Chương 2: Hạ quyết tâm


Dương Minh chạy đến cửa trường, thở phào một hơi.
Thực ra hắn cũng không phải không muốn học, nhưng trình độ của mình ra sao, trong lòng hắn hiểu rất rõ, chậm quá nhiều, căn bản không thể nào kịp nữa.
Không lâu trước kia, ở cấp hai Dương Minh cũng là một học sinh có thành tích xuất sắc, nhưng bởi vì một chuyện ngoài ý muốn làm cho Dương Minh dần dần sa sút.
Nhớ tới Tô Nhã, cô bé có cặp mắt to như búp bê, mối tình đầu ngây thơ của mình, tất cả những điều này bởi vì giáo viên chủ nhiệm lúc ấy của Dương Minh hủy diệt.
Dương Minh và Tô Nhã xếp thứ hàng đầu trong lớp, lại ngồi cùng bàn, hai người tự nhiên càng gần nhau hơn, nhưng tình cảm của trẻ con chỉ là thích nhau mà thôi, hành vi căn bản không hề quá quắt.
Nhớ kỹ một buổi chiều mùa thu, Dương Minh và Tô Nhã bị gọi vào văn phòng của giáo viên chủ nhiệm Ngô Trì.
Cha của Dương Minh và Tô Nhã cũng ở đây, Dương Phụ và Tô Phụ đều nghiêm mặt, Ngô Trì thêm dầu thêm mỡ chuyện hai người sớm yêu nhau, sau đó cố ý tốt bụng an ủi Dương Phụ: "Trẻ con còn nhỏ, tuyệt đối không nên đánh nó" .
Lời này vừa ra, nhưng thật ra đã nhắc nhở Dương Phụ, không nói hai lời đã đi tới tát Dương Minh một cái bạt tai, làm Dương Minh sửng sốt, từ nhỏ đến lớn cha chưa từng đánh hắn một lần nào.
Dương Minh oan ức rơi lệ đầy mặt, Tô Nhã lo lắng nhìn Dương Minh, muốn ngăn cản Dương Phụ tiếp tục đánh hắn, lại bị Tô Phụ kéo sang một bên, trách mắng: "Con cho dù tìm đối tượng, cũng không thể tìm loại người như vậy, con nhìn xem điều kiện nhà bọn họ thế nào, đều là công nhân" .
Dương Phụ nghe Tô Phụ nói, mặt giật giật, lại đá Dương Minh một cái bay ra ngoài. Dương Minh khóc, Tô Nhã cũng khóc, chỉ có một người đang cười đắc ý, người đó chính là Ngô Trì Nhân.
Sau này Dương Minh mới biết được, là bởi vì Ngô Trì Nhân trước đấy đã nói Tô gia có rất nhiều tiền, một công chúa như Tô Nhã sao có thể coi trọng Dương Minh chứ, nhất định là do tuổi còn nhỏ nên bị Dương Minh đầu độc.
Ngô Trì Nhân sở dĩ nói như vậy, là bởi vì Tô Phụ bình thường rất hay tặng quà cho hắn, mà Dương Phụ thì không.
Ngày hôm sau, Tô Nhã chuyển lớp, Dương Minh bởi vì đùa giỡn bạn nữ cùng lớp nên bị kỷ luật, chuyện cũng không nghiêm trọng như vậy, nhưng Tô Nhã vừa chuyển lớp, Ngô Trì Nhân mất đi một nguồn thu nên đổ hết nỗi hận lên người Dương Minh.
Từ lúc này, Dương Minh bắt đầu sa sút.
Đánh nhau, hút thuốc lá, uống rượu, chơi với đám côn đồ bên ngoài trường, trở thành một học viên cá biệt.
Lúc thi trung học, miễn cưỡng dựa vào thành tích trước kia, được tuyển thẳng, Dương Minh không muốn cho cha mất tiền vì mình, nhưng Dương Phụ sau khi chuyện kia xảy ra cẩn thận nghĩ lại thì thấy mình đã trách oan con, mặc kệ nói như thế nào cũng muốn bồi thường một chút.
Đi tới cửa phòng bóng bàn, thấy Lý Đại Cương đang ngồi trên ghế sa lon nói chuyện với chủ bàn bóng, thấy Dương Minh tiến vào, hai người cùng nói: "Dương ca đến" .
Dương Minh gật đầu với hai người, chủ phòng bóng bàn này là Từ Bằng trước kia học cùng cấp hai với Dương Minh, năm đó chơi với Dương Minh, sau này không đỗ trung học nên đã mở một phòng bóng bàn.
