Chương 192: Hai nhóm người


Nói xong, Dương Minh xoay người ra ngoài phòng, hắn không muốn so đo với thằng ngu này, Tôn Chí Vĩ rõ ràng là bị ở nhà dạy hư rồi.
Dương Minh đi rồi, làm Tôn Chí Vĩ tức đến trợn trắng mắt! Đây quả thật là làm mất mặt của hắn trầm trọng! Kỳ thật cũng do Tôn Chí Vĩ suy nghĩ quá nhiều, đi hay không đi ăn cơm có khác biệt gì đâu?
"Được, về sau xem tao thu thập mày thế nào!" Tôn Chí Vĩ hung hăng nói.
"Chí Vĩ, đây không phải ở nhà, bên ngoài đừng gây chuyện!" Vu Thiên Sách lắc đầu.
"Nhưng." Tôn Chí Vĩ không cam lòng, chẳng qua hắn tương đối vẫn nghe lời Vu Thiên Sách.
"Không có gì, nhưng, em mới lên làm lớp trưởng, buổi tối nên gọi về báo cho dượng, người nhất định sẽ cao hứng lắm!" Vu Thiên Sách nói.
"Đúng vậy, ha ha, xe thể thao của em!" Nghĩ đến đây, Tôn Chí Vĩ lại trở nên vui mừng
Vu Thiên Sách cũng lắc đầu, đây là em trai hắn, dường như lại giống một đứa bé, chỉ cần không để ý một tý là lại gây chuyện.
Dương Minh ở cửa căn tin gặp Trần Mộng Nghiên, Trương Tân và Triệu Tư Tư, ba người hiển nhiên đã đợi chốc lát, chỉ vì mình đú đỡn với tên Tôn Chí Vĩ kia mà làm chậm trễ thời gian.
"Ăn cơm ở đây?" Dương Minh hỏi.
"Đúng vậy, Tư Tư và Mộng Nghiên đều muốn ăn ở đây!" Trương Tân gật gật đầu: "Dương Minh, sao mày chậm vậy?"
"Đừng nói nữa, tranh cử ban cán bộ, nhãm quá, còn gặp phải một thằng ngu!" Dương Minh bất đắc dĩ lắc đầu.
"Đụng phải một thằng ngu? Có ý gì?" Trương Tân hỏi: "Mày tranh cử?"
"Tao? Không có! Mày biết tao mà, trực ban với tao không có hứng thú" Dương Minh lắc đầu, cười nói: "Thằng ngu kia chính là lớp trưởng mới, phỏng chừng là tiêu tiền mua phiếu. Rồi sau đó mời khách, nhưng tao không đi, hắn tưởng mình là ai chứ?"
"Không thể nào? Tiêu tiền mua phiếu?" Trần Mộng Nghiên sửng sốt: "Còn có chuyện này sao?"
"Tại sao lại không có!" Triệu Tư Tư nói: "Lớp chúng ta cũng có người như vậy mà!"
Trương Tân và Trần Mộng Nghiên học cùng lớp, đương nhiên không gặp.
"Ha ha, không nhất định ở lớp nào cũng gặp, nhưng loại người này ở đâu cũng gặp!" Dương Minh cười nói: "Mặc kệ hắn, Trương Tân, Mộng Nghiên, hai người không làm gì sao?"
"Tao? Haha, lão đại, tao là người tiêu tiền và tự trả tiền, có thể cho tao chính thức lên lớp là mừng rồi, tao không làm cái trò dọa người này đâu!" Trương Tân cười nói: "Nhưng đại tẩu vẫn lên làm lớp phó học tập!"
"Lớp phó học tập, nói thì nghe oai lắm, nhưng mệt ơi là mệt!" Dương Minh gật đầu nói: "Mình cũng không hy vọng cậu làm lớp trưởng gì, như vậy thì thời gian tự do sẽ ít đi!"
"Biết cậu sẽ nói như vậy mà. Mình cũng đang xem xét!" Trần Mộng Nghiên cũng cười nói.
