Chương 211: Ly biệt


"Người trúng tâm cổ này. năng lực ở phương diện kia sẽ tăng lên. càng lúc càng cần nhiều hơn." Lam Lăng đỏ mặt nói.
"Cái gì" Dương Minh bị lời nói của Lam Lăng làm chấn động, không thể nào? Còn có vụ tăng lên ở phương diện đó? Đây là
chuyện tốt mà! Gần đây mình luôn thắc mắc tại sao năng lực của mình lại tăng lên, lúc đầu còn tưởng do luyện tập đánh cây gỗ nữa chứ, không ngờ do tâm cổ tạo thành!
"Cái này thì có sao? Hắc hắc, cuối cùng người hưởng thụ vẫn là em thôi!" Dương Minh cười thầm, nhưng trong lòng thầm nghĩ, xem ra mục tiêu tam thê tứ thiếp đã có hi vọng thực hiện rồi!
Dương Minh là một người thực dụng, chưa bao giờ lý tưởng hóa cuộc sống. Tuy rằng lâu lâu vẫn ngẫu nhiên xem vài cuốn tiểu thuyết YY trên mạng, cũng đề cập đến vấn đề một nam nhiều nữ. Nhưng ngẫm nghĩ lại, Dương Minh cho rằng, một người đàn ông có nhiều vợ cũng không phải là chuyện dễ dàng. Đầu tiên là để cho các bà vợ ở chung với nhau chính là một vấn đề lớn, bây giờ con gái ai cũng đều rất chú trọng vấn đề này, không ai ngốc đến nổi chia xẻ chồng mình cho người khác. Đương nhiên có tiền thì có thể bao ba bốn cô vợ trẻ ở ngoài, nhưng hắn không muốn vậy. Dương Minh cho rằng, nam nữ ở chung với nhau, cảm tình là mấu chốt, làm cho ngườ ta yêu mình mới có lạc thú.
Tiếp theo chính là vấn đề hài hòa cuộc sống. Một nam nhiều nữ, tự nhiên sẽ không có khả năng chu đáo, mỗi người đều cần phải được chu toàn, cho dù ai cũng muốn, nhưng Dương Minh cũng chỉ có thể hầu hạ một người thôi.
Có câu nói: Đàn ông là trâu, đàn bà là mặt đất. Đất cày không bao giờ hết, chỉ có trâu mệt chết mà thôi. Mà cày bừa quá độ thì thế nào cũng sẽ ảnh hưởng đến sinh mạng của đàn ông thôi.
Cho nên vì quý trọng tính mạng, đành rời xa vợ ra, Dương Minh chưa muốn già mà đã yế, biến thành cái bánh bèo.
Nhưng, hiện tại tâm cổ đã giải quyết vấn đề rồi! Haha, còn tưởng rằng tâm cổ này là loại xấu xa gì, ai dè cũng là đồ tốt nha.
"Chỉ là. anh chưa hiểu rồi" Lam Lăng lắc đầu: "Anh không phát hiện ra. bây giờ em rất khó thoải mãn anh sao. cuối cùng chỉ có thể miễn cưỡng ứng phó thôi."
Có lẽ vì nguyên nhân này nên tiểu Laury này mới cho phép mình thông đồng với bà vợ khác? Ừ, xem tình hình rất có thể nha.
"Anh nghĩ cái gì vậy? Người ta. nói thật đó ." Lam Lăng nhìn vẻ mặt của Dương Minh mà khó hiểu.
"Không có chuyện gì, em nói tiếp đi." Dương Minh vội vàng nói.
"Thật ra, tác dụng của tâm cổ là vậy. Nó rất tà ác, người trúng tâm cổ này, năng lực ở phương diện đó sẽ tăng lên, cứ như vậy, một phụ nữ không thể thỏa mãn được nhu cầu của hắn, cho nên, hắn sẽ không ngừng ra ngoài tìm người khác. bà ngoại nói, đàn ông là động vật có mới quên cũ, khi có người mới sẽ quên đi tình cũ, mà lúc đó, tâm cổ sẽ phát tác." Lam Lăng giải thích.