Đám lưu manh trên cơ bản đều biết Dương Minh, biết Từ Bằng có quan hệ với Dương Minh nên cho hắn vài phần mặt mũi, cũng không ai đến quấy rối, cho nên Từ Bằng rất tôn kính Dương Minh.
Dương Minh vứt ký ức không hài lòng trong đầu đi, cười nói với hai người: "Buổi sáng không ai, Từ Bằng, hai ta làm một séc?"
"Được, nhưng Dương ca phải nhường em vài điểm" Từ Bằng nhảy dựng lên, đi lấy vợt.
Lý Đại Cương vừa ném một điếu thuốc cho Dương Minh, Dương Minh cầm lên ngửi một chút nói: "Được đó, mới kiếm được à?"
"Của Từ Bằng, hắc hắc" Lý Đại Cương cười nói, điều kiện nhà hắn không khác gì Dương Minh, học trung học có mỗi sở trường về thể dục, các môn văn hóa lại không biết gì.
Từ Bằng đưa một cây vợt cho Dương Minh, Dương Minh cầm cầm trong tay lấy cảm giác, đi tới trước bàn nói: "Ai giao bóng trước?"
"Em trước, em sợ Dương ca sẽ nhận thua ngay" .
Giữa trưa, Dương Minh về nhà ăn cơm.
Đây là thời gian hắn khổ sở nhất mỗi ngày, nhìn thấy khuôn mặt đầy nếp nhăn của cha, ánh mắt tha thiết đó làm Dương Minh cảm thấy mình rất có lỗi.
Bất luận là xí nghiệp bận rộn đến thế nào, Dương Phụ đều đã chuẩn bị về nhà nấu cơm cho Dương Minh ăn.
Nhìn đĩa thức ăn còn nóng hôi hổi, Dương Minh cảm thấy mình nên cố gắng học tập, nhưng không phải mình không muốn cố gắng mà lực bất tòng tâm.
"Dương Minh, chương trình học ở trường rất nặng hả" Dương Phụ hiền lành ngồi cạnh bàn ăn, mỗi ngày đều là chờ Dương Minh ăn xong, Dương Phụ mới ăn.
"Ba, ba cũng ăn đi" Dương Minh có chút mất tự nhiên nói: "Trường học vẫn tốt" .
"Còn có nửa năm, phải tự cố gắng, nói như thế nào cũng phải đỗ vào đại học, nếu không sau này sẽ giống như ba, cả đời đều làm công nhân" Dương Phụ thở dài nói, hắn biết nguyên nhân Dương Minh đắm mình, cũng biết chuyện đó là mình có lỗi với Dương Minh, cho nên cũng không miễn cưỡng: "Nếu như năm nay thực sự không thi đỗ, con ôn lại một năm là được, ba cho con tiền" .
Dương Minh nghe xong không khỏi cảm động, nhưng mình biết rõ mình là ai, chỉ là an ủi cha nói: "Ba, con sẽ hết sức, không đỗ con sẽ đi tìm việc để làm" .
Dương Phụ cũng không nói gì thêm, chỉ từ ái nhìn Dương Minh, nhưng vẻ chờ đợi trong mắt lại không dấu được Dương Minh.
Buổi chiều, Dương Minh đi tới trường, Dương Phụ quay về nhà máy làm việc, xe đạp cũ kỹ của Dương Phụ đã đưa cho Dương Minh, mình thì đi bộ đến nhà máy. Thực ra trường của Dương Minh còn gần hơn nhà máy, nhưng như vậy làm Dương Minh có thể tới trường học, tiết kiệm được chút thời gian để ôn bài, nhìn lưng cha càng lúc càng còng đi, Dương Minh xúc động rất sâu.
Học? Được rồi, thì học. Nếu như có thể đỗ đại học thì đúng là làm cha được vui, nếu không đỗ thì mình cũng đã cố hết sức, vậy cũng không thẹn với lương tâm, Dương Minh trong lòng thầm hạ quyết tâm.
"Ông già, ông có biết đây là địa bàn của ai không? Hàng rong cũng phải nộp phí bảo vệ, nếu không chẳng may có thiên tai nhân họa, chúng tôi không phụ trách đâu" Một tên tóc vàng đang hét lên với một ông già bán hàng rong.
Dương Minh nhíu mày, cách đó không xa, có hai tên côn đồ đang khi dễ một ông già bán hàng rong, Dương Minh không phải là người thích xen vào chuyện người khác, nhưng lại không muốn thấy kẻ khác tùy tiện khi dễ người yếu đuối.
Hai người trẻ tuổi khi dễ một ông già thì là cái dạng gì?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #2


Báo Lỗi Truyện
Chương 2/2205