Chương 182: Trương thị ngọc khí làm náo động toàn trường


Đám ông chủ công ty nayfd đều biết sở thích của Lưu Duy Sơn. Tiền đối với Lưu Duy Sơn mà nói không có bao nhiêu tác dụng, mọi người trong nghề đều biết tình hình kinh tế của Lưu Duy Sơn mà.
Bây giờ, sở thích duy nhất của Lưu lão chính là tìm được những khối ngọc tốt, lúc rảnh rỗi thì lấy ra điêu khắc chơi. Mà những thứ Lưu lão điêu khắc rất ít có thể thấy trên thị trường. Sau chuyện ngoài ý muốn năm đó, Lưu Duy Sơn chưa bao giờ công khai bán tác phẩm của mình. Cho nên cũng làm cho tác phẩm của Lưu Duy Sơn giá càng lúc càng cao.
Mà hôm nay ngọc khí mà Lưu Duy Sơn làm chỉ để chơi, không xuất hiện trên thị trường nữa. Thi thoảng xuất hiện cũng là do Lưu Duy Sơn tặng cho bạn tốt. Nhưng bạn tốt của Lưu Duy Sơn cũng là người có địa vị cao cả, có ai mang ra bán chứ. Cho nên cũng làm cho giá các tác phẩm của Lưu lão rất đắt.
Cho nên hàng năm cứ đến sinh nhật Lưu Duy Sơn, những người muốn lấy được chỗ tốt từ ông ta đều tìm một ít ngọc thạch tốt tặng cho Lưu Duy Sơn. Đương nhiên mấy thứ này không phải là cực phẩm. Dù sao cực phẩm rất hiếm có, những người đó còn phải bán lấy tiền.
Có ai không cần tiền chứ. Chẳng qua cho dù như vậy món quà cũng không dưới một vạn. Khi món quà của Vân tổng được mở ra, không khí của bữa tiệc lập tức đẩy lên cao trào.
Vân tổng tặng không ngờ là một viên phỉ thúy. Mọi người ở đây hiển nhiên cũng hiểu rõ giá trị của phỉ thúy, không hẹn mà cùng phát ra tiếng kêu kinh hãi. Viên phỉ thúy này mặc dù không lớn, phẩm chất không cao, nhưng ít nhất cũng có hai ba mươi vạn. Vân tổng lần này có chuẩn bị mà đến. Công ty hắn mới có một đống ngọc khí lớn, nếu như có thể được Lưu Duy Sơn nhận xét, như vậy giá cả sẽ tăng lên không ít. Cho nên hắn do dự mãi mới quyết định đưa tặng món quà lớn chấn nhiếp tất cả này.
Đương nhiên kinh ngạc không riêng gì những người ở đây, kinh ngạc nhất chính là Dương Minh. Từ sau khi Dương Minh đạt được dị năng, nhãn lực rất là tốt. Khi Vân tổng lấy viên phỉ thúy ra, hắn liếc nhìn một cái đã nhận ra đó là viên mà mình đã đánh mất ở Đằng Trùng.
Chuyện trên đời thật trùng hợp. Dương Minh vốn đã quên chuyện này đi, không ngờ rằng hôm nay lại còn có thể thấy viên phỉ thúy đó ở đây.
Chuyện càng lúc càng loạn. Vốn viên thủy này mất, Dương Minh nghi ngờ là người khác. Nhưng đến hôm nay lại xuất hiện trên người Vân tổng. Vân tổng này rốt cuộc là ai?
Viên phỉ thúy này từ đâu mà có? Nếu như nói là hắn tự mình đến Đằng Trùng ăn trộm, đánh chết Dương Minh cũng không tin. Với thân phận của người này sẽ không bao giờ tự mình đi làm chuyện đó.
Nhưng rất có thể hắn sai người khác làm. Đương nhiên, cũng có thể là hắn mua từ người khác. Chẳng qua chuyện này Dương Minh cũng không tiện mở miệng hỏi. Cho dù hắn hỏi, Vân tổng cũng chưa chắc nói cho hắn.
Cho nên Dương Minh chỉ có thể âm thầm ghi nhớ chuyện này vào trong lòng, đáp án chỉ có thể đợi cơ hội. Trương Tân tự nhiên không có khả năng nhớ lâu như vậy. Nhưng Lam Lăng lại khẽ cau mày, nhỏ giọng nói với Dương Minh: "Viên phỉ thúy này hình như là."
