Chương 198: Bái phỏng Lưu Duy Sơn


"Vị tiên sinh này, bằng hữu của Dương Minh tiên sinh đã thanh toán, người không cần phải trả tiền" Người phục vụ mỉm cười giải thích.
"Hả?" Dương Đại Sơn mở to hai mắt nhìn, mấp máy miệng không biết nên nói cái gì. Cái này đã có người chuẩn bị từ trước rồi! Không khỏi xấu hổ nói: "Tôi chỉ sợ ăn không hết lại bỏ phí. Nếu đã như vậy, cũng không thể phụ ý tốt của người ta, chúng ta ăn đi"
Lời này làm cho Dương Lệ nghe xong trên mặt phát sốt. Rõ ràng bị thằng em đoạt nổi bật. Dương Minh trong lòng hung hăng mắng cả nhà ông bác này. Nhưng cha mẹ lại không hiểu gì, còn phụ họa thêm: "Đúng vậy, nhiều quá trời, sợ ăn không hết, lát nữa chúng ta gói mang về"
Dương Lệ như đã tìm được thêm một cái lý do nào khá, xoay người lại nói: "Dì hai, gói lại cái gì, đây là thời đại nào rồi, ăn cơm còn gói về, không sợ bị người khác chê cười sao!"
"Thời đại nào cũng cần tiết kiệm. Bây giờ bởi vì có nhiều người cùng ý tưởng như vậy, cho nên lương thực mới bị lãng phí" Dương Minh nghe xong lạnh lùng nói: "Hồi đó chị không học lịch sử sao, Sừ Hoà Nhật bởi vì lãng phí đồ ăn cho nên về sau khốn khổ"
Dương Lệ không ngờ một câu nói của mình lại dẫn đến phản ứng gay gắt của Dương Minh. Bị Dương Minh lôi tật xấu ra, còn dẫn chứng bằng chuyện xưa, thật không còn chổ để nói. Dương Lệ chỉ biết đỏ mặt, xấu hổ nói: "Chị không có ý này, chị nghĩ hôm nay là lễ, cho nên muốn phô trương một chút."
Dương Minh không đáp lời nàng, tiếp tục tiêu diệt trên đồ ăn trên bàn.Tên bạn học này cũng có lúc tốt ghê, mời mình ăn những món ngon như vậy. Còn nữa, biểu hiện của hắn gần đây cũng không tệ, mình muốn xuống tay với hắn cũng có chút ngượng ngùng, thôi bỏ đi, từ từ rồi tính sau.
Bây giờ đang trong thời kỳ phát triển, phỏng chừng sẽ xuất hiện nhiều xung đột, Vương Chí Đào có thể nhờ cậy được ít nhiều. Huống hồ, mình còn gài một quả bom hẹn giờ ở tập đoàn Hùng Phong, khi thời điểm mấu chốt đến có thể cho nổ!
Thật ra thì… hôm nay Dương Minh có thể tìm đến Quách Kiện Siêu, phó tổng giám đốc làm việc này cũng vô cùng dễ dàng. Nhưng Dương Minh không muốn bộc lộ quan hệ quá sớm, đao tốt phải dùng ở lưỡi đao.
Cơm nước xong, Dương Minh trực tiếp đi tìm phục vụ dặn gói về, cùng Dương Tiểu Ba chia hàng. Phỏng chừng hai ngày nay đều có đồ ăn rồi. Dương Đại Sơn cũng muốn đem một phần vi cá tổ yến về, dù nhà có tiền, nhưng món này không phải ngày nào cũng ăn. Nhưng trước đó Dương Lệ đã nói năng quá vẹn toàn, nên đành phải nhìn Dương Minh và Dương Tiểu Ba chia phần.
Sáng ngày 2 tháng 10, Dương Minh quay về trường, về sớm như vậy, bởi vì hắn không muốn làm chậm trễ tập luyện. Phương Thiên cho hắn một tuần để đánh gãy thân cây, nhiệm vụ này tựa hồ có chút khó khăn.
