Chương 210: Tác dụng của Tâm Cổ


Trần Mộng Nghiên nhất thời như bị sét đánh, sửng sờ nhìn cảnh trước mắt, nước mắt không tự chủ chảy xuống.
Nhất thất, tất cả ủy khuất và chua xót trong lòng tràn ra! Thì ra, sỡ dĩ hắn đối với mình như vậy, bởi vì hắn đã có người khác! Có người thay thế!
Thì ra, bài post trên mạng kia nói đúng! Trần Mộng Nghiên cảm thấy trời đất thay đổi, cảnh sắc xung quanh tựa hồ mất đi sắc thái, chỉ còn lại một mình mình đứng nơi đây, cô đơn nhìn người trong lòng đi xa!
Nhưng, hắn đã có người khác, vì sao lại muốn cùng với mình? Những lời tâm tình của hắn, chẳng lẽ tất cả đều là giả?
Trần Mộng Nghiên không thể tưởng tượng được.
"Lăng Lăng, rốt cục em đang nói cái gì vậy?" Dương Minh cảm thấy khó hiểu, sao ngày hôm qua còn hoàn hảo vô cùng, đột nhiên hôm nay lại khóc lóc nói không muốn đi? ?
"Dương Minh.em. phải đi xa một thời gian ngắn." Lam Lăng nghẹn ngào nói.
"Đi xa một thời gian ngắn? Rốt cuộc là thế nào? Em nói anh không hiểu gì hết?" Dương Minh cũng sốt ruột rồi.
Lam Lăng buông hai tay đang ôm chặt Dương Minh ra, sau đó lau nước mắt của mình, nói: "Đi thôi, đi dạo với em, vừa đi vừa nói chuyện"
Dương Minh gật đầu, kéo tay Lam Lăng nói: "Được?"
Hai người chậm rãi rời đi, không chú ý đến sau lưng, có một cô gái đang đứng.
"Lăng Lăng, sao thế? Sao em vừa gặp anh đã khóc, làm anh không biết nên làm gì luôn" Dương Minh thấy Lam Lăng ổn định cảm xúc rồi mới mở miệng hỏi.
"Dương Minh. bà ngoại của em vừa tìm đến em." Khi Lam Lăng nói đến hai chữ bà ngoại, trong mắt đầy nước bỗng nhiên hiện ra ý cười nhợt nhạt.
Dương Minh ngạc nhiên, không phải bà ngoại của Lam Lăng mất tích sao? Tại sao lại xuất hiện? Chẳng qua vấn chúc mừng: "Thật sao? Vậy thì tốt quá, em rốt cục đã gặp mặt bà ngoại của em, em không phải rất nhớ bà sao?"
"Đúng vậy. khi em gặp bà, em rất vui. bà còn sống, hơn nữa rất khỏe mạnh." Lam Lăng gật đầu nói.
"Đó là chuyện tốt mà, sao em lại khóc?" Dương Minh kỳ quái hỏi.
"Chỉ là. bà ngoại muốn dẫn em đi." Giọng của Lam Lăng thay đổi, nói đến đây thì nước mắt lại rơi xuống.
"Bà muốn dẫn em đi? Vì sao? Chẳng lẽ bà ngoại của em không thích anh và em ở chung một chổ? Muốn chia rẽ chúng ta?" Dương Minh cả kinh, phải biết rằng, nếu bà của Lam Lăng không đồng ý, thì chuyện của mình và Lam Lăng, nhất định sẽ gặp khó khăn!
"Không phải, bà ngoại thật ra đã đến đây từ lâu, bà đã âm thầm quan sát anh một thời gian ngắn!" Lam Lăng đỏ mặt nói: "Chuyện của mình, bà cũng đã biết." Lam Lăng đỏ mặt, bởi vì đã có quan hệ với Dương Minh, mà cái chuyện như vậy lại để cho bà biết, không xấu hổ mới lạ.
"Vậy, bà ngoại nói anh thế nào?" Dương Minh trực tiếp gọi" bà ngoại" một cách thân mật.
