Chương 20: Tuyệt đối có vấn đề


"Bưu ca, anh muốn bọn em thu thập ai?" Một thanh niên tóc dài vứt điếu thuốc xuống đất, lấy chân dày vò nói.
"Tao cũng chưa thây qua. Thiếu gia nhà tao đã chụp ảnh của hắn rồi gửi cho tao! Lát nữa để tao đi xem trước, khi tao ra hiệu, bọn mày hãy chạy đến!" A Bưu tiện tay lấy kính mát đeo lên. Hắn là tài xế của Vương Chí Đào, thường xuyên ra vào trường học, không muốn có người khác nhận ra.
"Không thành vấn đề!" Thanh niên tóc dài gật đầu.
Tên tóc dài này chính là… Trương Vũ Lượng, lần trước bị Dương Minh đánh cho một trận vào viện nằm dài hạn, ba ngày trước mới vừa xuất hiện với Hoàng Mao. Tiền viện cũng không ít, mà tiền trong người thì đã hết, còn đang lo lắng thì Trương Bưu gọi điên cho hắn, nói hắn đi xử lý một tên học sinh. Sau đó hứa hẹn cho hắn một ngàn đồng.
Trương Vũ Lượng nghe xong không hề nghĩ ngợi đáp ứng, chẳng phải là chỉ đi xử lý một thằng học sinh thôi sao, việc này đối với hắn dễ như trở bàn tay!
"Cậu tên là Dương Minh?" Trương Bưu dựa theo cái hình trong điện thoại so sánh, từ vào trong đám động tìm được Dương Minh.
"Đúng vậy. Còn ông là ai?" Dương Minh nhìn người đeo kính đen trước mặt này, bản thân không nhận ra ai.
"Vậy chắc chắn là cậu! Có người nhờ tôi nói với cậu một câu, cậu hãy dừng lại, đừng quá kiêu ngạo!" Trương Bưu nói xong, vung tay phía sau lên, ý bảo đám Trương Vũ Lượng lại đây.
Dương Minh nhìn Trương Bưu nói: "Đầu ông có vấn đề sao? Ông là ai?"
Trương Bưu cũng không nói với hắn, đứng sang một bên, chờ đám Trương Vũ Lượng biểu diễn.
"Con mẹ…" Trương Vũ Lượng vọt đến trước mặt Dương Minh, mới nhìn rõ đây là người mấy ngày trước đã tống mình vào bệnh việc. Mấy chữ" mẹ mày" nghẹn nơi cổ họng luôn.
Hoàng Mao nhìn thấy tên học sinh mà bọn họ cần giáo huấn lại chính là Dương Minh, bộ dáng so với Trương Vũ Lượng còn thống khổ hơn. Muốn dạy dỗ người ta sao? Không bị đập cho một trận te tua là hên lắm rồi. Hoàng Mao rung rẩy cầu xin: "Dương ca, là anh, hiểu lầm, hiểu lầm!"
"Đúng vậy, chỉ là hiểu lầm. Bọn em đang nghĩ là muốn đến xin lỗi anh!" Trương Vũ Lượng phản ứng cũng rất nhanh.
"Vậy sao? Thế mà vị đại ca đeo kính đen kia lại nói là chúng mày đến giáo huấn tao?" Dương Minh khẽ cười.
"Sao có thể chứ! Ai dám động vào Dương ca, tức là hết muốn sống với bọn em rồi!" Trương Vũ Lượng cười nói.
"Đúng vậy, em cùng Lượng ca… Lượng tử đặc biệt đến thăm anh mà. Bọn em vừa mới ra viện liền chạy đến đây!" Hoàng Mao phụ đạo theo.
"Mới ra sao? Tao thấy hình như bọn mày ở trong ấy chưa đủ, còn muốn tiếp tục ở nữa hả?" Dương Minh nheo mắt hỏi.
"Cái này… không phải, không phải đâu. Chuyện này… bọn em xin đi trước, hôm nào mời Dương ca ăn cơm!" Trương Vũ Lượng bây giờ chỉ muốn tránh cái tên ôn thần này thôi, dùng cái mặt nạ hóa trang đeo vào.
"Gì thế. Bọn mày đeo mặt nạ làm gì? Đập nó!" Trương Bưu đứng bên thấy cả hai nói mấy câu rồi muốn đi, nhất thời vội vàng.
"Bưu ca, một ngàn đồng kia chúng em không cần, anh thỉnh cao minh khác đi!" Trương Vũ Lượng khoát tay nói.
"Không thể được, bọn mày đã đáp ứng trước!" Trương Bưu vội vã nói, hắn đã mở miệng đáp ứng cho Vương Chí Đào, nhưng hai tên này lại mặc kệ, hắn còn mặt mũi nào gặp lại Vương Chí Đào!
"Nói cái gì, còn nói nữa tao đập chết mẹ mày bây giờ" Hoàng Mao cũng gấp lắm rồi, hắn tuy sợ Dương Minh, nhưng không sợ Trương Bưu, chỉ là một tài xế, có gì mà phải sợ.
"Mày…" Trương Bưu đứng đơ ra, đám xã hội đen này mặc dù không có năng lực gì, nhưng gặp phải bọn chúng cũng thật sự phiền phức. Trương Bưu phẫn hận nhìn Dương Minh một cái, hừ lạnh một tiếng rồi rời đi.