Dương Minh nghe xong, âm thầm kinh hãi, nói: "Không thể nào? Theo lời em nói thì tâm cổ này chẳng phải hại người sao? Căn bản là không dùng để trừng phạt cái gì là đàn ông phụ lòng, mà là buộc đàn ông phụ lòng!"
"dạ." Lam Lăng nhẹ nhàng gật đầu: "Có thể nói như thế, cho nên. xin lỗi anh, Dương Minh, em không cố ý hại anh, trước kia em cũng không biết chân tướng."
"Quên đi, không có gì." Dương Minh phất tay, thầm nghĩ, bản thân mình không phải là loại có mới quên cũ, có mới thì yêu mới nhưng vẫn yêu cũ, là một người đàn ông của thời đại mới!" Nói như vậy, mẹ của em làm vậy không phải hại em sao?"
"Thật ra, cuộc sống của mẹ em rất đau khổ." Lam Lăng lắc đầu, thở dài: "Năm đó, mẹ nhìn thấy ba trầm mê trong bài bạc, cho nên rất thất vọng với hắn. Vì thế mới cầu một cao nhân truyền thụ cho bà phương pháp hạ tâm cổ này"
"Bà vốn muốn trừng phạt ba, nhưng cuối cùng bà vẫn không xuống tay được, tận sâu trong lòng của bà, kỳ thật vẫn còn rất yêu ba.
Bà ngoại em nói, đây chính là bi kịch của phụ nữ. Rõ ràng là vô cùng oán giận một người, nhưng cuối cùng phát hiện ra, mình không bỏ được. Mẹ tuy rằng yêu ba, nhưng bà đối với đàn ông đã mất tin tưởng, cho nên bà không hy vọng em sẽ đi trên con đường xưa của bà, nên đã đem tâm cổ chôn trên người em."

"Cái gì ?" Dương Minh sửng sốt, tức giận nói: "Trên đời còn có người mẹ như vậy sao? Chẳng phải là hại người sao! Có loại mẹ nào lại hại con mình chứ? Bà ta có nghĩ rằng, nếu sau này em tìm được một người mà em yêu chân thành, mà lại chết vì cái tâm cổ kia. chẳng phải thì bà ta đã tự tay hại em?"
"Dương Minh, anh đừng nói mẹ như thế."
"Chỉ là trong lúc mù quáng, nên đã không suy nghĩ" Lam Lăng lắc đầu: "Chẳng qua, ông trời cho em gặp anh! Nói như thế nào cũng là ý trời cả"
"Nói cũng đúng, giống như anh vậy, có mới như không hề quên cũ, người đàn ông của thời đại mới như anh không nhiều đâu!" Dương Minh dõng dạc gật đầu.
"Thật không biết ngượng!" Lam Lăng hừ lạnh nói: "Nếu không vì tâm cổ, anh nghĩ em sẽ dung túng cho anh sao?"
"Haha." Trong lòng Dương Minh đang nở hoa rồi, cái gì gọi là nhân họa được phúc chứ? Mình chính là một minh chứng nè! Hồi tưởng những đoạn nhân sinh trải qua, rất nhiều chuyện nhân họa được phúc cả, khi mình vào trại giam, lại quen biết với vua sát thủ Phương Thiên !
Haha, ông trời, ông cho tôi nhiều họa nữa đi! Trong đầu Dương Minh không khỏi nghĩ bậy.
Trần Mộng Nghiên không biết làm sao mình có thể trở về ký túc xá được nữa, mở cửa phòng ra, liền đi đến giường mình.
"Khi nào đi?" Sắc trời dần sáng, Dương Minh không khỏi quay về vấn đề Lam Lăng sắp rời đi.
"Buối sáng. bà ngoại sẽ đến đón em" Lam Lăng ưu thương nói.
"Anh đưa em đi?" Dương Minh hỏi?
"Không cần. em sợ mình luyến tiếc." Lam Lăng lắc đầu.
