Chương 186: Vân tổng phát cuồng


"Hắc hắc? Tao chỉ muốn dạy cho mày một bài học. Mày đừng mong hỏi được gì từ miệng tao" Liễu Hiểu Sinh ngang ngạnh nói.
"Phải không?" Dương Minh túm tóc hắn nện đầu Liễu Hiểu Sinh vào cửa. Lực thật mạnh làm cho cửa lõm một hố sâu, đầu Liễu Hiểu Sinh cũng bị chảy máu.
"Tao thấy mày không thuận mắt, muốn tìm người đánh mày. Có giỏi thì giết tao đi?" Liễu Hiểu Sinh hét lớn.
"Mày thấy tao không vừa mắt? Tao trêu chọc gì mày?" Dương Minh có chút khó hiểu. Mình không quen biết gì thằng này, không nói một câu gì, sao nó lại không vừa mắt với mình?
"Hừ, mày không trêu chọc tao. Chẳng qua tao nói cho mày cũng không sao. Tao là lái xe của Vân tổng. Tao không thích vẻ kiêu ngạo của mày khi tặng quà thôi" Liễu Hiểu Sinh mắng: "Muốn giết thì mày giết tao đi"
Dương Minh nghe xong dở khóc dở cười, đây không phải là hoàng đế không vội mà thái giám đã khẩn trương sao? Vân tổng chưa nói gì, mày là một thằng lái xe lại thay người ta ra mặt? Dương Minh tin lời Liễu Hiểu Sinh nói là bởi vì mình không gây sự gì với Vân tổng. Mà lúc mình tặng quà đã nói rất rõ ràng, đại biểu công ty Trương thị đến. Cho nên cho dù Vân tổng khó chịu, đối tượng mà hắn muốn trả thù phải là Trương Tân và Trương Giải Phóng chứ. Đâu có quan hệ gì với mình?
Hiểu rõ chuyện này, Dương Minh thật sự không còn hứng trả thù người này, bỏ tay ra, một cước đá đối phương ngã xuống đất, sau đó nói: "Cút ngay, sau này đừng để tao thấy mày"
Nói xong, Dương Minh đi về phía xe của Trương Tân, nói: "Đi thôi"
Sau khi Dương Minh rời đi, ở cách đó không xa có một người đàn ông trung niên đang cầm một máy quay trong tay, cười lạnh nói: "Nếu như Tôn Khiết biết mày là một thằng dã man, mày xong đời rồi"
.
Dương Minh có chút buồn bực, cái này gọi là gì nhỉ. Mẹ nó, mấy thằng không quan hệ lại tìm đến mình gây phiền phức.
Sau khi đưa Lam Lăng về nhà, bảo nàng đi nghỉ. Sau đó Dương Minh mới gọi điện cho Trần Mộng Nghiên.
"Dương Minh, bạn xong việc rồi à?" Trần Mộng Nghiên nghe điện hỏi.
"Đúng vậy, mình xong việc rồi. Bọn mình đi đâu mua đồ?" Dương Minh hỏi.
"Xin lỗi, Dương Minh, hôm nay bà ngoại đến nhà mình chơi. Mình phải ở nhà với bà một chút. Lát nữa bà về mình sẽ gọi điện cho Dương Minh, có được không?" Trần Mộng Nghiên có ý xin lỗi nói.
"Không sao đâu, đến lúc đó Mộng Nghiên gọi điện cho mình. Vừa lúc mình và Trương Tân cũng chưa ăn gì mấy, tìm một chỗ ăn chút gì vậy" Dương Minh nói.
Tham gia bữa tiệc khổng lồ như vậy, mọi người trong bữa tiệc đều hiểu ở đó rất khó lo bụng. Đến đó chủ yếu là để giao tiếp, trao đổi tình cảm mà thôi.
Trương Tân cũng nghĩ như vậy. Lam Lăng là con gái, ăn chút hoa quả và đồ ăn vặt là no. Nhưng hai người bọn hắn đang là thanh niên mà.
