Chương 1802 : Thật sự chỉ một chiêu


"Hở?" Phùng Tứ Bưu nghe lời của Dương Minh mà không khỏi vui vẻ:
- Vẫn còn ba hoa nữa à? Được rồi, để tao xem mày một chiêu giết tao như thế nào, tao đứng im ở đây cho mày đánh!
- Thôi cứ di chuyển đi, tôi sợ đánh chết anh mất. - Dương Minh nói.
- Đánh chết? Tốt, mày đánh chết tao đi, chết cũng không cần chịu trách nhiệm đâu! - Phùng Tứ Bưu cảm thấy Dương Minh này thật tự đại quá mức cho phép, thật sự quá tự đại!
- Được rồi, nếu như nguyện ý bị miểu sát như vậy thì tôi cũng không còn cách nào! - Dương Minh rất tiếc nuối nói:
- Xin lỗi, các bạn coi này, mình vốn định biểu diễn cho mọi người một chút, nhưng thật bất đắc dĩ, đối thủ không phối hợp, hắn muốn bị mình một chiêu giết chết mà, mọi người bảo mình phải làm gì bây giờ?
- Cho hắn đi luôn! Cho hắn chết luôn đi!
- Nếu tên kia nguyện ý ăn đòn thì giết hắn chết ngay lập tức!
- Đúng, miểu sát hắn đi, một chiêu là được, đối phó với loại người như vậy không nên phí thời gian!
Sinh viên dưới đài rối rít nói.
- Nếu tất cả mọi người muốn thế thì mình đành phải miểu sát anh ta rồi, thật đúng là hơi có lỗi với mọi người! Được rồi, đã như thế thì mình miểu sát hắn luôn! - Dương Minh gật đầu nói.
Phùng Tứ Bưu cười lạnh nhìn Dương Minh diễn trò, hắn hoàn toàn không để Dương Minh trong mắt, cứ chờ cho Dương Minh diễn trò nhiệt tình.
- Diễn trò đủ chưa? Động thủ được rồi chứ? - Phùng Tứ Bưu đợi Dương Minh nói hết rồi mới mở miệng hỏi.
- Ớ, còn có người vội vàng muốn chết thế à? - Dương Minh hơi kinh ngạc nhìn Phùng Tứ Bưu:
- Đã như thế thì tôi sẽ miểu sát anh! Được rồi, tiếp chiêu đi!
"…." Phùng Tứ Bưu khinh thường nhìn Dương Minh một cái, thầm nghĩ ra chiêu cũng phải hô hào, thích mè nheo như thế à?
Dương Minh nhanh chóng chạy tới trước mặt Phùng Tứ Bưu, đột nhiên dừng bước, vẫn chưa động thủ mà hơi chần chờ nói:
- Tôi đánh anh thành cái dạng gì bây giờ? Thôi thì dạy bảo một chút, đánh cho tàn phế được không?
- Tốt nhất là đánh tao thành tàn phế! - Phùng Tứ Bưu giễu cợt nói.
- Được rồi, tàn thì tàn! - Dương Minh gật đầu.
"…Á…" Phùng Tứ Bưu đang định cười to thì đột nhiên phát hiện thân thể mình không khống chế được mà bay ra ngoài thật! Hắn chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ của mình gần như lệch đi, đau đớn vô cùng. Cuối cùng hắn ngã vật ra đất, miệng phun ra một ngụm máu tươi rồi không nhúc nhích nữa…
Phùng Tứ Bưu muốn đứng lên, nhưng hắn lại đau lòng phát hiện, hắn không động đậy được nữa rồi, toàn thật giống như bị rã rời ra, căn bản là không có cách nào chuyển động!
Bọt máu trong miệng òng ọc phun ra, Phùng Tứ Bưu khó khăn muốn nói nhưng lại phát hiện, hắn không nói ra được.
Dưới đài kinh hãi! Phùng Cửu Năng sau màn cũng kinh hãi!
Nhưng ngay sau đó dưới đài lại phát ra tiếng vỗ tay nhiệt liệt! Thật sự chỉ một chiêu! Dương Minh quả nhiên miểu sát Phùng Tứ Bưu!
Phùng Tứ Bưu này mặc dù bề ngoài bưu hãn nhưng thực tế chỉ là loại hổ giấy, loại thế chắc chưa từng ăn đòn hay sao mà chỉ một chiêu đã ngã vật ra? Đứng dậy cũng không nổi sao?
- Dương Minh uy vũ, một chiêu chết liền!
- Cái quái gì chứ, thoạt nhìn có vẻ trâu bò, trên thực tế là loại mềm như bún, một chiêu đã xong đời rồi sao?
- Quá yếu, quả thực quá kém!
- Lúc trước lại đi lo lắng cho Dương Minh, xem ra là lo lắng vô ích rồi!
- Đúng thế, làm trò! Còn làm cái gì hiệp nghị sinh tử để dọa người, tưởng hắn thật sự lợi hại chứ, hóa ra là một tên lừa gạt!
