Chương 197: Mổ xẻ tôi?


Dương Minh vẫn bận tâm về vấn đề mặt mũi của ba mẹ. Người của thế hệ trước đặc biệt coi trọng vấn đè này, nếu không phải mâu thuẫn đặc biệt gì, thì chắc chắn không trở mặt .
Nhưng, hiện tại Dương Lệ rõ ràng nói chuyện không xuôi tai, cái gì mà" Nhà các ngươi" A? Thân phận của ba mẹ tao thì sao? Nhân dân lao động là quang vinh nhất!
"Hả!" Dương Lệ vừa nghe Dương Minh nói liền vui vẻ: "Được, vậy mày đặt cho tao một phòng đi!" Nói xong, còn không quên tình trạng của gia đình, quay lại nói: "Ba, không cần gọi điện thoại, Dương Minh nói, hắn có thể đặt phòng"
Dương Đại Hải nghe xong, vội vàng xấu hổ nói: "Đại Minh, con nói cái gì vậy!"
"Không sao, anh hùng xuất thiếu niên, người thế hệ trước như chúng ta không phục không được !" Dương Đại Sơn vừa rồi đã mất mặt mũi, hiện tại đúng lúc có một bậc thang, sao có thể buông tha được.
Dương Minh lắc đầu, thân thích như vậy, không cần cũng được! Không rõ ba của mình vì sao lại còn trộn lẫn với họ. Đúng vậy, người trẻ tuổi vĩnh viễn không thể lý giải tâm tư của người già.
Chính là, Dương Đại Sơn ăn nói như vậy, quả thật cũng có chút quá đáng. Muốn tìm bậc thang, cũng không thể lấy cháu của mình làm bàn đạp được?
"Không sao đâu, chỉ là đặt một phòng thôi mà." Dương Minh nhàn nhạt cười: "Bác, rộng bao nhiêu?"
Rộng bao nhiêu? Dương Đại Sơn thầm nghĩ, khẩu khí của thằng này không nhỏ, hơn bị to mồm thật! Nhưng nếu có thể, vì sao lại phải chọn phòng nhỏ? Ông không cho rằng Dương Minh có thể đặt được phòng, vì thế nói: "Không sao cả, toàn gia của chúng ta cũng không lớn lắm. Chẳng qua phải coi trọng phô trương một chút, nên tốt nhất là phòng lớn"
Dương Minh trong lòng thầm chửi, mẹ kiếp, còn coi trọng phô trương? Chẳng qua trên mặt vẫn bình tĩnh, lấy điện thoại di động ra, bấm số điện thoại của Vương Chí Đào .
"Alo? Xin chào?" Vương Chí Đào không biết số điện thoại của Dương Minh, cho nên hỏi trước.
"Vương Chí Đào, tôi là Dương Minh" Dương Minh tự báo.
"Dương Minh hả, sao lại gọi cho tôi?" Vương Chí Đào ở mặt ngoài vẫn rất là hoà hợp.
Bởi vì Vương Chí Đào nghĩ, trong khoảng thời gian này, Dương Minh đã muốn đối chọi gay gắt với hắn, hắn đương nhiên cho rằng Dương Minh sau khi lên đại học, đã nhận định ra tầm quan trọng của mình, không dám đối địch với mình nữa. Hơn nữa, ngày đó hắn còn giúp chính mình đánh cái tên Lưu Triệu Quân kia! Vương Chí Đào cảm thấy rằng, có một tay sai như Dương Minh ở bên cạnh cũng không phải là chuyện tồi, cho nên cũng không vội vả thu thập Dương Minh, dù sao bây giờ mình cũng không tính toán với Trần Mộng Nghiên nữa. Mình đã có mục tiêu mới, tạm thời không nên có những xung đột vô ích với Dương Minh.
Nhưng Dương Minh lại không muốn tha cho thằng chó này, hại mình ngồi tù, thù này không phải nói bỏ là có thể bỏ được!
"Người nhà của tôi muốn ăn cơm ở Thiên Thượng Nhân Gian. Nhưng quản lý sảnh nói là không có phòng" Dương Minh nói: "Cho nên liền gọi cho bạn, để hỏi xem bạn có biện pháp gì không?"