Trương Tân lái xe dừng ở một cửa hàng ven đường. Mỗi người một bát ô tô, ngồi ăn.
"Mẹ nó, thằng Liễu Hiểu Sinh kia đúng là đồ cặn bã" Trương Tân vừa ăn vừa mắng.
"Còn nói nữa, đều do mày làm liên lụy đến tao" Dương Minh cười khổ nói: "Không nói nữa, bữa này mày phải mời tao"
"Hai ta có gì phải nói vậy chứ, cần gì phải phân chia như vậy. Tao mời bữa này" Trương Tân cười gian nói: "Vừa nhớ đến chuyện lúc nãy lại thấy buồn cười. Thằng đó không ngờ lại ra mặt cho chủ, còn tìm sai cả đối tượng trút giận chứ"
"Mày cười đi. Tao nói cho mày, mấy ngày tới mày cẩn thận một chút. Thằng Liễu Hiểu Sinh kia sẽ tìm mày đó" Dương Minh trừng mắt nhìn Trương Tân, nói.
"Hắc hắc, tìm đến cũng là tìm mày. Ai bảo mày làm cho nó hôm nay bị hại" Trương Tân không thèm để ý cười nói.
"Mồm quạ đen" Dương Minh cũng không quan tâm. Ai có thể ngờ được lời Trương Tân nói lại biến thành sự thật.
.
Vân tổng có tên là Vân Nghiễm Đô, lần trước khi tham gia bữa tiệc mà Hoa tổng mời, quen biết Tôn Khiết. Ngay lập tức bị khí chất đặc biệt và vẻ đẹp của nàng mê hoặc, thề không phải Tôn Khiết không cưới. Sau này hắn còn biết bối cảnh cường đại của Tôn Khiết, chẳng những không lùi bước còn tăng cường theo đuổi, muốn có được Tôn Khiết vào tay.
Chỉ là Tôn Khiết vẫn lạnh nhạt với Vân Nghiễm Đô, ngoại trừ quan hệ kinh doanh, gần như không có quan hệ gì. Hai người chỉ hiếm gặp nhau trên thương trường. Với những lời mời mang tính chất riêng tư, Tôn Khiết chưa bao giờ đáp ứng.
Đến tận bây giờ, Vân Nghiễm Đô đều cho rằng điều kiện của mình khá được, mới hơn bốn mươi tuổi đã có tài sản hơn triệu. Cả thành phố Tùng Giang này có mấy người được như hắn chứ.
Cho nên Vân Nghiễm Đô rất tự tin vào mình, hắn cho rằng phụ nữ càng không dễ có được, một khi có càng thêm nóng bỏng. Nhưng hôm nay nghe được Hoa tổng nói Dương Minh lại là bạn trai của Tôn Khiết. Điều này đối với Vân Nghiễm Đô không khác gì sấm giữa trời quang.
Thời gian này, Vân Nghiễm Đô ngày nào cũng mơ đến lúc mình ở bên cạnh Tôn Khiết, giấc mộng đó lại bị vô tình phá nát.
Cho nên Vân Nghiễm Đô rất tức giận, lập tức sai lái xe Liễu Hiểu Sinh của mình tìm một ít thằng côn đồ cho Dương Minh một bài học. Khi hắn nhận được điện của Liễu Hiểu Sinh, nói hành động đã thất bại, Vân Nghiễm Đô vô cùng buồn bực.
Dương Minh. Thằng chó chết, một thằng côn đồ sao lại có thể đạt được Tôn Khiết chứ? Vân Nghiễm Đô ném mạnh điện thoại di động xuống đất, đến độ điện thoại bung ra, cả máy hóa thành mảnh nhỏ.
Nhất là vừa nãy Vân Nghiễm Đô nghe Hoa tổng nói, Dương Minh và Tôn Khiết chơi nhau trong toilet ở KTV hơn nửa tiếng, càng làm hắn phát điên. Tài liệu về Dương Minh, hắn đã có toàn bộ. Chỉ là một thằng sinh viên xuất thân trong gia đình công nhân. Hắn dù như thế nào cũng không nhìn ra Dương Minh có thể hấp dẫn Tôn Khiết thế nào, nhưng điều này lại là sự thật.
