Chương 190: Chuyên gia tình yêu


Dương Minh do dự một chút, cẩn thận cầm điện thoại lên. Giờ phút này hắn chỉ cảm thấy da gà nổi khắp cả người! Đúng vậy, bản thân đã không cẩn thận! Quên tắt mày lấy pin ra!
Tại sao phải làm vậy, đơn giản là điện thoại bây giờ rất tân tiến , bên trong có thể gắn vào hệ thống GPS (Hệ thống định vị toàn cầu), Như thế, sẽ rất dễ dàng tìm được chiếc điện thoại đang ở đâu!
Đương nhiên, mấy thứ này đa phần đều được sử dụng trong quân đội, nhưng không bài trừ có người lấy sử dụng, nhất như tổ chức của tên sát thủ kia!
Là phúc không phải họa, là họa tránh không khỏi. Cuộc gọi đến đã lâu như vậy, nếu bên trong có gắn GPS, thì đã sớm định vị tới vị trí của mình, cho nên Dương Minh cũng không còn biện pháp, đành phải nhấn phím trả lời.
Có người nói thông qua việc nghe điện thoại cũng có thể tìm được đại khái vị trí của đối phương, cái này cũng có khả thi, nhưng không phải ai cũng có thể làm được. Cái này phải thông qua bên cục viễn thông hoặc chờ phía chính phủ tiến hành tuần tra, chỉ có cảnh sát mới có này quyền hạn này, người bình thường muốn thăm dò cũng không được nói cho biết, nếu không sẽ đưa tới nhiều phiền toái. Vì thế Dương Minh không sợ cái này.
"." Dương Minh nhấn phím nghe, nhưng lại không nói gì.
"Này? Lão Hôi Lang, ông đang ở đâu? Nhiệm vụ hoàn thành chưa? Mọi người đang chờ ông về ăn khuya kìa!" Điện thoại mới vừa thông, đầu kia liền làm một tràng đại bác: "Này ?. Lão Hôi Lang? Ông có nghe tôi nói không? Này. này. ?"
Dương Minh quyết định cúp máy, sau đó lột cục pin điện thoại ra. Bây giờ cũng đã biết đủ tin tức cần thiết rồi, ít nhất Dương Minh đã biết, tên sát thủ đến giết mình có tên là" Lão Hôi Lang" , về phần tướng mạo, Dương Minh đã ghi nhớ rõ cái thi thể trước khi bị Phương Thiên xử lý, chẳng qua Dương Minh xác định trước giờ chưa gặp qua người này.
Hiện tại manh mối mà Dương Minh có chính là một sát thủ có tên là" Lão Hôi Lang" , kẻ này không chỉ có một, mà còn có cả tổ chức ! Còn có số điện thoại vừa gọi đến, Dương Minh quyết định có cơ hội sẽ điều tra dãy số này.
Nghĩ đến chuyện này, Dương Minh cảm thấy vô cùng đau đầu. Vốn tưởng rằng tên sát thủ chết thì mọi chuyện liền xong. Không ngờ đối phương lại là một tổ chức! Nói cách khác, phiền toái của mình sau này rất nhiều? Cho dù tên mướn người không tìm đến mình nữa, nhưng cái tổ chức này biết Lão Hôi Lang bị xử lý rồi, thì có tới tìm mình trả thù không?
Cho nên, biện pháp duy nhất bây giờ là phải gia tăng thực lực của mình cùng với năng lực phản ứng, chỉ có như vậy, mình mới không bị kẻ khác chà đạp.
Bên kia Hắc Quả Phụ, một người vạm vỡ hùng hổ nhìn điện thoại trong tay, mắng: "Mẹ kiếp. Tại sao không còn tiếng vậy? Mẹ nó cái điện thoại lại hỏng rồi! Bà chủ, sao bà không mua cho chúng tôi mấy cái điện thoại xịn xịn một chút? Giống như trong phim 007 vậy?"
"Được rồi lão Hắc. Một nhiệm vụ anh kiếm được bao nhiêu? Có lần nào tôi bạc đãi các anh không? Có tiền thì không đi mua. Bây giờ anh oán ai?" Một người đem khăn che mặt màu đen, giọng nữ, lên tiếng: "Sao, điện thoại không gọi được?"