"Thời gian không còn sớm nữa, ngủ thôi, tối qua hai ta vẫn chưa ngủ" Dương Minh ôm chặt Lam Lăng.
"Dạ, anh ôm em ngủ đi" Lam Lăng chui vào trong ngực Dương Minh.
Vừa rồi vận động cường độ cao, làm cho Dương Minh cũng có chút mệt, mơ màng thiếp đi.
Tỉnh lại, phát hiện ra bên cạnh đã không có Lam Lăng. . không biết khi nào, Lam Lăng đã yên lặng rời đi. Trên gói, còn có một bức thư, chắc là do nàng để lại.
Dương Minh chậm rãi mở bức thư ra, trên mặt rõ ràng còn có dấu vết của nước mắt, thậm chí còn chưa khô hết. Xem ra, Lam Lăng rời đi chưa lâu.
Nhưng Dương Minh không chuẩn bị ra ngoài tìm kiếm, bởi vì, hành động này không có ý nghĩa. Lam Lăng lần này về với bà ngoại là do có chuyện quan trọng, Dương Minh không muốn can thiệp vào. Hắn cũng không thể làm được chuyện gì cả, đành phó thác cho số mệnh thôi.
"Chồng ơi.
Mặc dù em chưa bao giò gọi anh như vậy, nhưng trong lòng của em, đã xem anh là chồng của anh
Nhìn khuôn mặt tươi cười khi ngủ say của anh, em không đành lòng gọi anh dậy, em phải đi, anh không cần nhớ em, em sẽ trở về rất nhanh.
Lăng Lăng chỉ hy vọng, trong thời gian em rời đi này, anh đừng quên em.
Yêu anh. Lăng Lăng.
Thư rất ngắn, nhưng những dòng chữ trong đó đều chứ đầy thâm tình của Lam Lăng.
Dương Minh cẩn thận đem thư cất kỹ, từ trên giường đi ra, phần lớn đồ mà Lam Lăng mua ở Tùng Giang đều không mang đi, chỉ mang theo một vài bộ đồ tùy thân. Chẳng qua, cái laptop được nàng mang theo, Dương Minh cười. Xem ra tiểu Laury này nhất định sẽ liên lạc với mình.
Trước kia, Dương Minh đã tạo cho Lam Lăng một cái nick Yahoo rồi.
Dương Minh thu dọn đơn giản một chút, rồi đóng cửa phòng rời đi. Xem ra nơi này trong thời gian ngắn không cần đến.
Mặc dù hôm nay thức dậy trễ một chút, nhưng Dương Minh vẫn không từ bỏ luyện tập, chẳng qua thời gian hôm nay ngắn hơn một chút thôi.
Ăn sáng trong căn tin xong, trở về ký túc xá, thấy Điền Đông Hoa đang đánh răng, liền hỏi: "
Tiểu tử Trương Tân đâu?"
"
Mẹ kiếp, hai người đều là kẻ không có nhân tính, để tao ở đây coi phòng!" Điền Đông Hoa tức giận than thở với Dương Minh.
"
Trời ạ" Dương Minh tức giận nói: "Mày muốn tìm gái còn không dễ dàng sao? Cách trường không xa có khu nhà tắm Kim Hải kìa, không thiếu gái đâu"
"
Mẹ kiếp! Kỹ nữ vô tình con hát vô nghĩa, tao thật sự muốn giống như mày và Trương Tân, có thể tìm một người bạn gái tốt" Điền Đông Hoa giận dữ nói: "Hay là tại tao như vậy nên con gái không chú ý?"
"
Cả ngày mày cứ đú trong phòng máy thì còn ai có thể chú ý mày!" Dương Minh cười mắng: "Khai giảng lâu vậy rồi, mày học được mấy khóa?"
"
Nói cũng phải, tao chuẩn bị đi học cùng mày đây" Điền Đông Hoa nói.
"
Trời đất, mày là năm hai, cùng tao đi học là sao?" Dương Minh sửng sốt.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #211


Báo Lỗi Truyện
Chương 211/2205