Hôm nay là sau ngày quốc khánh, phần lớn sinh viên về nhà vẫn chưa đến trường. Còn những tên ở lại thì do tối qua đú cả đêm nên sáng nay chưa ai rời giường. Cho nên bây giờ dù đã tám giờ, nhưng trong sân vẫn rất ít người.
Dương Minh đi đến khu rừng phía bắc của trường, nơi này càng không có người. Dương Minh tìm cái cây đánh dấu hôm qua, tiếp tục luyện quyền cước.
Dương Minh không sợ phá cây chặt rừng ở đây, bởi vì sang năm tất cả sẽ biến thành công trường hết. Tất cả cây đều phải nhổ hết đều xây thêm khu học.
Thời gian trôi qua, đã đến giữa trưa, Dương Minh lau mồ hôi trên trán, về đến phòng ngủ, Trương Tân và Điền Đông Hoa đã về nhà, cho nên toàn bộ chỉ còn lại Dương Minh.
Dương Minh đi tắm nước nóng, sau đó mang theo cái laptop, đi đến khu nhà ở của đại học Tùng Giang.
Tiểu nha đầu Lam Lăng đang nằm trên giường xem TV, thấy Dương Minh đến, vui mừng nói: "Sao anh không nói cho em biết trước, để em chuẩn bị đồ ăn, bây giờ đã hơn mười một giờ rồi"
"Không sao đâu, lát nữa ra ngoài ăn cũng được" Dương Minh đặt cái túi laptop trên đầu giường, nói: "Cho em, lát nữa chúng ta đi câu dây mạng"
"Máy tính? Cho em?" Lam Lăng mở cái túi ra, thấy được cái laptop bên trong.
"Đúng vậy, sợ em ở nhà cả ngày buồn, nên mua cho em chơi" Dương Minh nói: "Vừa lúc anh ở chổ em cũng có thể dùng"
"Tốt quá, thật ra em cũng muốn có máy tính. Mỗi ngày ở nhà nhàm chán, trừ nhớ anh ra cũng chỉ có thể nhớ anh" Lam Lăng cao hứng gật đầu.
Chờ Lam Lăng thu dọn một chút, thay quần áo, hai người đi đến gần đó ăn mì đối phó với bao tử, nhưng không ngờ đồ ăn ở đây thật là khó nuốt, hai người ngay cả một chén cũng không ăn hết. Dương Minh nhìn thoáng qua bên cạnh, khó trách chẳng ai ở đây kêu mì ăn cả.
"Không phải mì phương bắc rất có danh tiếng sao?" Lam Lăng kỳ quái hỏi.
"Đó là tây bắc … còn đây là đông bắc, đông bắc vẫn lấy cơm làm chính, có cơ hội sẽ dẫn em đi ăn mì lan châu chính tông" Dương Minh thật sự nuốt không nổi, ném đuã xuống, gọi phục vụ tính tiền.
"Tốt" Lam Lăng cao hứng gật đầu.
Sau khi ăn xong, Dương Minh gọi cho công ty viễn thông về chuyện nối mạng. Thì ra ở khu nhà ở của đại học Tùng Giang, đều dùng cáp để nối mạn, muốn gì phải đi tìm trường học.
Không còn cách nào, Dương Minh đành phải gọi cho Lưu Duy Sơn, để ông hỗ trợ trong vấn đề này.
Lưu Duy Sơn nhận điện thoại của Dương Minh, nhiệt tình mới hắn đến dùng cơm, đang chuẩn bị cơm, lập tức sẽ có, chuyện khác để ăn xong tính.
Dương Minh tuy rằng đã ăn, nhưng so với chưa ăn cơ bản là không khác nhau lắm, do dự một chút rồi không khách khí đáp ứng.
"Thế nào?" Lam Lăng chờ Dương Minh cúp điện thoại, mở miệng hỏi.
"Lưu lão kêu chúng ta qua ăn cơm" Dương Minh nói: "Đúng lúc chưa ăn gì, chúng ta qua đó ăn"
Lam Lăng đúng là thuộc cái loại phu xướng phụ tuỳ, nên đối với đề nghị của Dương Minh chẳng bao giờ phản đối, gật đầu nắm tay Dương Minh đi đến nhà Lưu Duy Sơn.
