Chương 193: Hai thằng khùng đấu với nhau


"Cái này." Quản lý trở nên xấu hổ, ông làm việc trong thương trường nhiều năm, nhìn là biết tên sinh viên này không dễ đụng vào, toàn thân mặc một bộ Nike hàng hiệu, ngữ khí nói chuyện giống như nhà rất có gia thế, đại thiếu gia khủng bố như vậy, người thường khó đối phó.
Rất nhiều quan to quý nhân hiền lành, nhưng người nhà của họ thì không như vậy, cực kỳ khó đối phó, hơn nữa những người này có thể gây chuyện, lợi dụng quan hệ cha chú để kiếm chuyện, lần này mình ứng phó không được rồi!
"Người ta cũng có hẹn trước, hơn nữa lại đến trước, em xem." Quản lý khó xử nói.
"Sao? Hẹn trước còn phân thứ tự đến trước sao? Vậy ý của ông là, tôi hẹn trước một bàn, nếu trước khi tôi đến có người ngồi vào vị trí đó thì các người cũng đồng ý hả? Hẹn trước còn có tác dụng cái chó gì?" Tôn Chí Vĩ vừa nghe xong đã nổi điên" Các người cho rằng tôi không biết đếm số sao?"
"Anh không phải ý này, ý của anh là cả hai đều hẹn trước, cho nên." Quản lý giải thích.
"Ông cũng nói, cả hai đều hẹn trước, vậy dựa vào cái gì tôi phải nhường họ? Ông cho rằng không có chuyện gì sao?" Tôn Chí Vĩ trừng mắt, cảm thấy rất không thích hợp, nói rằng người ta có hẹn trước, mình không hẹn trước được sao? Sau lưng có ba mươi cặp mắt nhìn chằm chằm, nếu chuyện này không giải quyết, vậy thì vô cùng mất mặt rồi, về sau còn làm lớp trưởng cái lolz gì, làm rùa đen rút đầu còn đỡ hơn. Chẳng qua, nhìn tình hình trước mắt, tựa hồ như kêu quản lý đuổi khách là không thể, ai đến cũng là khách, cũng đều giúp họ kiếm tiền. Dựa vào cái gì lại đuổi mối làm ăn của mình?
Vì thế, Tôn Chí Vĩ chớp mắt, xoay đầu lại nói: "Tôi trả thêm một ngàn, giúp tôi thu xếp!"
"Một ngàn?" Quản lý cười khổ, hai bàn kia người ta kêu đồ ăn cũng lên đến ba ngàn rồi!" Chỉ sợ không đủ! Em xem bọn họ kêu đồ ăn kìa, em cảm thấy anh có thể làm được sao?"
"Mẹ kiếp!" Tôn Chí Vĩ liếc nhìn hai cái bàn, mắng một câu: "Thằng con chó kia cũng có tiền a!"
Vu Thiên Sách kéo Tôn Chí Vĩ lại, nhíu mày nói: "Chí Vĩ, đừng làm càng nữa, dễ kết thù lắm!"
"Con mẹ nó, không làm vậy người ta nghĩ Tôn gia dễ trêu vào à?" Tôn Chí Vĩ đang bị điên, nên không nói nhiều với Vu Thiên Sách, quay lại nói với quản lý: "Tôi trả năm ngàn, để bọn họ cút!"
"Anh thấy em nên tự mình lại thương lượng với họ đi." Đắc tội với khách, quản lý sẽ không bao giờ làm.
"Tự mình thương lượng? Được, tôi không tin, trên đời này có người không thích tiền?" Vì thế, Tôn Chí Vĩ tràn đầy niềm tin bước lại bàn của Vương Chí Đào.
Vương Chí Đào đang hưng phấn, thấy một người đi đến, cười nào: "Chào bạn, bạn cũng ở lớp chúng ta à? Ngồi xuống ăn chung nào!"
Mặc dù đã nhập học một tháng, nhưng thời gian tập huấn quân sự đều rất khắt khe, vì thế Vương Chí Đào vẫn không nhận biết hết toàn bộ bạn học trong lớp.
"Mày!" Tôn Chí Vĩ chỉ vào mặt Vương Chí Đào, nói: "Là mày mời khách?"