- Thế mà cũng dám ra đây tự làm mất mặt à?
Dưới đài liên tục hoan hô, Triệu Oánh thở phào nhẹ nhõm, Vương Tiếu Yên thì cứ như thường, giống như chuyện này hẳn là đương nhiên, một chút cũng không kỳ quái vậy.
- Yên Yên, có phải em đã sớm đoán được kết quả sẽ thế này không? - Triệu Oánh kinh ngạc nói.
- Cũng thế mà thôi, phải tin tưởng Dương Minh! - Vương Tiếu Yên cười cười:
- Bây giờ đã thấy chưa? Một chiêu là gục, chẳng có tí khiêu chiến nào…
- Thật ra thì tốc độ Dương Minh xử lý đã ra ngoài dự kiến của Vương Tiếu Yên, Vương Tiếu Yên nghĩ Dương Minh có thể giết chết Phùng Tứ Bưu nhưng tuyệt đối không ngờ sẽ dễ dàng như vậy, nhanh chóng như vậy!
- Đúng thế, xem ra chị còn chưa hiểu anh ấy! - Triệu Oánh hơi ai oán nói.
- Ha ha, sau này trên giường sẽ hiểu thôi! - Vương Tiếu Yên cười trêu chọc.
"…" Triệu Oánh đỏ mặt không nói tiếp.
Tiếng hai người nói chuyện cũng bị tiếng hoan hô che lấp, chẳng ai nghe được cả.
Mà bên kia, Trương Tân và Trần Mộng Nghiên cũng đang hoan hô, Trương Tân vỗ vỗ vai người anh em vừa mới tra tài liệu kia:
- Người anh em, nhìn thấy chưa? Lão đại tôi Dương Minh cho hắc quyền vương kia một chiêu là ngửa, có sao đâu chứ?
- … Sao lại thế nhỉ? Hắc quyền vương mà đánh ẻo lả như vậy à? Chẳng lẽ chỉ là lớn lên giống nhau mà thôi? Là trùng hợp? - Nam sinh kia thấy hơi khó tin.
- Nhìn những người khác vẫn có lòng tin kìa, bọn họ vẫn cho rằng lão đại tôi là vô địch, chắc chắn thắng lợi, bạn thì ở đây lo lắng cái này cái kia! - Trương Tân lắc đầu nói:
- Tôi không có thấy lão đại ra tay thế nào thì Phạm Tứ Bưu kia đã bay ra ngoài, thật là quá yếu!
- … Xem ra mình cũng lo lắng dư thừa rồi, Dương Minh rất là lợi hại! - Rốt cuộc nam sinh kia cũng gật đầu măng:
- Mẹ kiếp, trên mạng là lăng xê! Nhất định là lăng xê, tên Phùng Tứ Bưu này thật ra chỉ là mặt hàng kém chất lượng, căn bản không biết đánh nhau!
- Đúng thôi, phải tin tưởng Dương Minh, đối thủ kia quá tệ! - Trương Tân gật đầu.
Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai mặc dù vừa nãy cũng hơi lo lắng cho Dương Minh nhưng cuối cùng cũng không phải quá lo, lúc này thấy Dương Minh thắng thì thở phào nhẹ nhõm, cùng đứng lên hoan hô với mọi người!
Đại đa số sinh viên vì vui nên hoan hô, nhưng mà đám người Trần Mộng Nghiên thì là hoan hô từ nội tâm!
Mà Phạm Kim Triết lúc này đang trốn trong ký túc xá, xem trực tiếp trận đấu, hắn không xuất hiện tại sân thể dục chính là vì sợ người ta bất mãn hắn tìm người ra sân hộ nên làm ra vài việc manh động. Hắn chuẩn bị đợi sau khi Phùng Tứ Bưu toàn thắng thì sẽ xuất hiện tại sân thể dục rồi để cho Dương Minh trần truồng chạy, cũng không thể buông tha cho Triệu Oánh!
Nhưng hiện tại thì giấc mộng của hắn đã hoàn toàn tan vỡ, Phùng Tứ Bưu thua, hơn nữa chỉ một chiêu đã gục. Hắn không thể tin vào mắt mình, chuyện này sao có thể chứ? Phùng Tứ Bưu không phải là quyền hoàng dưới lòng đất sao? Không phải là truyền thuyết bất bại của thành phố V sao? Sao ngay cả một chiêu cũng không ứng phó được?
Mình bị hoa mắt sao? Hay là hệ thống thu phát sóng có vấn đề? Phạm Kim Triết cầm điện thoại lên chuẩn bị gọi điện cho Phùng Cửu Năng để hỏi rõ ràng. Nhưng mà điện thoại còn chưa gọi thì cuộc gọi của Phùng Cửu Năng đã đánh đến!
- Uy, Cửu Năng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phùng Tứ Bưu bị Dương Minh hạ hay sao? Hay là thu phát sóng có vấn đề? - Phạm Kim Triết vừa đón cuộc gọi đã vội vàng hỏi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1802


Báo Lỗi Truyện
Chương 1802/2205