"Gọi được, nhưng bên kia không ai trả lời!" Lão Hắc không dám phản bác, Hắc Quả Phụ là Đại Tỷ của bọn họ, mặc dù chỉ là một người phụ nữ, nhưng thân thủ so với đàn ông còn lợi hại hơn.
"Không ai nói chuyện?" Hắc Quả Phụ sửng sốt, cầm lấy một cái điện thoại CDMA trên bàn điện thoại, nhập vào" 139xxxxxxxx" , điện thoại CDMA có lệnh ẩn cuộc gọi đến, như vậy gọi điện thoại, đối phương sẽ không thể thấy được số điện thoại này.
"Số điện thoại quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách." Trong điện thoại truyền đến âm thanh của tổng đài.
Hắc Quả Phụ nhíu mày: "Tại sao lại tắt máy ? Lão Hôi Lang đã xảy ra chuyện sao?"
"Hả? Tắt máy?" Lão Hắc ngạc nhiên, nói: "Mới vừa rồi còn gọi được mà? Sao lại lập tức tắt điện thoại? Không phải là bị theo chứ?"
Hắc Quả Phụ cau mày, cái khăn che phủ khắp mặt nên không nhìn thấy biểu tình gì, cũng không biết nàng đang nghĩ cái gì: "Chuyện này từ từ hẵn nói, có lẽ gần đây chúng ta hoạt động ầm ĩ nên bị người ta theo dõi? Nếu đã như vậy, tạm thời không cần nhận nhiệm vụ , yên tĩnh một thời gian ngắn rồi tính tiếp"
Mấy ngày nay, mối làm ăn của Hắc Quả Phụ ý phát triển không ngừng, nhưng cùng thời điểm đó, những vụ án hình sự ở Tùng Giang cũng gia tăng, làm sao không có khả năng làm cho cảnh sát chú ý chứ, cho nên nói Lão Hôi Lang bị cảnh sát bắt được cũng rất có thể.
Nhưng còn có một loại theo dõi nữa chính là bị kẻ thù theo dõi. Làm sát thủ, trên tay mỗi người đều dính đầy máu tươi.
Người kết thù với nhau, chỉ cần trong tích tắc, cho nên, muốn tránh cũng rất khó.
Nói trắng ra là, Hắc Quả Phụ vẫn còn quá non, đầu nhận tin tức không nhanh, chỉ dựa vào một một vài câu nói mà khinh xuất, chắc chắn rồi cũng có ngày nào đó sẽ đụng đến nhân vật không thể trêu chọc.
Về phần GPS, Dương Minh đã lo quá xa, bởi vì Hắc Quả Phụ còn lâu lắm mới đạt được cái trình độ có được những trang thiết bị như vậy.
Còn Phương Thiên, một lão sát thủ đầy kinh nghiệm, tại sao lại không nhắc nhở Dương Minh? Thật ra thì. nguyên nhân rất đơn giản, cái thời mà Phương Thiên xưng bá, di động vẫn còn là một vật hiếm thấy, chứ nói chi là mấy cái hệ thống định vị toàn cầu này. Cái này trong những năm gần đây mới được dân chúng phổ biến, còn trước kia hoàn toàn do quân đội quản lý.
Dương Minh cảm thấy mình cần phải học tập một chút tri thức về phương diện này, dù sao Phương Thiên cũng chỉ có thể dạy cho mình thân thủ cùng kỹ xảo, còn mấy cái thiết bị công nghệ cao cấp này thì ổng chưa đến tuổi.
Nghĩ đến đây, Dương Minh mở ra máy tính, trên Google nhập vào một số từ khóa như" Thiết bị gián điệp" ," Phòng chống gián điệp" ," Công cụ sát thủ". cũng tìm ra được một vài trang web có nói đến, nhưng đều là những trang web nhỏ.
Bất quá cũng có chổ tốt, Dương Minh có thể nhìn thấy được hình dáng và tính năng của mấy thứ này, về sau cũng có thể đề phòng hoặc chống lại được.