"Đúng vậy, lại đây cùng ăn!" Vương Chí Đào gật đầu.
"Tao cho mày năm ngàn, mày dẫn người của mày đi, thế nào, kiếm thêm được một đống lời luôn" Tôn Chí Vĩ làm bộ cao cao tại thượng nói.
"Hả?" Vương Chí Đào sửng sốt, đưa mắt nhìn người này, cân nhắc nửa ngày mới hiểu được câu nói của hắn. Cho rằng tên này bị điên, vì thế khoát tay nói: "Cút qua một bên đi, đừng ở đây làm phiền"
"Mày nói cái gì? Mày không tin? Tao cho mày năm ngàn, mang người rời đi!" Tôn Chí Vĩ rút bóp ra, cầm một xấp tiền mặt ném lên bàn, nói: "Người thật tiền thật, thế nào, đủ chưa?"
Lúc này, Vương Chí Đào đã biết tên này đùa thật, chẳng qua hắn cũng thấy hành động của người này, trong lòng liền vui, mày tưởng mày là ai chứ? Ai cần tiền của mày?
"Tao cho mày thêm năm ngàn đồng, và một phút để biến mất trước mặt tao, biết không?" Vương Chí Đào nhìn Tôn Chí Vĩ nói.
"Mày nói cái gì? Mày muốn chết sao? Tao cho mày tiền đã xem như nể mặt mày rồi. Mày biết tao là ai không?" Tôn Chí Vĩ giận dữ nói: "Nói đi, mày muốn bao nhiêu, muốn nhiều hơn phải không, nói thẳng đi"
"Tao muốn mười vạn, mày có không?" Vương Chí Đào nhìn Tôn Chí Vĩ nói: "Nếu mày móc ra mười vạn ngay bây giờ, tao sẽ bật người bỏ chạy liền"
Nói xong, quay sang cười nói với Dương Minh: "Dương Minh, bạn thấy người kia có bệnh không? Số điện thoại của bệnh viện tâm thần số mấy vậy?"
"Dương Minh?" Tôn Chí Vĩ vừa rồi không chú ý tới Dương Minh, hiện tại nghe Vương Chí Đào nhắc, mới nhìn xuống, thì ra Vương Chí Đào đang nói chuyện với tên khốn làm mất mặt của mình!
Tôn Chí Vĩ bây giờ cực kỳ tức giận, mày không muốn ăn cơm với tao, thì ra là muốn ăn chung với thằng chó này! Rồi liên tưởng đến thái độ vừa rồi của Vương Chí Đào, Tôn Chí Vĩ hiển nhiên sẽ đem hai người này trở thành một bọn, trong lòng tức muốn hộc máu, chỉ vào Vương Chí Đào mắng: "Con mẹ mày, bây giờ mày cút nhanh cho tao, bằng không tao đập chết mẹ mày! Ba của mày là ai? Đừng tưởng rằng ỷ vào nhà mày có chút tiền, rồi muốn làm con c.ặc gì thì làm!"
Vương Chí Đào vừa nghe lời này, trong lòng lại mừng rỡ, ở Tùng Giang này, thật đúng là không ai dám abc kiểu này với mình! Không sợ hắn, nói: "Tập đoàn Hùng Phong chính là của nhà tao mở, mày làm gì được tao?"
"Tập đoàn Hùng Phong là cái củ l.ồn gì." Tôn Chí Vĩ nói được một nửa, đã bị Vu Thiên Sách kéo lại: "Chí Vĩ, đừng nói lung tung"
"Tại sao? Có bác ở đây, sợ hắn cái gì!" Tôn Chí Vĩ nói thầm một câu.
"Dượng tuy rằng rất lợi hại, nhưng cũng không vì chuyện này mà làm ầm ĩ ở đây." Vu Thiên Sách lắc đầu nhỏ giọng nói: "Chuyện này anh thấy nên bỏ đi thì hơn"
Bác của Tôn Chí Vĩ chính là dượng của Vu Thiên Sách. Bác là đại công thần của Tôn gia, đưa Tôn gia trong những lúc nghèo túng đi vào hàng ngũ của những đại gia, Thân thích của Tôn gia tự nhiên cũng hưởng ké không ít. Mà mẹ của Vu Thiên Sách là người của Tôn gia, có họ hàng xa với Tôn Chí Vĩ. Nhưng bởi vì hai người từ nhỏ đã chơi chung với nhau, cho nên quan hệ không tồi.