"Đúng rồi, còn Triệu Tư Tư nữa, bạn thế nào?" Dương Minh hỏi.
"Lão Đại. Tất nhiên như vậy. Chúng ta cũng đừng ăn ở đây, đại tẩu làm quan. Nói gì cũng phải chúc mừng một chút chứ!" Trương Tân đề nghị. Thật ra thì hắn không quen ăn cái loại cơm tập thể ở căn tin thì đúng hơn.
"Thôi bỏ đi, đâu có gì quan trọng đâu" Trần Mộng Nghiên nhìn Dương Minh.
"Đi thôi, Mộng Nghiên, Trương Tân nói như vậy , phải đi thôi, dù sao cũng là hắn mời khách mà" Triệu Tư Tư kéo tay Trần Mộng Nghiên, sau đó nhìn Trương Tân: "Mình nói có đúng không?"
"Đúng đúng! Mình mời khách!" Trương Tân nghe xong nhất thời điên đảo tâm can! Cả Triệu Tư Tư cũng nói như vậy, rõ ràng không xem hắn là người ngoài! Như vậy thì quá tốt, Trương Tân lập tức cảm thấy hạnh phúc ngay trước mắt .
"Vậy đi thôi." Dương Minh gật đầu với Trần Mộng Nghiên gật đầu.
"Vậy đi Thiên Bảo Long đi, cơm ở đó cũng không tệ." Trương Tân đề nghị.
Dương Minh không biết Tôn Chí Vĩ mời khách ở Thiên Bảo Long, vừa rồi ở trong lớp căn bản là không nghe. Vốn cũng không muốn đi, vậy thì nghe để làm gì? Cho nên Dương Minh cũng không để ý, bốn người cùng ngồi lên xe của Trương Tân chạy đến Thiên Bảo Long.
Lại không ngờ, ở chổ đậu xe của Thiên Bảo Long, chiếc Honda của Vương Chí Đào đã đậu ở đó! Vào bên trong, từ xa có thể thấy được hai cái bàn lớn ngồi đầy người, mà Vương Chí Đào đang ngồi ở một trong hai cái bàn đó.
Thật là trùng hợp, Vương Chí Đào vừa ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy bốn người Dương Minh, vội vàng kêu: "Dương Minh, lại đây cùng ngồi đi! Tôi mời khách cho!"
"A! Các bạn là bạn thời trung học của lớp trưởng Vương phải không? Cùng ngồi đi nào!"
Một người nam sinh nhỏ nhắn vội vàng đứng dậy chào đón đám Dương Minh.
Cái này, Dương Minh rất bội phục tiểu tử Vương Chí Đào này, đi đến đâu cũng có thể đào tạo ra được những cái đuôi. Nghe tiểu tử này nói, Vương Chí Đào hiển nhiên đã trở thành lớp trưởng rồi.
Chẳng qua điều này cũng rấ bình thường thôi, Vương Chí Đào có thể mượn sức bạn học như tên Tôn Chí Vĩ, không được làm lớp trưởng mới là lạ!
"Cái này." Dương Minh cũng do dự, Vương Chí Đào không giống Tôn Chí Vĩ, quan hệ của hắn cùng Vương Chí Đào có chút phức tạp, hiện tại hai người vẫn duy trì loại hình cân bằng, không ai chịu ra đòn trước, cho nên mặt ngoài vẫn gió êm sóng lặng tường an vô sự.
Hiện tại Vương Chí Đào đã nói, cũng không cự tuyệt. Vì thế bốn người tìm chổ ngồi xuống trong bàn của Vương Chí Đào.
Vương Chí Đào cũng vừa mới bắt đầu gọi đồ ăn, rất nhiều món còn chưa đi lên, chẳng qua nhìn thấy, Vương Chí Đào cũng khá là hào phóng nha! Bào ngư, tôm hùm, cua biển này nọ đưa lên liên tục.
