Chương 1775 : Nhiệm vụ bên ngoài


- Cha nuôi, con cũng không ngờ cha lại kích động như vậy…
Dương Minh nói tới đây nhất thời hơi ngượng ngùng, nhưng cẩn thận nghĩ lại thì cũng khó trách, Lưu Thiên Kỳ là con trai Lưu Duy Sơn, người làm cha, làm sao mà không lo lắng con trai đang ở đâu? Nếu đổi lại là cha mình, chẳng nhẽ lại không như vậy?
Cho dù không phải là Lưu Thiên Kỳ, nếu là mình đi thi hành nhiệm vụ nhiều năm không về, có tin tức cha nuôi chẳng nhẽ không kích động sao?
- Tốt lắm, chúng ta vào phòng sách nói, chuyện này đừng để mẹ nuôi con nghe thấy, cha sợ rằng bà ấy hi vọng càng nhiều thất vọng càng lớn, chịu không nổi sự đả kích này! - Lưu Duy Sơn khoát tay áo đứng lên nói.
"Tốt thôi ạ!" Dương Minh gật đầu:
- Con cũng có ý như thế, bao gồm cả chuyện ba ngày sau con dẫn đội đi thi hành nhiệm vụ, tốt nhất cũng không nói cho mẹ nuôi, chờ sau khi con đi cha từ từ nói cùng mẹ cũng được!
- Cũng tốt, nhưng mà chuyện nhiệm vụ có nguy hiểm, cha cũng không nói cho bà ấy, mẹ nuôi con tố chất trong lòng không tốt như cha, cha sợ bà ấy không chịu được! - Lưu Duy Sơn gật đầu nói:
- Lát nữa con cũng dặn dò ba cô bạn gái một chút, để mấy đứa không nên nói ra.
- Mấy cô ấy không nói đâu, nhưng chuyện này cần con mở miệng mấy cô ấy mới nói cùng con, không chủ động nói cùng mẹ nuôi!
Dương Minh rất yên tâm về ba người Trần Mộng Nghiên, các nàng không phải những cô bé lỗ mãng.
- Vậy thì tốt, chúng ta vào phòng sách!
Lưu Duy Sơn đẩy cửa phòng sách, sau khi để cho Dương Minh vào ông mới nói với hắn: "Đóng kỹ cửa vào!"
"Vâng!" Dương Minh gật đầu đóng kỹ cửa phòng sách.
Lưu Duy Sơn cũng không ngồi ở ghế ông chủ trong phòng sách mà là ngồi ở ghế salon. Sau khi ngồi lên, Lưu Duy Sơn vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh nói với Dương Minh:
- Đại Minh, ngồi đi, hai người chúng ta nói chuyện chính xác một chút.
"Vâng!" Dương Minh cũng ngồi xuống bên cạnh Lưu Duy Sơn:
- Cha nuôi, căn cứ theo lời giáo sư Quan Học Dân, anh Lưu Thiên Kỳ trước kia là chuyên gia phương diện vi trùng học, căn cứ vào suy đoán của giáo sư Quan Học Dân, anh ấy có lẽ đã đi Vân Nam để nghiên cứu cổ độc?
"Đi Vân Nam? Nghiên cứu cổ độc?" Lưu Duy Sơn sau khi nghe lời của Dương Minh thì mỉm cười ngạc nhiên, sau đó dường như có điều suy nghĩ nói:
- Con vừa nói như thế, bản thân cha thật là có chút ấn tượng, lúc trước Lâm Đông Phương Lâm thần y và con trai cha có quan hệ cá nhân không tệ, bọn họ thường xuyên ở chung một chỗ để thao luận chuyện tình phương diện y học. Hơn nữa cha cũng nghe qua những chuyện họ nói với nhau, dường như cũng có quan hệ tới cổ thuật, còn nói cổ độc thật ra là một loại vi khuẩn…
- Hả? Nói như vậy, lời nói của Quan Học Dân giáo sư cũng là sự thật! - Dương Minh nói.
- Đúng vậy, nhưng mà nó có thể đi Vân Nam sao?
Lưu Duy Sơn nói tới đây thì có chút nghi ngờ:
- Cho dù nó muốn đi Vân Nam nghiên cứu cổ độc thì hoàn toàn có thể nói cho cha biết, chẳng nhẽ cứ đi mà không nói một tiếng? Nó cho dù nói cho cha thì cha cũng không cản nó đi Vân Nam, nhưng tại sao nó lại không nói cho cha biết chứ?
- Cái này… con cũng không rõ…
Dương Minh cười khổ một cái:
- Có thể lúc đó Lưu đại ca có nỗi khổ tâm gì đó cũng không chừng?
- Nỗi khổ tâm? Cũng có thể, nhưng đây chỉ là một suy đoán, cũng không chắc chắn phải là Vân Nam. Nghiên cứu cổ độc là nghiên cứu cổ độc, nhưng cũng chưa chắc phải đi Vân Nam mới được a! - Lưu Duy Sơn lắc đầu:
- Chẳng qua là Lâm Đông Phương cũng biến mất không thấy, nếu như hắn cũng nói như thế thì có thể hỏi con hắn một chút về chỗ của hắn!