Dương Minh gõ cánh cửa, không ngờ người mở cửa cũng là Tiếu Tình.
"Chị Tiếu Tình" Dương Minh không ngờ sẽ gặp Tiếu Tình ở nơi này, ngày đó hắn đã có nghi hoặc với thân thế của Tiếu Tình, vừa lúc có thể nương theo cơ hội này hỏi một câu.
Còn Tiếu Tình nhìn Dương Minh một cái, sau đó nhìn sang Lam Lăng bên cạnh, nhàn nhạt nói: "Bạn gái của em rất đẹp"
Dương Minh sửng sốt, lập tức nhớ ra, lần đầu tiên nhận thức Tiếu Tình thì người bên cạnh mình là Trần Mộng Nghiên! Hỏng rồi, con nhỏ này không đem chuyện kia nói ra chứ?
Dương Minh vội vàng tránh ánh mắt của Tiếu Tình, xấu hổ nói: "Đúng vậy, chẳng qua chị Tiếu Tình cũng rất đẹp"
"Thật không? Chị nhớ hồi đó có ai đó nói với chị là, chị không đẹp bằng bạn gái hắn thì phải" Tiếu Tình rốt cục đã trút tức giận.
"Ặc…." Dương Minh không biết đáp thế nào, sớm biết thì đã không mang Lam Lăng theo, xem ra con nhỏ này còn ghi hận với mình.
"Đâu có đâu, chị đẹp hơn em mà" Lam Lăng cũng nhiệt tình đáp lời Tiếu Tình.
"Haha, em gái, sau này em trưởng thành rồi, chắc chắn sẽ đẹp hơn chị" Nói xong, trừng mắt nhìn Dương Minh, ý bảo là lần này tạm bỏ qua cho cậu.
Dương Minh rốt cục thở phào một hơi, xem ra tạm thời Tiếu Tình vẫn chưa có ý định vạch trần.
"Đúng rồi, chị Tiếu Tình, chị và Lưu lão là …" Dương Minh đổi đề tài.
"À, cái này hả. Lưu giáo sư là cha nuôi của chị, những cái khác có cần giải thích nữa không?" Tiếu Tình cười nói.
"A? Vậy lần trước chị đến công ti đá quý Trương thị là muốn mua cho Lưu lãi …" Dương Minh giật mình, thì ra Tiếu Tình lần trước muốn mua lễ vật cho Lưu Duy Sơn.
"Đúng vậy, chẳng qua, Dương Minh, em cũng thành thật với chị đi, khối phỉ thuý em tặng kia, có phải là của em không?" Tiếu Tình thấp giọng hỏi.
"Cái này…haha, có gì khác sao?" Dương Minh cười ha ha. Cũng không trách sao Tiếu Tình có thể đoán được, vì lần trước nàng đến, Trương Giải Phóng đã xác định là không có phỉ thuý, làm sao mà có thể lòi ra một khối để làm lễ vật chứ.
"Chị và cha đã biết, lát nữa người có thể hỏi em, em nên chuẩn bị đi" Tiếu Tình nhàn nhạt nhắc nhở.
Dương Minh cười khổ, gật đầu, hắn đã dự liệu kết quả này. Chẳng qua hắn có thừa nhận hay không, thì lễ vật đã tặng rồi, không thể nào trả lại được.
Dương Minh không thừa nhận là một chuyện, lát nữa giáp mặt nói chuyện lại là một vấn đề khác. Tiếu Tình không khỏi tò mò về Dươn Minh, một sinh viên mà có thể đem tặng một trăm vạn cho người khác, cái này cần phải quyết đoán vô cùng.
Nếu nói hắn có mưu đồ, thì cũng không đúng, bởi vì hắn chỉ là sinh viên, hơn nữa không thuộc sự quản lý của cha nuôi, căn bản là không có chổ gì cần cầu cha nuôi cả.
Một khi một người đàn bà lạc vào lòng lẩn quẩn, sẽ muốn tìm cho ra sự việc, Tiếu Tình chính là như vậy.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #198


Báo Lỗi Truyện
Chương 198/2205