"Ừm, anh biết, chuyện này để về hãy nói" Dương Minh véo nhẹ vào tay Lam Lăng.
Bởi vì danh sách những người tặng quà đã được ghi lại, nên cũng không nghĩ đến còn có Dương Minh. Đợi đến khi người dẫn chương trình đọc tên người tặng quà cuối cùng, chuẩn bị tiến hành phần tiếp theo. Dương Minh vốn không muốn ra vẻ trước mặt mọi người. Nếu không có mình, vậy đợi đến khi bữa tiệc kết thúc rồi tặng cho Lưu Duy Sơn cũng không sao. Nhưng Trương Tân lại không như vậy, thấy người dẫn chương trình nói tặng quà đã kết thúc, lập tức nóng nảy: "Chờ chút, còn chúng ta mà"
Người dẫn chương trình nghe thấy Trương Tân kêu không khỏi ngẩn người, cũng không làm chủ được. Phải biết rằng, danh sách người được đọc từ trên xuống, không có sai lầm mới đúng. Nhưng bây giờ. hắn không khỏi quay đầu nhìn vào Tiếu Tình và Lưu Duy Sơn.
Tiếu Tình vừa rồi hiển nhiên cũng nghe thấy tiếng kêu, nhìn về phía đó thì thấy Dương Minh bên cạnh Trương Tân. Lúc này Dương Minh cũng đang nhìn nàng. Thấy nàng nhìn lại, liền mỉm cười gật đầu với nàng.
Tiếu Tình nghĩ lầm Dương Minh muốn nàng đồng ý, thoáng trầm ngâm một chút liền đi tới trước mặt người dẫn chương trình, cầm lấy micro nói: "Xin lỗi, vẫn còn một vị khách muốn tặng quà. Mời Dương Minh"
"Hả?" Dương Minh ngẩn người, rõ ràng là Trương Tân kêu mà, sao lại bảo mình tới chứ? Hai mắt bà bác gái này có phải có vấn đề không. Chẳng qua hắn vẫn cầm món quà đi lên sân khấu.
"Dương Minh, cậu có chuyện gì vậy?" Thấy Dương Minh đi lên, Tiếu Tình nhỏ giọng hỏi.
"Chị Tình, là chị đó, sao lại là con gái Lưu lão?" Dương Minh cười khổ hỏi.
"Chuyện này lát nữa rồi nói, sao em lại đến đây? Chẳng lẽ em là sinh viên của bố?" Tiếu Tình hỏi.
"Chuyện này. lát nữa hãy nói" Quan hệ giữa Dương Minh và Lưu Duy Sơn không phải một hai câu là có thể nói rõ.
"Hừ" Tiếu Tình tưởng rằng Dương Minh cố ý bắt chước mình, tức giận hừ một tiếng rồi cầm lấy món quà trong tay Dương Minh.
"Đây là em thay mặt Trương thị châu báu tặng món quà mừng thọ cho Lưu lão tiên sinh" Dương Minh hiểu nhiên không quên nói giúp Trương Giải Phóng.
"Ồ?" Tiếu Tình ngẩn người. Trương thị châu báu? Chính là Trương thị châu báu mấy hôm trước mình đến đó sao?
"Sao không mở ra xem?" Dương Minh thấy vẻ mặt của Tiếu Tình, cười nhắc nhở nói.
Lúc này Lưu Duy Sơn cũng đã cười đi tới: "Dương Minh, bác nói không cần tặng quà mà. Cháu sao còn khách khí như vậy?"
"Bác Lưu, đây là cháu thay chú Trương Giải Phóng đưa quà tặng bác. Mời bác nhận cho" Dương Minh cười nói.
"Thật chứ?" Lưu Duy Sơn nhìn Dương Minh hỏi.
"Ha ha, đương nhiên. Nếu không phải, gấp như vậy sao cháu có thể đi mua được gì" Dương Minh có chút xấu hổ cười nói.
"Được rồi, vậy cháu thay bác cảm ơn ông ta" Lưu Duy Sơn nể mặt Dương Minh nên mới nói khách khí như vậy. Nếu không thiếu gì người muốn tặng.