Lời khen tặng dối tra của Dương Minh lập tức làm cho Vương Chí Đào thích thú, trổ tài trước mặt Dương Minh một chút cũng sảng khoái chết người. Vì thế Vương Chí Đào sảng khoái nói: "Đúng lúc tôi đang ở Thiên Thượng Nhân Gian ăn cơm, đợi tôi một chút, lập tức xuống liền!"
Dương Minh cúp điện thoại. Dương Lệ liền trực tiếp hỏi: "Thế nào? Phòng đâu?"
"Chờ chút" Dương Minh nhàn nhạt nói.
"Chờ? Hừ, chờ bao lâu? Không phải mày muốn kiếm cớ sao?" Dương Lệ hiển nhiên không tin Dương Minh có thể đặt phòng. Nghe hắn nói vậy, còn tưởng là kéo dài thời gian.
Dương Minh cũng mặc kệ. Đứng tựa vào quầy bar. Quản lý sảnh vừa rồi nghe được Dương Minh nói chuyện điện thoại, Vương Chí Đào là ai nàng đương nhiên biết, một trong những cổ đông lớn ở Thiên Thượng Nhân Gian! Hơn nữa hôm nay Vương Chí Đào cùng cha đang dùng cơm với vài vị cổ đông khác!
Tuy rằng quản lý sảnh không biết Dương Minh gọi điện thoại là thật hay giả, nhưng không dám chậm trễ , đối với hành động dựa lưng vào quầy bar cũng không dám phàn nàn.
Không lâu sau, Vương Chí Đào từ trong thang máy đi ra, nhìn thấy Dương Minh, lập tức nhiệt tình nói: "Dương Minh, bạn đến nơi này cũng không nói với tôi một tiếng, để tôi chuẩn bị trước cho bạn!"
"Ha ha, không có gì. Kỳ thật là bác của tôi mời khách, nhưng quản lý nói không có phòng , cho nên mới làm phiền bạn" Dương Minh cũng vô cùng khách khí nói.
"Sao lại thế này mà?" Vương Chí Đào nhíu mày hỏi quản lý sảnh.
"Thực xin lỗi, Vương thiếu gia, tôi không biết bọn họ là bằng hữu của ngài" Quản lý sảnh giải thích.
"Được rồi, nhanh chóng chuẩn bị một phòng khách quý" Vương Chí Đào khoát tay, chặn lời giải thích của quản lý.
"Dạ, tôi đã biết" Đã có người bảo lãnh, quản lý sảnh đương nhiên nghe lời.
Dương Đại Sơn cùng Dương Lệ đều trợn tròn mắt? Không thể nào? Bạn của Dương Minh tự nhiên tốt như vậy? Mới nói hai câu đã giải quyết vấn đề rồi? Còn là phòng khách quý nữa?
Dương Lệ cũng thầm suy nghĩ, Dương Minh là người thế nào? Tự nhiên quen biết một nhân vật lợi hại như vậy? Chẳng qua Vương Chí Đào này cũng đẹp trai đó. Hơn nữa gia thế tuyệt đối không tồi! Không biết mình có cơ hội phát triển một chút hay không?
"Cha mẹ của tôi còn ở trên, nên không thể tiếp đãi bạn được, thật xin lỗi!" Vương Chí Đào vô cùng thân thiết vỗ vai Dương Minh: "Các ngươi đi lên là đến nơi, tất cả tính cho tôi!"
Vương Chí Đào cáo từ, đoàn người Dương Minh được đưa lên phòng trên lầu, hơn nữa quản lý sảnh tự mình thông báo với nhân viên phục vụ, nếu có người khách tên là Dương Đại Sơn, liền trực tiếp đưa trên phòng khách quý trên lầu.
"Chị họ, không biết phòng này chị có hài lòng hay không?" Dương Minh ngồi vào chỗ của mình, nhìn Dương Lệ hỏi.
"Tạm được" Dương Lệ trong lòng căm hận, hiển nhiên là, bị thằng em nghèo rớt mùng tơi này làm cho mất mặt. Cho dù là hảo cỡ nào, nàng cũng không chấp nhận.
Một lát sau, người nhà chú ba cũng tới, Dương Tiểu Ba nhìn thấy Dương Minh, liền kêu lên: "Đại ca, nhớ anh muốn chết. Nếu không tập quân sự, em đã đi đến đại học Tùng Giang gặp anh!"