Dương Minh tìm được một trang web của người Mỹ do quá hâm mộ 007 lập nên, trong đó đều có những cái cần có, còn có các loại kỹ xảo phòng bị, chẳng qua tất cả đều là tiếng Anh , Dương Minh đọc hết cũng không hiểu. Cũng may bây giờ trên mạng có rất nhiều trang web phiên dịch, tuy rằng dịch có chút không lưu loát, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc đọc hiểu nhiều.
Đọc đến đêm khuya, Dương Minh mới tắt web đi. Nghĩ đến đã lâu rồi không lên Yahoo, Dương Minh đăng nhập vào Yahoo của mình.
"Tích tích tích tích." Rất nhiều tin nhắn offline gửi đến.
Dương Minh xem xét một chút, rồi tắt mấy cái tin nhắn rác đi, chỉ còn lại có vài cái, trong đó có một cái là của Trương Tân gửi cho mình một cái emo chê cười, còn có một cái của Trần Mộng Nghiên gửi, hỏi hắn có ở nhà hay không, vì sao điện thoại không gọi được? Dương Minh nhìn thời gian, đêm qua mình và Trương Tân đi ra ngoài uống rượu. Sau đó mình gọi điện thoại trả lời Trần Mộng Nghiên, cho nên Dương Minh trực tiếp tắt đi.
Còn có một cái do" Nữ giáo viên dã man" gửi tới , hỏi Dương Minh có ở nhà hay không, rồi vài ngày sau lại hỏi Dương Minh bận làm gì, vì sao không online.
Dương Minh nhắn tin trả lời, nói cho nàng biết mình gần đây hơi bận, nên không thể cùng chơi đấu địa chủ với nàng. Sau đó, Dương Minh muốn logout, lại không ngờ rằng Nữ giáo viên dã man vẫn còn đang online!
Nữ giáo viên dã man: "Tại sao trễ như vậy mới online?"
"Gần đây tôi hơi bận, nên không có thời gian online nhiều, bây giờ vừa giải quyết xong, nên mở Yahoo lên xem."
Nữ giáo viên dã man: "Ra thế, sao rồi, đã làm lành với nàng chưa?"
Dương Minh nhìn tin của nàng gửi đến, nhất thời vui mừng, khi đó mình và Trần Mộng Nghiên quan hệ không được tốt đã nói với cô ta là mình thất tình, gần đây tình trường đắc ý, nhưng còn chưa nói cho nàng biết.
Thế giới nào có chân tình: "Ha ha, chúng ta đã làm lành rồi"
Nữ giáo viên dã man: "Thật không? Ha ha, vậy phải chúc mừng rồi! Làm lành thế nào?"
Thế giới nào có chân tình: "Thật ra về phần tình cảm, nên tự mình tranh thủ, chỉ cần hai người đều thích nhau, thì dễ dàng khôi phục quan hệ!"
Hôm nay Dương Minh tinh thần có chút phấn khởi, dù sao cũng vừa mới bái một sư phụ tuyệt thế vô song. Vì thế thuận miệng làm chuyên gia tình yêu.
Nữ giáo viên dã man: "Thật sao."
Thế giới nào có chân tình: "Đương nhiên, hạnh phúc của mình do chính mình tranh thủ!"
Ha! Cảm giác làm chuyên gia cũng thật phê nha, chả trách trước kia Trương Tân lại nguyện ý bày mưu tính kế cho mình, thì ra đứng chỉ trỏ một người đã rơi vào vòng xoáy của tình yêu, thì cũng có cảm giác là một chuyện rất có thành tựu!
Cái cảm giác này giống như của một người say a, thật sự giống như là đấng cứu thế!
Nữ giáo viên dã man: "Cám ơn, tôi biết tôi nên làm như thế nào rồi."
Hả? Dương Minh sửng sốt? Trời đất, biết làm thế nào là làm thế nào? Mình đã nói cái gì đâu? Chẳng qua cái cảm giác này thật tốt!" Không cần khách khí!" Dương Minh nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #190


Báo Lỗi Truyện
Chương 190/2205