"Từ từ!" Dương Minh thấy Trương Vũ Lượng chạy đi, vội vàng gọi lại.
"Dương ca, có việc gì vậy?" Trương Vũ Lượng nghe Dương Minh kêu hắn, tuy không tình nguyện nhưng vẫn phải xoay người lại.
"Người kia mày có quen không?" Dương Minh chỉ vào Trương Bưu.
"Ồ? Cái tên đeo kính đen đó hả? Em không biết hắn, hắn thông qua một người bạn tìm đến em, nhờ bọn em giáo huấn một người. Đương nhiên nếu em biết đó là Dương ca, đánh chết em cũng không dám!" Trương Vũ Lượng ăn nói khép nép.
"Được, tao biết rồi, bọn mày đi đi" Dương Minh phất tay, hiện tại hắn cũng không muốn làm khó xử Trương Vũ Lượng. Hắn còn muốn cảm ơn bọn Trương Vũ Lượng nữa là, nếu không có chúng, bản thân sẽ không tìm được công năng đặc thù của kính sát tròng!
Dương Minh cẩn thận suy nghĩ, rốt cuộc là ai muốn gây bất lợi cho mình? Nghi tới nghĩ lui, bản thân gần đây kết thù với Trương Vũ Lượng, từ tình hình hôm nay xem xét, quả quyết không phải tự Trương Vũ Lượng tự thân tìm đến, vậy là ai?
Vương Chí Đào! Dương Minh bỗng nhiên nghĩ đến một người. Nhưng hắn là một học sinh, sẽ tìm đám xã hội đen đối phó mình sao? Hình như không thể. Bất quá loại chuyện này ai có thể nói rõ, bản thân mấy ngày nay gần gủi với Trần Mộng Nghiên, Vương Chí Đào thấy ngứa mắt, muốn tìm phiền toái cho mình. Cái này có thể có khả năng.
Nghĩ vậy, Dương Minh liền chuẩn bị đi tìm Vương Chí Đào chứng thật một chút, đương nhiên là không hỏi trực tiếp mà có thể từ mặt nào đó giải được.
Dương Minh xoay người về phòng học, lúc này Vương Chí Đào khẩn trương cầm điện thoại đợi tin của A Bưu, đột nhiên nhìn thấy Dương Minh nghênh ngang đi vào, còn tưởng hắn đổi ý, không đi ra ngoài ăn trưa, trong lòng không khỏi sốt ruột.
Vương Chí Đào đã nắm được quy luật sinh hoạt của Dương Minh, mỗi ngày giữa trưa, Dương Minh sẽ về nhà ăn cơm, cho nên mới kêu đám A Bưu chờ ngoài cổng. Nhưng Dương Minh hết lần này đến lần khác lại không về nhà hôm nay!
"Lớp trưởng, sao cậu không đi ăn cơm?" Dương Minh vừa vào lớp, nhìn thấy vẻ mặt âm tình bất định của Vương Chí Đào, trong lòng hắn cũng có chút so đo, vì thể chủ động đến chào hỏi.
"Tôi… tôi chưa đói. Dương Minh, không phải mỗi ngày câu về nhà ăn cơm sao? Sao bây giờ chưa về?" Vương Chi Đáo tưởng rằng Dương Minh đi ra ngoài khẳng định sẽ bị đánh, không nghĩ hắn cư nhiên lại trở về. Còn ngồi nói chuyện với mình. Vì thế sốt ruột buột miệng hỏi một câu.
Dương Minh nghe hắn nói xong, trong lòng đã khẳng định vài phần. Quả nhiên tiểu tử này có hiềm nghi!
"Ồ, nhà của tôi hôm nay không có ai, nên hôm nay khỏi cần về nhà!" Dương Minh ngụy biện.
"Không về nhà?" Vương Chí Đào sửng sốt, đám A Bưu còn đang chờ ở cửa.
"Sao vậy? Có vấn đề sao?" Dương Minh cố ý hỏi.
"Không… không có vần đề gì!" Vương Chí Đào vội vàng lắc đầu, nói: "Thôi… tôi đi ăn cơm, gặp lại sau!" Vương Chí Đào muốn chạy ra ngoài để gọi điện cho Trương Bưu.
Không ngờ Dương Minh lại tiếp tục nói: "Nghe nói đối diện trường có tiệm bán bánh ăn ngon lắm. Tôi muốn hỏi cậu đã ăn gì chưa, mà cậu đã sốt ruột đòi đi. Thôi tôi đi ăn cơm ở căn tin trường vậy!"
Vương Chí Đào vừa đi hai bước, nghe Dương Minh nói thế, vội xoay lại, nhiệt tình nói: "Ái dà, tôi cũng không gấp gì! Cơm trong căn tin trường thật sự rất khó ăn, nghe nói trong cơm thường hay có sạn! Để tôi chỉ cậu ăn thử cái tiệm cơm gần đây còn ngon hơn, giờ cậu ra khỏi cổng, quẹo tay trái đi vào trong cái hẻm, đi đến cuối hẻm có một tiệm cơm, bảo đảm rất ngon!"
Có vấn đề, tuyệt đối có vấn đề! Vương Chí Đào tự nhiên lại nhiệt tình như vậy. Dương Minh giờ đây đã nhận định được, đám Trương Vũ Lượng tám chín phần là do Vương Chí Đào tìm đến.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #20


Báo Lỗi Truyện
Chương 20/2205