Vương Chí Đào rất sảng khoái kêu mọi người ăn nhiều lên, còn bản thân thì lại ít đụng đũa, giống bộ dáng của chủ nhà. Nhìn thấy những phần ăn vơi đi, Vương Chí Đào liền dặn tên kế bên đi kêu thêm.
Đang lúc mọi người đang ăn, thì cửa của Thiên Bảo Long được đẩy ra, một đám người bước vào, là bạn học của Dương Minh, cầm đầu là Tôn Chí Vĩ và Vu Thiên Sách.
"Kính chào quý khách." Phục vụ vội vàng hoan nghênh.
"Tôi đã gọi điện trước, bàn lớn của tôi đâu?" Tôn Chí Vĩ hỏi.
"Anh đặt bàn lớn? Anh đặt khi nào?" Phục vụ sửng sốt, Thiên Bảo Long không lớn lắm, nên không có phòng, nhưng vì muốn đãi liên hoan cho sinh viên, nên cố ý thiết lập ra hai cái bàn lớn, trừ cái đó ra, toàn là bàn bốn đến sáu người ngồi.
"Trước đó tôi đã gọi điện đến, nói là lớp trưởng khóa máy tính 802, lớp chúng tôi muốn tổ chức liên hoan, dặn các người lưu lại bàn!" Sắc mặt Tôn Chí Vĩ trở nên khó coi.
"Xin lỗi, anh chờ một chút, để em đi hỏi quản lý" Người phục vụ cũng không biết chuyện gì xảy ra, chẳng qua bây giờ bàn lớn đã bị chiếm, nàng muốn làm chủ cũng không được, đành phải xin chỉ thị của quản lý.
Một lát sau, quản lý chạy đến đây, cau mày hỏi: "Em gọi điện thoại đến khi nào?"
"Vừa rồi hơn mười một giờ một chút! Trong điện thoại tôi đã nói tôi là lớp trưởng lớp 802 khoa máy tính, lớp chúng tôi muốn tổ chức liên hoan!" Tôn Chí Vĩ lập lại lời nói khi nãy.
"Không đúng rồi!" Quản lý không hiểu, nói: "Bây giờ hai bàn lớn kia là của khách vừa đặt cho anh!"
Thì ra, Vương Chí Đào cũng gọi điện thoại đến, chính xác là cùng lúc với Tôn Chí Vĩ. Chẳng qua là đổi lại khoa máy tính thành khoa quản lý! Nhưng quản lý lại không để ý chi tiết này, còn bực mình nghĩ tại sao người này gọi điện đến hai lần!
Nhưng ông không nghĩ nhiều, chỉ làm theo lời dặn thôi. Bây giờ xem ra. quản lý vỗ trán một cái, trời đất, là hai nhóm!
Hèn chi khi nãy mình nói chuyện với người tên Vương Chí Đào, bảo rằng sau này chỉ cần gọi một lần thôi, không cần hai lần, sẽ không quên đâu. Người kia còn không hiểu, nói là mình không gọi hai lần, chỉ gọi một lần.
Quản lý lúc ấy cũng không chú ý, thì ra mọi chuyện là vậy!
"Xin lỗi, thật ngại quá!" Quản lý vội vàng giải thích: "Khi em vừa gọi xong cũng có một người gọi đến, cũng nói giống như em, cũng là lên lớp trưởng rồi muốn đãi khách, anh còn tưởng là em gọi lại. Bây giờ bàn lớn đã bị chiếm.thật xin lỗi!"
"Hả?" Tôn Chí Vĩ nghe xong, lập tức không hiểu gì hết! Đây là ý gì, nói xin lỗi coi như xong hả? Nhiều người theo tôi đến đây, tôi chỉ như vậy rồi bỏ đi? Sau này lên lớp tôi còn gì là mặt mũi? Vì thế không vui nói: "Đây là ý gì chứ? Tôi hẹn trước, dựa vào cái gì mà họ được ngồi, còn tôi phải đi? Ông mau đi thông báo cho họ đi, chúng tôi phải lấy lại chổ ngồi!"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #192


Báo Lỗi Truyện
Chương 192/2205