Dương Minh thấy Lưu Duy Sơn không có ý mở quà ra ngay tại đây cũng không định giục, trong lòng cảm thấy cũng tốt, đỡ thành tâm điểm. Dương Minh cảm thấy không việc gì cần phải đấu khí với tên Vân tổng kia.
Nhưng Dương Minh muốn buông tha cho hắn. Vân tổng lại hết lần này đến lần khác không cảm thấy thế, ra vẻ tò mò lớn tiếng hét lên: "Người tặng quà cuối cùng, nhất định là tốt nhất?"
Có mấy người hình như thân với Vân tổng, lúc trước cũng thấy chuyện ở cửa hiển nhiên nghe được ý của Vân tổng, liền nói theo: "Đúng vậy, đúng vậy, mở ra đi, để mọi người mở rộng tầm mắt"
Lưu Duy Sơn đưa tay lên ngăn mọi người, sau đó nói: "Dương Minh là một vãn bối khá hợp với tôi. Đây là quà trong gia đình, tôi sẽ không cho người ngoài biết"
Lưu Duy Sơn đây là lo lắng cho Dương Minh. Các buổi mừng thọ hàng năm, những người này thường đấu đá nhau, ông sao có thể không nhìn thấy chứ. Ông biết Dương Minh chỉ là một sinh viên, không muốn hắn khó xử.
"Không sao ạ, nếu mọi người đã muốn, vậy mở ra xem một chút cũng không sao" Dương Minh vừa nghe Vân tổng nói, rất tức giận. Mày không phải muốn xem sao, được, vậy xem đi.
"Được, Tiếu Tình, con mở ra giúp bố" Lưu Duy Sơn cười nói. Ông đã có quyết định, mặc kệ món quà có quý giá hay không, ông ta đều sẽ ra vẻ vui mừng.
Tiếu Tình mở chiếc hộp của Dương Minh ra, trong đại sảnh lập tức im bặt lại. Đám người vốn định cười nhạo Dương Minh, giờ phút này đều há hốc mồm kinh ngạc.
Đó là một viên phỉ thúy, còn lớn hơn gấp đôi của Vân tổng vừa tặng. Nhưng quan trọng nhất là viên phỉ thúy này tốt hơn của Vân tổng nhiều.
Mọi người ở đây đều là trong nhà, liếc mắt một cái đều có kết luận viên phỉ thúy này trên thị trường có giá không thấp hơn hai trăm vạn. Đương nhiên đó chỉ là ước chừng, giá trị thực tế sẽ còn cao hơn.
Bọn họ lúc trước đã nghe được lời Dương Minh nói, hiển nhiên đều cho rằng viên phỉ thúy này là Trương thị ngọc khí tặng cho Lưu Duy Sơn. Cho dù là ai cũng không nghĩ ra viên phỉ thúy này trên thực tế lại là của Dương Minh.
Đây cũng là hiệu quả mà Dương Minh muốn thấy. Dù sao với thân phận của hắn hiện nay không tiện xuất đầu lộ diện. Trương Giải Phóng làm tấm bia chắn thay mình càng tốt.
Ngay cả Lưu Duy Sơn vốn đang cười, vẻ mặt lúc này đã trở nên nghiêm túc: "Cái này, Dương Minh, món quà này quá quý giá"
"Ha ha, bác Lưu, hôm nay là ngày vui của bác, đừng nói gì hết, đây là thành ý của bọn cháu mà" Dương Minh vừa nói lập tức đi xuống.
Mà giờ phút này đề tài của đám khách đều xoay quanh Trương thị ngọc khí. Trương thị ngọc khí, công ty hạng hai không quá nổi tiếng trong nháy mắt được mọi người nhắc đến rất nhiều.
Các ông chủ của công ty bên ngoài đều đang hỏi các công ty địa phương. Trương thị ngọc khí rốt cuộc là công ty như thế nào mà dám ra tay như vậy.
Vân tổng lúc trước không ai bì được, bây giờ đang rất tức giận.
"Vân lão đệ, chú đang tức ai vậy?" Một người đàn ông trung niên đi tới vỗ vỗ vai Vân tổng.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #182


Báo Lỗi Truyện
Chương 182/2205