"Bà ngoại nói, anh cũng hoàn hảo, bà cũng vừa lòng, chẳng qua." Lam Lăng nói đến đây, dừng lại nói chút: "Bình thường anh làm cái gì, bà ngoại đều nói cho em biết."
Dương Minh nhất thời cả kinh. Không thể nào? Nói như vậy chuyện của mình và Trần Mộng Nghiên Lam Lăng cũng biết sao? Dương Minh vô cùng kinh ngạc nhìn vẻ mặt của Lam Lăng, chẳng lẽ vì vậy mà Lam Lăng mới rời đi?
"Sao vậy anh?" Lam Lăng nhìn thấy biểu tình quái dị của Dương Minh, rốt cục cũng mỉm cười: "Thật ra, em đã sớm biết rồi, chỉ là không nói ra thôi. Cái áo sơ mi nam kia, là hai bộ phải không?"
"Hả?" Dương Minh giật mình, nhất thời cả kinh, mém té xuống đất, kinh ngạc nhìn Lam Lăng: "Em. cũng biết ?"
Lam Lăng khẽ gật đầu: "Vốn em không muốn nói. anh tốt với em vậy là được rồi, em quản nhiều vậy làm gì. bây giờ em phải đi, nên có một số việc phải nói với anh."
"Anh. thật ra." Dương Minh xấu hổ, thì ra lần trước mình mua một cái bộ áo tình nhân quả thật là vẽ rắn thêm chân! Cái gì Lam Lăng cũng đã biết!
"Em biết, anh và chị ấy đã quen nhau từ hồi trung học. em chỉ là người đến sau" Lam Lăng nhìn bộ dáng của Dương Minh, ngọt ngào cười: "Khi em đi rồi, anh có thể cùng chị ấy."
"Lăng Lăng, em đang nói cái gì vậy? Anh không cho em đi!" Dương Minh nghĩ rằng Lam Lăng cố ý nói vậy, hoảng sợ.
"Dương Minh, thật ra lần này bà ngoại dẫn em đi, là muốn truyền cho em một ít bản lĩnh."
"Truyền cho em bản lĩnh? Có chuyện thế sao?" Dương Minh thở phào nhẹ nhõm, thì ra Lam Lăng rời đi vì có chuyện quan trọng khác.
"Dạ, bà ngoại muốn đem tất cả của mình truyền cho em" Lam Lăng nói: "Anh cũng biết mà, Cổ thuật là một môn học vô cùng thần bí, cho nên học cũng phức tạp, phải có hoàn cảnh riêng biệt và tài liệu, cho nên em phải theo bà về Vân Nam"
"Thì ra là vậy" Dương Minh sau khi nghe xong, cũng không muốn cản trở: "Vậy khi nào thì trở về?"
"Khó nói lắm, em cũng không biết. Bà nói rằng, nhanh thì một năm, chậm thì ba bốn năm" Lam Lăng nói: "Cái này tùy vào năng lực lĩnh ngộ của em"
"Anh tin tưởng Lăng Lăng nhà anh là giỏi nhất!" Dương Minh an ủi.
"Dạ. em sẽ cố gắng." Lam Lăng gật đầu: "Ngày mai em đi, tối hôm nay. ngủ với em lần cuối được không.
Ngôn ngữ cơ thể. tất cả trao đổi cho nhau, hai người trên giường, không ngừng ôm nhau. bình mình đến.
"
Dương Minh, cái Tâm Cổ kia, em có hỏi qua bà ngoại." Lam Lăng nằm trong lòng ngực của Dương Minh lẳng lặng nói.
"
Ừ." Dương Minh ôm lấy Lam Lăng nhẹ nhàng đáp.
"
Sao vậy, anh không quan tâm à? Sao không hỏi em?" Lam Lăng kỳ quái hỏi.
"
Bây giờ anh chỉ muốn quan tâm em." Lời Dương Minh nói là thật, cái Tâm Cổ thế nào hắn cũng không để ý.
