổ nói: "Thầy Tạ, thầy nếu chiếu cố em thì bình thường cứ mắt nhắm mắt mở với em là được. Em không muốn làm cán bộ lớp gì hết. Thầy tìm người khác đi vậy"
"A?" Tạ Vĩnh Cường lúc này mới biết là do mình hiểu lầm. Hắn lúc trước vốn tưởng rằng Dương Minh và Tôn Chí Vĩ bất hòa là do Dương Minh cũng muốn làm lớp trưởng. Sau đó Tiếu Tình cũng nói mình chiếu cố Dương Minh một chút. Vì vậy Tạ Vĩnh Cường quyết định nể mặt Tiếu Tình để Dương Minh làm lớp trưởng. Không ngờ rằng thì ra là mình hiểu lầm.
"Ý cậu là, cậu muốn trốn tiết?" Tạ Vĩnh Cường hỏi ngược lại.
"Đúng vậy, thầy Tạ. Thực ra không giấu thầy, em từ lúc học cấp ba đã tự do tự tại quen rồi, bình thường rất hay trốn học, em thích tự học, không thích lên lớp học" Dương Minh nói.
"Tự học? Năng lực tự học của cậu cao đó, tự học có thể thi đỗ đại học Tùng Giang?" Tạ Vĩnh Cường lắc đầu: "Vậy cậu muốn tôi làm như thế nào? Không hỏi gì nếu cậu thường xuyên trốn tiết, vậy khi giáo viên bộ môn hỏi, tôi cũng phải che chở cho cậu?"
"Nên như vậy ạ." Dương Minh cười nói.
"Như vậy thì hơi khó. Đây không phải cậu bảo tôi nói dối cho cậu sao" Tạ Vĩnh Cường có chút bất đắc dĩ. Sớm biết thì không nói mình có quan hệ với Tiếu Tình, bây giờ hắn không biết nên từ chối thế nào.
"Hắc hắc, thầy Tạ, hay là em đảm bảo thi cuối kỳ sẽ không trượt, hoàn thành nhiệm vụ" Dương Minh thấy Tạ Vĩnh Cường do dự, vội vàng kiếm điểm thêm cho mình: "Chẳng qua điều kiện kiên quyết là thầy Tạ phải chu toàn cho em một chút. Nếu còn tính thi giữa kỳ thì chết em"
"Được rồi, bây giờ cũng sắp sang tháng mười một, còn một tháng nữa là thi cuối kỳ, xem kết quả của cậu lần này rồi nói. Nếu như cậu thực sự có thể đạt được như lời cậu nói, không trượt môn nào thì tôi sẽ cho cậu tự học. Chẳng qua nếu có một môn không qua, như vậy phải đi học chăm chỉ, thế nào?" Tạ Vĩnh Cường suy nghĩ một chút rồi nói.
"Không thành vấn đề. Thầy Tạ, thầy tốt quá" Dương Minh vừa nói định ôm một cái.
"Dừng, tôi không có sở thích này, cậu tránh xa tôi ra" Tạ Vĩnh Cường trêu.
"Hắc hắc, là do em kích động quá mà thôi" Dương Minh cười nói: "Về phần giáo viên các môn, em nhờ thầy"
"Việc này không có vấn đề, tôi sẽ nghĩ cách giúp cậu" Tạ Vĩnh Cường gật đầu.
"Cảm ơn thầy Tạ, nếu không có việc gì em về trước?" Dương Minh nói.
Ra khỏi phòng Tạ Vĩnh Cường, Dương Minh rất cao hứng. Hắn đang buồn vì ngày nào cũng phải đi học. Bây giờ hắn đã có đủ thời gian làm chuyện của mình.
Mình bây giờ đúng là có chút tiền, chẳng qua ngồi không núi cũng lở. Cho nên Dương Minh quyết định phải gây dựng sự nghiệp, mà muốn thế cần phải có đủ thời gian.
Dương Minh phải cảm ơn Tôn Chí Vĩ, nếu không có hắn thì mình không có cơ hội gặp Tạ Vĩnh Cường, sẽ không được chỗ tốt như vậy. Về phần cuộc thi cuối kỳ, đối với Dương Minh mà nói là quá đơn giản. Sử dụng thấu thị và viễn thị lập tức có câu trả lời.
Dương Minh vui vẻ về phòng. Tay hắn đang như vậy, nếu đi vào rừng tập sẽ không được. Dương Minh đột nhiên nhớ tới thuốc mà Phương Thiên đưa cho hắn để chống ứ máu, nghe nói hiệu quả rất cao. Thuốc mà Phương Thiên làm tất nhiên tốt hơn thị trường bán nhiều. Vì vậy hắn vội vàng mở ngăn kéo tủ, lấy một miếng dán lên tay.
Ngay lập tức một cảm giác mát lạnh bao phủ cả tay phải, rất thoải mái. Xem ra Phương Thiên không khoác lác, thứ này đúng là có hiệu quả.
"Dương Minh, tối đi uống rượu chứ?" Điền Đông Hoa thấy Dương Minh đã về, hắn buồn ngủ đi ra khỏi phòng.
Dương Minh suy nghĩ một chút, Trần Mộng Nghiên bây giờ đang chiến tranh lạnh với mình, mình cũng không có chuyện gì nên đồng ý: "Được, chờ Trương Tân tỉnh rồi hỏi xem nó có đi không"
"Con lợn đó ngủ như chết. Tao vừa nãy gọi mãi mà nó không tỉnh. Không có cách nào, tao cũng đành ngủ" Điền Đông Hoa lắc đầu đi vào trong toilet, mở vòi hoa sen gội đầu, sau đó rửa mặt nói: "Không ngờ tao lại ngủ say"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #221


Báo Lỗi Truyện
Chương 221/2205