Mặc dù mẹ đẻ của Vu Thiên Sách là người của Tôn gia, nhưng bởi vì suy nghĩ thực dụng, nên từ nhỏ đã bị an bài quản lý một số chuyện vặt trong gia tộc. Mà nhiệm vụ chủ yếu của hắn chính là phụ trách bảo vệ cho Tôn Chí Vĩ. Bởi vì Tôn Chí Vĩ là đứa cháu trai duy nhất của dòng tộc, bác của Tôn Chí Vĩ chỉ có một cô con gái, mặc dù cũng trở thành công cụ cho gia tộc, nhưng trong gia tộc không có con trai thì không tốt lắm .
Vốn dĩ bác của Tôn Chí Vĩ muốn tìm cho Tôn Khiết một người chồng tài ba để hỗ trợ nàng, nhưng con gái lại không lo lắng về phương diện này. Cho nên bác của Tôn Chí Vĩ vì ngừa vạn nhất, không thể không đem Tôn Chí Vĩ trở thành người thừa kế thứ hai của Tôn gia, tiến hành bồi dưỡng.
Chỉ là do Tôn Chí Vĩ có chút ngu ngốc, lớn như vậy rồi mà vẫn chỉ biết tranh phong đấu khí với người khác, thật sự không có chút phong phạm của đại tướng.
"Nhưng mà." Tôn Chí Vĩ cảm thấy bỏ đi như vậy rất mất mặt mũi, tuy không cam lòng nhưng không có biện pháp, hắn biết Vu Thiên Sách sẽ không hại hắn, vì thế chỉ đành nén phẫn nộ chỉ vào mặt Vương Chí Đào cùng Dương Minh nói: "Được, tao sẽ nhớ kỹ, chờ mà xem đi"
Vương Chí Đào đắc ý hừ một tiếng, hiển nhiên, hắn cho rằng người kia nghe đến nhà của mình nên sợ mà đầu hàng. Dương Minh thì chẳng hề lo lắng, vì mình cũng không làm chuyện gì đụng chạm đến hắn, hắn có thể làm gì được mình?
Tôn Chí Vĩ không nề hà xoay người đi ra ngoài, nói với bạn học phía sau: "Không ăn ở đây nữa, chúng ta đi qua Minh Nguyệt Lâu!"
Minh Nguyệt Lâu vốn là nhà hàng hải sản, hải sản bên trong đều là hàng mới, qua đêm liền xử lý cho các nhà hàng nhỏ, cho nên rất có danh tiếng. Chổ này vốn các sinh viên đều nghe qua, chẳng qua bởi vì giá quá đắt, nên có rất ít người ăn. Hiện tại nghe Tôn Chí Vĩ mời bọn họ vào trong đó, tất cả đều hoan hô.
Những người khác đứng bên ngoài không biết gì, nên hỏi những người, khi bọn họ biết đến Minh Nguyệt Lâu, tất cả đều vui vẻ.
Tôn Chí Vĩ đón tám chiếc xe taxi, mang tất cả đến Minh Nguyệt Lâu.
Mà bên này, bạn học của Vương Chí Đào thấy Vương Chí Đào có bối cảnh rất cao, nên cũng đều hết sức cao hứng, có một trưởng lớp cường đại cũng là một chuyện tốt! Nhất là với những sinh viên có ước mơ, thấyg ia cảnh của Vương Chí Đào gia tựa hồ rất thâm sâu, đều muốn cùng Vương Chí Đào làm tốt quan hệ. Dù sao những người này sau khi tốt nghiệp đại học sau đều ở lại Tùng Giang, đến lúc đó nhờ Vương Chí Đào hỗ trợ tìm một chổ làm, hẳn là không có vấn đề gì.
"Vừa rồi sao anh lại cảnh em?" Ở trên xe, Tôn Chí Vĩ hỏi: "Cái tập đoàn Hùng Phong gì đó rất có danh tiếng sao?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #193


Báo Lỗi Truyện
Chương 193/2205