Lam Lăng cảm động, càng quyết định nói chân tướng cho Dương Minh: "
Dương Minh, em muốn nói cho anh biết. thật ra, cái Tâm Cổ kia, cũng không gây trở ngại cho việc anh thích người con gái khác."
"
Có ý gì?" Dương Minh sửng sốt, nghe không hiểu ý của Lam Lăng.
"
Nói đúng ra, trong lòng anh chỉ cần có em." Lam Lăng chậm rãi nói: "Chỉ cần trong lòng anh còn yêu em. Tâm Cổ sẽ không phát tác."
Lam Lăng do dự một hồi, vẫn đem chân tướng nói ra. Gần đây nàng được Dương Minh yêu thương làm cho cảm động, quan trọng hơn là phải đi, nàng sợ Dương Minh bị thương tâm, nếu có người con gái khác bên cạnh an ủi hắn, có lẽ sẽ giảm bớt đau khổ cho hắn.
Cái cảm giác đau đớn khi chia ly này, nàng không muốn để cho Dương Minh cũng đau đớn giống như mình.
"
Nói cách khác. chỉ cần trong lòng anh vẫn có em, vẫn yêu em, thì sẽ không tính là phản bội?" Dương Minh kinh ngạc hỏi.
Lam Lăng gật đầu: "
Anh đừng đắc ý, nế trong khoảng thời gian em đi anh dám quên em, vậy thì anh sẽ chết thảm lắm đấy." Lam Lăng hù dọa.
"
Làm sao anh có thể quên em được chứ!" Dương Minh nghe được tin này có chút vui sướng, khúc mắc trong lòng rốt cục đã được giải. Chẳng qua, cái này chỉ trong nháy mắt thôi, cái tiếp theo đến chính là nỗi buồn ly biệt.
Thì ra, Tâm Cổ còn có chuyện như vậy! Hèn chi, Dương Minh thích trần mộng nghiê, cùng Tôn Khiết xảy ra quan hệ, nhưng mấy cái đó không làm cho tâm cổ phát tác. Thì ra trong lòng Dương Minh vẫn còn rất yêu Lam Lăng!
"
Dương Minh. còn có một việc." Lam Lăng cắn chặt răng, quyết định nói cho Dương Minh nghe: "Dương Minh, thật xin lỗi, bà ngoại nói, tâm cổ này rất đặc biệt, bà cũng không giải được. vì tâm cổ này do một vị cao nhân năm đó truyền cho mẹ em, chuyên dùng để đối phó với đàn ông phụ lòng."
"
Lăng Lăng, xin lỗi để làm gì? Cái tâm cổ này với anh có cũng như không có, cho dù không cho tâm cổ, anh vẫn sẽ yêu em cả đời!" Dương Minh kiên định nói.
"
Không phải, bà ngoại nói, tâm cổ của em, không giống tâm cổ bình thường, nó còn có tác dụng khác." Lam Lăng lắc đầu, thở dài nói.
"
Tác dụng phụ?" Dương Minh cả kinh, không thể nào? Còn có tác dụng phụ sao? Nghe ngữ khí của Lam Lăng, tựa hồ không thích hợp? Hay là tác dụng phụ này quá nghiêm trọng? Bất quá, hắn sợ Lam Lăng thương tâm, nên làm bộ như không sao cả, nói: "Tác dụng phụ gì?
Anh cảm thấy mình không có gì không ổn cả? Thân thể vô cùng khỏe mạnh, tất cả đều hoạt động bình thường!"
"
A." Lam Lăng nghe Dương Minh nói xong, cười nói: "Dương Minh, anh không cảm thấy thân thể của anh gần đây có biến hóa sao?"
"
Không có!" Dương Minh kỳ quái, mình có biến hóa gì chứ? Vẫn đủ hai tay hai chân, mắt mũi miệng tai đều đủ, có thiếu gì đâu?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #210


Báo Lỗi Truyện
Chương 210/2205