- Lâm thần y cùng biến mất với Lưu đại ca? - Dương Minh hỏi.
- Hẳn là cũng không cách nhau bao lâu, nhưng cụ thể thì không phải là biến mất cùng nhau, điều này cha cũng không quá chắc chắn! - Lưu Duy Sơn lắc đầu:
- Cho nên chỉ từ phương diện này mà phán đoán Lưu Thiên Kỳ đi Vân Nam thì thực sự có chút miễn cưỡng…
- Cha nuôi, từ những tình huống này phán đoán Lưu đại ca đi Vân Nam quả thực có chút miễn cưỡng, nhưng mà con còn có một chuyện hết sức quan trọng muốn nói cùng cha! - Dương Minh nói:
- Cha nuôi, cha còn nhớ rõ Lam Lăng không?
- Lam Lăng? Con bé đó tất nhiên là cha nhớ được! - Lưu Duy Sơn cười nói:
- Cha làm sao mà quên nó được? Lúc ban đầu, chẳng phải chính các con mướn phòng ốc của cha sao?
- Đúng thế, vậy cha có nhớ không, thời điểm lần đầu tiên Lam Lăng đến nơi này của cha, ở bên trong gian phòng của anh Lưu Thiên Kỳ chỉ vào vào bức ảnh kết hôn của Lưu đại ca, nói rằng dường như cô ấy đã gặp Lưu đại ca ở nơi nào?
Dương Minh đem lý do chắc chắn trong lòng nói ra.
- Hả? Con vừa nói như thế, bản thân cha cũng nhớ ra, lúc ấy Lam Lăng đúng là đã nói như thế! Cha còn lấy làm kinh hãi!
Lưu Duy Sơn cũng gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc.
- Đúng thế, ban đầu chúng ta còn tưởng rằng cô ấy nhận lầm người, cũng không coi là gì, nhưng bây giờ cẩn thận nghĩ lại một chút, Lam Lăng đến từ nơi nào? - Dương Minh nhìn về phía Lưu Duy Sơn hỏi.
- Lam Lăng… Vân Nam Miêu Trại…
Lưu Duy Sơn vỗ vào tay vịn salon, cả người một lần nữa trở nên kích động:
- Chẳng lẽ, Lam Lăng nhìn thấy Thiên Kỳ ở Vân Nam Miêu Trại?
- Đúng thế, đây cũng là điểm mà con nghi ngờ! Nếu như chỉ bằng vào một lời nói như thế của Lam Lăng, hoài nghi anh Thiên Kỳ đi Vân Nam thật hơi miễn cưỡng, nhưng nếu kết hợp với lời của giáo sư Quan Học Dân, như vậy con có năm phần nắm chắc là anh Lưu Thiên Kỳ ở Vân Nam, ít nhất là anh ấy cũng từng xuất hiện ở Vân Nam!
Dương Minh gật đầu nói.
- Nói như thế… con bây giờ nói cho cha tin tức của Lưu Thiên Kỳ, mà con lại muốn đi Vân Nam ba ngày sau… - Lưu Duy Sơn có chút kinh ngạc nhìn Dương Minh.
- Không sai, địa phương mà con đi lần này chính là phụ cận mấy Miêu trại ở Vân Nam. Nếu như có thể, con nghĩ sẽ tìm tung tích của anh Lưu Thiên Kỳ, con nếu đã là người phụ trách nhiệm vụ lần này, làm tiểu đội trưởng thì cũng có quyền lực này. - Dương Minh cười nói:
- Dĩ nhiên, chuyện này cũng không coi là thiên vị, thật ra thì quan hệ giữa con và cục điều tra thần bí chính là lợi dụng, ban đầu con cũng đã nói rất rõ ràng với bọn họ, hai bên cùng có lợi. Cho nên mặc dù con là vương bài của tổ đặc công cục điều tra thần bí, nhưng cũng có thể coi như là nhân viên trực thuộc.
- Đại Minh, con có phần tâm tư này cha đã rất cao hứng rồi! Có tìm được hay không cũng không sao cả. Đã nhiều năm như vậy, cha cũng đã thông suốt rất nhiều rồi! - Lưu Duy Sơn khoát tay áo:
- Cha chỉ hi vọng con tất thảy đều lấy an toàn của mình làm trọng, không cần vì chuyện của đại ca con mà làm lỡ chính sự, như thế thì cha sẽ rất bất an!
- Con hiểu, tất nhiên là dưới tình huống không làm ảnh hưởng tới tiến độ nhiệm vụ, con sẽ thử tìm kiếm tung tích anh Lưu Thiên Kỳ! - Dương Minh nói:
- Hơn nữa con cũng sẽ báo cáo những chuyện đã xảy ra cho cấp trên.
- Thế thì tốt, chẳng qua nếu cấp trên không đồng ý thì cũng bỏ đi.
Lưu Duy Sơn không muốn làm khó cho Dương Minh.
"Sẽ đồng ý" Dương Minh cũng cười cười như không sao cả.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1775


Báo Lỗi Truyện
Chương 1775/2205