Hắn không cho rằng Hoa tổng lại nói sai, mà trên thực tế Hoa tổng cũng không lừa hắn. Chỉ là Dương Minh quả thực có quan hệ với Tôn Khiết, nhưng hai người lại không phải bạn trai bạn gái gì hết.
"Thư ký Vương, đi mua một chiếc máy mới cho anh" Vân Nghiễm Đô dùng điện thoại nội bộ gọi cho thư ký.
"Vân tổng, lần trước mua hai chiếc điện thoại di động, chỗ em còn một cái, lập tức mang tới cho anh" Vương thư ký biết Vân Nghiễm Đô hay rơi điện thoại, nên lần trước mua một lần hai cái.
"Được, em lập tức mang tới cho anh" Vân Nghiễm Đô ngắt điện.
Năm phút sau, một nữ thư ký chân dài xinh đẹp đầy quyến rũ đi lên, đặt chiếc điện thoại di động mới lên bàn Vân Nghiễm Đô. Sau đó khom lưng nhặt những mảnh vỡ của điện thoại lên, lấy Sim ở bên trong ra.
Cái mông tròn trịa của nữ thư ký đung đưa làm cho Vân Nghiễm Đô nóng lên, không khỏi đi tới, một tay vén váy nữ thư ký lên, sau đó cởi quần mình xuống.
"Vân tổng chờ chút nữa ạ. Em lắp máy cho anh đã." Nữ thư ký duyên dáng nói.
"Hắc hắc, trước hết không cần điện thoại di động gì hết. Em hầu hạ anh trước đã" Vân Nghiễm Đô cười dâm nói.
"A. a" Nữ thư ký kêu lên: "Không chịu được, anh, mau lên, dùng sức mạnh lên"
"Em là một con điếm" Vân Nghiễm Đô cười hắc hắc nói: "Nếu Tôn Khiết cũng dâm như em thì tốt quá"
Nửa tiếng sau, những tiếng rên rỉ trong phòng mới ngừng lại. Vân Nghiễm Đô kéo quần lên, cầm lấy điện thoại di động mà nữ thư ký đưa cho mình, sau đó phất tay bảo nàng ra ngoài.
Nữ thư ký dọn qua mảnh vỡ của chiếc điện thoại và rửa qua tinh dịch của hai người trên cơ thể mình, sau đó rời khỏi phòng làm việc.
Vân Nghiễm Đô mở điện thoại di động lên, lắp sim vào gọi điện.
"Thiên vương địa hổ" Điện thoại vang lên, đối phương trực tiếp nói ra một câu khó hiểu.
"Quả phụ chết" Vân Nghiễm Đô cũng cẩn thận nói.
"Tìm ai?" Đối phương lại hỏi.
"Hắc quả phụ" Vân Nghiễm Đô nói.
"Chào mừng đến với công ty báo thù Hắc quả phụ. Có cần gì giúp không?" Đối phương thấy đúng ám hiệu, mới yên tâm nói.
"Tôi muốn phế một người" Vân Nghiễm Đô nói.
"Hai tay mười năm vạn, hai chân hai mươi vạn, bốn chân ba mươi vạn" Đối phương rành rọt nói: "Đây là giá cơ bản. Nếu như là người của công chúng, giá cả bàn lại"
"Không là người của công chúng, chỉ là một sinh viên đại học" Vân Nghiễm Đô nói: "Tôi muốn phế ba chân của nó"
"Ba chân?" Đối phương sửng sốt, sau đó cười nói: "Ha ha, tôi hiểu rõ ý anh. Ba chân bên dưới, tổng cộng năm mươi vạn"
"Được đồng ý" Vân Nghiễm Đô không hề suy nghĩ đáp ứng. Năm mươi vạn đối với hắn mà nói quá đơn giản.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #186


Báo Lỗi Truyện
Chương 186/2205