Chương 217: Võ nghệ cao cường


"Ồ? Thật sao? Được, em đem việc này báo lại cho chủ nhiệm! Năm một mà dám trốn học, nhất định phải xử phạt nghiêm túc!" Giáo sư thực nghiêm nói, ông ta không có quyền lực uy hiếp sinh viên, bởi vì khóa thực nghiệm chỉ là chương trình học phụ, cuối kỳ cũng không thi, cho nên ông chỉ co thể kêu lớp trưởng báo cho chủ nhiệm.
"Dạ" Tôn Chí Vĩ gật đầu, Dương Minh, lần này không kiểm điểm ba ngàn chữ, sợ rằng không qua nổi.
Dương Minh không biết sau lưng mình đã bị Tôn Chí Vĩ đâm lén. Chẳng qua cho dù biết cũng chẳng quan tâm. Dương Minh đã lên mạng tìm hiểu về quy trình học đại học, bình thường trốn học cũng không có gì, chỉ cần lúc thi đừng trốn, xong việc thì bình yên. Về phần chủ nhiệm, nhiều nhất là chỉ phê bình vài câu, cho viết bảng kiểm điểm, nhưng cũng không thể vì chuyện trốn học mà đuổi học được. Bản thân không phạm mấy trọng tội như đánh thầy cô hay gì đó.
Dương Minh buồn lòng mở laptop ra, lên mạng một chút, phát hiện 'Nữ giáo viên dã man' đang online! Nhìn thấy Dương Minh online, nàng ta lập tức gửi một cái eco cười ()
"Có chuyện gì vui vậy?" Tuy rằng trong lòng vui vui, nhưng có bạn nói chuyện với mình, Dương Minh cũng không thể giả vờ câm điếc.
"Đoán đi" 'Nữ giáo viên dã man tính' tính y như con nít, cái gì cũng bắt người ta đoán.
"Đoán không được." Dương Minh gửi lại cái eco lau mồ hôi.
"Tôi có thể ở cùng chỗ với hắn" .
"Vậy chúc mừng cô. tôi có chút vấn đề."
"Cậu và bạn gái của cậu?"
Dương Minh vừa định gõ chữ" đúng vậy" thì điện thoại vang lên, Dương Minh nhìn thấy là Trương Tân gọi đến, vội vàng bắt máy.
"Alo, Trương Tân, thế nào? Gặp Mộng nghiên chưa?" Dương Minh vội vàng hỏi, Trần Mộng Nghiên dù sao cũng là người con gái hắn thích sau Tô Nhã, là cô gái hắn yêu đầu tiên, cho nên Dương Minh vô cùng lo cho nàng.
"Lão đại, Trần Mộng Nghiên hôm nay không đi học!"
"Không đi học? Có chuyện gì sao?" Dương Minh cả kinh.
"Tao hỏi mấy nhỏ bạn học, mấy đứa đó nói, hôm qua Mộng Nghiên cũng không đi học, nhờ người khác xin nghỉ bệnh giùm" .
"Bệnh?" Dương Minh ngạc nhiên. Rốt cuộc là chuyện gì? Ngày hôm qua gọi đến phòng ngủ, bạn cùng phòng của nàng cũng không nói gì hết! Dương Minh bỗng nhiên ý thức được có chuyện nghiêm trọng.
"Tao biết rồi, mày lo việc mày đi!"
"Lão đại, giữa mày và đại tẩu rốt cục là chuyện gì vậy?" Trương Tân kỳ quái hỏi: "Hai người không phải rất tốt sao?"
"Đừng nói nữa, bây giờ tao cũng không hiểu có chuyện gì nữa nè!" Dương Minh cười khổ: "Được rồi, không nói nữa, để tao nghĩ biện pháp"
"Được rồi, không nói nữa, đi học" Trương Tân cúp điện thoại.
Dương Minh buồn bực nhắn với nữ giáo viên dã man: Có chuyện rồi, ngày khác nói tiếp.
Lời của Dương Minh làm cho Triệu Oánh tức giận, vất vả lắm mới tìm được một người bạn để tâm sự, lại không ngờ người này đang buồn bực, không phản ứng gì mình!
"Này thế giới nào có chân tình chết tiệt kia, hừ, khó trách cậu luôn luôn thất tình, tên xấu xa như cậu còn muốn tán gái? Đi chết đi! Cầu cho cả đời cậu đều bị đá"
Cũng khó trách Triệu Oánh vì sao tức giận, vừa rồi nàng mới nhận được giáo báo trúng tuyển của đại học Tùng Giang khoa nghiên cứu sinh. Vội vàng tìm một người bạn để chia xẻ niềm vui, vương tiếu yên lên đại học rồi, cũng ít khi trở lại phòng, làm cho Triệu Oánh khó chịu đến mức lên mạng, không ngờ lại gặp ngay một kẻ thất tình, bị hắn làm cho mất hứng, sự vui sướng trong lòng Triệu Oánh đều tan thành mây khói.
Triệu Oánh tức giận nguyền rủa" thế giới nào có chân tình" cả đời bị gái dá, không biết rằng nói như vậy là nàng ta cũng đang tự nguyền rủa mình.
Dương Minh tắt máy tính, liền đi đến ký túc xá nữ sinh, trên đường gọi điện cho Trần Mộng Nghiên, nhưng vẫn nghe được một câu nói muôn thuở: Số điện thoại quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được.
Dương Minh bất đắc dĩ bước nhanh đến ký túc xá nữ.
"Ê, học sinh nam kia, đứng lại!" Dương Minh vừa vào cửa, đã bị bác gái giữ cửa cản lại.
"Cô, bạn gái của con bị bệnh, con mang thuốc cho nàng" Dương Minh nói.