"Ha ha, anh cũng tập quân sự rồ" Dương Minh cười nói: "Đến đi, hoan nghênh, dù sao trường học của chúng ta không xa, thời điểm tự học buổi chiều có thể tới tìm anh mà!"
"Haha, đại ca, có đại tẩu chưa?" Dương Tiểu Ba trêu ghẹo.
"Đến rồi sẽ biết." Dương Minh cười thần bí.
"Nói như vậy, anh đã tìm đại tẩu cho em? Haha, em nhất định phải đi xem!" Dương Tiểu Ba kinh ngạc nói.
Thật không ngờ Dương Lệ vừa nghe xong đã vặn lại: "Dương Minh, bạn gái của em không thể quen loạn!"
DCM mày mới quen loạn đó! Dương Minh vừa nghe xong đã tức đến sôi máu, cần bà nói sao? Cái gì mà quen loạn chứ?
"Ha hả, đại tỷ, chị ok cần lo lắng cho đại ca. Chúng ta là nam sinh, sẽ không chịu thiệt, nhưng chị là con gái, tìm đối tượng mới không thể quen loạn được" Dương Tiểu Ba là đồng minh của Dương Minh, nghe Dương Lệ nói thật sự là quá khó nghe, vì thế phản bác một câu.
"Mày…!" Dương Lệ không ngờ mình lại bị lời của mình làm cho quê, tức giận ngồi xuống, không thèm nói nữa.
"Đại ca, nhà mình ăn cơm, đến nơi xa hoa như vậy làm cái gì!" Chú ba Dương Đại Hà nhìn thấy phòng này, không khỏi thổn thức nói.
"Cái này." Dương Đại Sơn có chút xấu hổ, cái này không phải do mình đặt đâu!
"Được rồi, chú ba, người một nhà ăn một bữa cơm, chú quản nhiều như vậy làm gì" Dương Đại Hải là một người hiền lành, lập tức giảng hòa.
Dương Minh trong lòng âm thầm lắc đầu, ba của mình đấy!
Mọi người ngồi xuống rồi, cũng không thấy phục vụ vào đưa thực đơn, Dương Đại Sơn đang buồn bực muốn đi ra ngoài gọi người, lại không ngờ rằng nhất từng cao lương mỹ vị được bưng lên bàn.
Đồ ăn ngon và đẹp mắt làm cho Dương Đại Sơn liếm lưỡi mấy lần, bình thường mời các mối làm ăn đến dùng cơm mà cũng thấy tiếc tiền nữa là! Nhìn mấy món này đưa lên, có thể đoán được giá không ít hơn hai vạn.
Mặc dù đồng vốn chỉ có mấy trăm đồng, nhưng ở khách sạn cấp bậc thì giá lại khác, Dương Đại Sơn thường xuyên đến, đương nhiên biết. Dương Đại Sơn thầm kêu đau lòng, vốn chỉ muốn tùy tiện bỏ mấy ngàn đồng ra để lấy le với người nhà một chút, dù sao những người này cũng chưa ăn qua cái gì tốt, nhưng hiện tại xem ra, bản thân phải tốn hơi bị nhiều rồi!
"Đại ca, tôm hùm này thật là ngon miệng! Lần đầu tiên em thấy một con tôm hùm lớn như vậy!" Dương Tiểu Ba chỉ vào phần tôm hùm trên bàn nói.
"Ngon thì ăn nhiều một chút" Dương Minh cười nói.
Dương Minh cùng Dương Tiểu Ba ăn thoả thích, Dương Đại Sơn vẫn đang nhăn mặt nhíu mày tính toán giá tiền, cái này hơn sáu vạn rồi, sao còn bưng lên mãi thế!
Khi món vi cá mập được bưng lên, Dương Đại Sơn rốt cục nhịn không được , nhưng vẫn không thể làm mất mặt mũi, vì thế nói với phục vụ: "Đủ rồi, mang lên nữa ăn không hết"
"Nhưng mà, những món này do bằng hữu của Dương Minh tiên sinh an bài." Người phục vụ khó xử nói.
"Bằng hữu của hắn an bài, thì hắn có trả tiền không? Người trả tiền là tôi! Các ngươi cứ mang lên như vậy là có ý gì?" Dương Đại Sơn rốt cục nhịn không được: "Các ngươi thấy tôi giống người giàu có, rồi muốn mổ xẻ tôi sao?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #197


Báo Lỗi Truyện
Chương 197/2205