"Đưa thuốc? Thuốc đâu?" Bác gái giữ cửa liếc nhìn Dương Minh.
"A. là thế này, con phải lên xem nàng thế nào rồi mới có thể đi mua thuốc được" Dương Minh nhức đầu, không ngờ bà thím giữ cửa này lại khôn khéo quá.
"Hừ, Tôi thấy cậu không phải đưa thuốc gì cả, đi đi, bằng không tôi tìm chủ nhiệm của cậu đấy!" Bác gái hừ lạnh.
"Cái này. cô ơi, bạn gái của con thật sự bị bệnh mà, cô cho con lên thăm một cái, rồi con lập tức xuống ngay, đây là thẻ sinh viên của con nè." Dương Minh không có biện pháp, đành móc thẻ sinh viên ra.
"Không được, ai biết cậu lên đó làm cái gì? Bây giờ là lúc đi học, cậu lấy cái đó ra làm gì?" Bác gái khoát tay nói.
"Cô ơi, con nói thật mà, con và bạn gái cãi nhau, nàng ta không tiếp điện thoại của con, rồi rút dây điện thoại bàn ra! Nàng ta hôm nay không đi học, cho nên con đến khuyên nàng!" Dương Minh đành phải xuất khổ nhục kế ra" Cô ơi, cô cũng không muốn thấy một đoạn nhân duyên mỹ mãn bị vỡ chứ?"
Dương Minh nói rất cảm động, vốn tưởng rằng sẽ giành được cảm tình của bác gái, ai dè bà thím này vẫn giữ khẩu khí lạnh lùng, phán một câu: "Hừ, vỡ tan, càng tốt! Cậu bao nhiêu tuổi? Mới vừa vào đại học đã muốn làm bậy à? Sinh viên thời nay. ai, thói đời càng lúc càng.! Đây là vấn đề tác phong"
Mẹ kiếp! Dương Minh thầm mắng một câu, cái bà thím này chắc chắn bị chồng bỏ, kết hợp với thời kỳ mãn kinh cùng với tâm lý biến thái đây! Mẹ kiếp, người ta yêu đương có liên quan đến bà hả? Còn thói đời này nọ, dạy đời tôi hả?
Không được vào, Dương Minh đành phải tức giận bỏ đi. Bất quá hắn không cam lòng, chưa nhìn thấy Trần Mộng Nghiên thì tâm sự vĩnh viễn không rõ ràng, điện thoại không gọi điện, không ra khỏi ký túc xá, mình rất khó để biết được chân tướng đây.
Dương Minh quan sát kết cấu của ký túc xá nữ, phòng ngủ của Trần Mộng Nghiên ở lầu ba, cũng không tính là cao, từ nơi này trèo lên cũng không phải là không có khả năng. Nhưng Dương Minh cũng không muốn leo đến lầu ba, vì cửa sổ toilet lầu hai đang mở, từ lầu hai có thể đi lên lầu ba được, cửa sổ lầu một thì đang đóng lại.
Làm người nối nghiệp vua sát thủ, Phương Thiên không chỉ huấn luyện hắn kỹ xảo giết người, mà cón có thân thể linh hoạt. Ví dụ như đi rừng, leo lầu, cùng với một ít kỹ xảo sinh tồn đặc biệt.
Dương Minh đi đến mặt sau của ký túc xá, nơi này không có người, Dương Minh nhìn bốn phía, xác định không có ai, lúc này mới nhảy lên tưởng, bám theo vách tường mò lên cửa sổ toilet lầu hai.
Dương Minh quan sát bên trong một chút, xác định không có người, mới dùng tay mở cửa đi vào. Đột nhiên, có người bước vào phòng rửa tay.
Dương Minh hoảng sợ, người kia cũng hoảng sợ, Dương Minh thấy bây giờ muốn nhảy xuống dưới là không được, đành phải kiên trì đối mặt.
"A!" Người nữ sinh ngẩng đầu, thấy có một nam sinh từ cửa sổ tiến vào, đương nhiên hoảng sợ không ít, vừa muốn hét lên, thì Dương Minh lập tức lấy tay che miệng nói: "Triệu Tư Tư, đừng la! Là tôi!"
Thì ra người vào chính là Triệu Tư Tư, hôm qua đại chiến ba trăm hiệp với Trương Tân xong, phần dưới không được thoải mái lắm, đi đường không tiện, cho nên hôm nay không đi học. thừa dịp không có người, muốn vào toilet tẩy rửa một chút, không ngờ lại gặp Dương Minh!
"Tại sao lại là bạn!" Triệu Tư Tư sửng sốt: "Sao bạn vào được đây?"
"A! Một lời khó nói hết, Trần Mộng Nghiên hình như giận tôi, Trương Tân nói nàng hôm nay không đi học, tôi muốn đi thăm nàng, nhưng bác gái dưới lầu không cho tôi vào, không còn cách nào, tôi đành phải leo cửa sổ" Dương Minh bất đắc dĩ nói: "Đúng rồi, sao bạn không đi học?"
"Tôi." Chuyện của Triệu Tư Tư đúng là không tiện nói ra, chỉ nói quanh co: "Thân thể tôi không thoải mái, nên không đi"
Dương Minh thấy nàng cầm sữa tắm và dung dịch phụ nự, cũng đại khái hiểu được là tại sao, cười cười với nàng, sau đó nói: "Tôi đi trước đây"
Triệu Tư Tư thấy Dương Minh cười, trừng mắt liếc hắn một cái, chẳng qua trong lòng lại hâm mộ Trần Mộng Nghiên, không biết mình tức giận thì Trương Tân có dùng võ nghệ cao cường như vậy leo tường vào thăm mình không?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #217


Báo Lỗi Truyện
Chương 217/2205