Chương 1770 : Vùng đất thương tâm


- Cái gì? Ở thành phố Tùng Giang?
Phùng Tứ Bưu nghe xong hơi sững sờ, thành phố Tùng Giang chính là nơi gắn liền với những chuyện cũ cay đắng của hắn mà, nói thật là hắn khó mà tưởng đến. Nhưng mà hai mươi vạn thù lao lại rất me người, hắn không có cách nào mà bỏ qua được.
"Cái gì vậy chứ?" Phùng Cửu Năng có thể nghe thấy giọng nói của Phùng Tứ Bưu dường như không đúng lắm, cho rằng hắn ngại xa cho nên gấp gáp nói:
- Nhưng mà lão Đại em nói, tiền vé máy bay hắn sẽ thanh toán, chỉ cần ngày mai anh có thể tới là được!
"Thanh toán à…" Phùng Tứ Bưu thoáng cái lại động tâm, tuy rằng thành phố Tùng Giang là nơi gắn liền với những chuyện cũ cay đắng của hắn, nhưng nếu đối phương lại muốn chi trả tiền vé máy bay, hắn đương nhiên sẽ rất cao hứng. Bởi vì có thể tiết kiệm được một vạn đồng cho nên hắn do dự nói:
- Với điều kiện này thì cũng có thể, nhưng mà anh nghe theo mày thì mày cũng phải nói rõ ràng đi, đối thủ là người nào? Tên gì? Bao nhiêu tuổi? Có phải quyền thủ nổi danh quốc nội hay không?
- Ah, đối thủ á, là một sinh viên năm nhất, tên là Dương Minh, hẳn không phải là tuyển thủ hắc quyền, anh đã từng nghe nói chưa? - Phùng Cửu Năng hỏi.
- Sinh viên năm nhất? Tên là Dương Minh, thằng này thì đúng là chưa nghe qua!
Phùng Tứ Bưu nghe lời của Phùng Cửu Năng thì nhất thời thở phào nhẹ nhõm, một sinh viên đại học mà thôi, chuyện này mình xử lý còn không phải dễ như trở bàn tay sao? Cho nên hắn nói:
- Nó rất lợi hại sao? Làm sao mà chỉ vì một thằng sinh viên năm nhất đại học mà cũng muốn anh rời núi dạy dỗ?
- Là thế này, thằng Dương Minh này cũng không phải là sinh viên bình thường, công phu quyền cước của nó cũng khá lợi hại!
Phùng Cửu Năng cũng không giấu diếm, dù sao nói Dương Minh lợi hại một chút mới có thể làm cho Phùng Tứ Bưu đủ coi trọng, nếu không lại lật thuyền trong mương thì làm sao bây giờ?
- Một đứa sinh viên, lợi hại lắm thì cũng giỏi đến đâu?
Phùng Tứ Bưu có chút không thèm để ý.
- Thất biểu ca, anh cũng không thể coi thường a, nó thật sự rất lợi hại! - Phùng Cửu Năng nói:
- Phó xã trưởng xã đoàn Teakwondo của trường học bọn em cũng không phải là đối thủ của nó, cũng đã bại dưới tay nó.
- Tao té, một xã đoàn Teakwondo nho nhỏ trong trường học thì lợi hại được đến đâu? Đừng nói là một xã đoàn Teakwondo trong trường, cho dù là tuyển thủ Teakwondo giải nghệ cũng không phải là đối thủ của tao! Những thứ kia đều là công phu có hoa mà không có quả, căn bản không cần biết nó đánh thế nào, với tao thì chỉ một chiêu là trúng! Chết ngay lập tức!
Phùng Tứ Bưu nghe lời của Phùng Cửu Năng thì nhất thời yên lòng, hắn cũng không phải là nói lời khoác lác mà là nói sự thật.
Hắc quyền tràng dưới đất, tuy rằng hắn có cái loại xuất thân này, nhưng những loại tuyển thủ chính quy giải nghệ này xuống dưới đó tranh tài cũng không ít. Trong đó không thiếu tuyển thủ Teakwondo, Thái quyền, tán đả, Quyền Anh, Judo, thậm chí cả tuyển thủ đô vật cũng có. Nhưng vô luận những người đó có từng oai phong một cõi cũng được, đại sát tứ phương cũng tốt, đều bị Phùng Tứ Bưu đánh sưng mặt sưng mũi, thậm chí nửa đời sau cũng không tự lo liệu được!
Những người này tuy rằng không thể nói không lợi hại, nhưng tất cả đều đã hình thành một đường lối, võ thuật của mỗi người đều có các loại quy củ, bọn họ nửa đời chìm đắm trong các loại võ thuật này nên cũng đã mặc nhiên hình thành quy củ, không có cách nào thích ứng với quy củ của hắc quyền tràng dưới lòng đất.
Quy củ của hắc quyền tràng dưới lòng đất là không có quy củ, chỉ cần không mang theo vũ khí, tay không chân đất tùy ngươi đánh kiểu gì thì đánh, chỉ cần đánh ngã được đối phương là thắng! Loại quy củ này lại thích hợp với người có xuất thân như Phùng Tứ Bưu, bởi vì bọn họ vốn không có quy củ, hoàn toàn là thủ pháp chiến đấu.
- Phải không? Vậy thì tốt quá!
Phùng Cửu Năng nghe xong thì nhất thời mừng rỡ, thầm nghĩ không trách được Dương Minh có thể đem phó xã trưởng xã đoàn Teakwondo đánh bại, thì ra là trong mắt của cao thủ thì chuyện này không đáng kể chút nào.
- Đúng rồi, cuộc so tài này của các người có quy củ gì không? Ví dụ như không được dùng chiêu số gì…?
Phùng Tứ Bưu đột nhiên nghĩ đến đây không phải là hắc quyền dưới lòng đất, có quy củ hay không còn không biết? Đến lúc đó mình lại xử lý không tốt.
- Quy củ? Không có quy củ gì cả!
Phùng Cửu Năng vừa nghe vội vàng nói:
- Thời điểm Dương Minh khiêu chiến cùng phó xã trưởng xã đoàn Teakwondo, em xem ra thằng Dương Minh kia cũng hoàn toàn không hiểu quy củ a. Đánh nhau cơ bản không theo chiêu thức võ thuật, gạch cũng cầm lên rồi, người ta cũng không có bất cứ phương pháp gì để xử lý, dù sao thì Dương Minh cũng chỉ có xuất thân ngoại đạo, thật sự giống như là đánh bừa, nhưng mà cậy mạnh cũng rất lợi hại!
- Ah? Phải không? Thế thì tốt quá, đúng hợp ý anh, anh mày đánh quyền cũng không có quy củ, không có quy củ là tranh tài được rồi!
Phùng Tứ Bưu gật đầu nói:
- Đúng rồi, cái vụ gạch đá kia lần này nó cũng cầm chứ?
- Lần này chúng ta có thể nói rõ trước, không cho mang gạch làm vũ khí…
Phùng Cửu Năng nói rõ.
- Không sao, cứ cho nó cầm, cái vật kia căn bản chẳng có tý lực sát thương nào! - Phùng Tứ Bưu nói như chẳng sao cả.
Đối với loại võ sĩ hắc quyền như hắn mà nói, năng lực kháng đòn của thân thể tương đối mạnh mẽ, đừng nói gạch đập một nhát lên người, dù cho đập một phát vào đầu cũng không sao cả. Bởi vì lực lượng đánh vào đầu của quyền anh thậm chí còn tạo thành thương tổn lớn hơn nhiều so với gạch. Hắn đã chịu nhiều rồi, gạch còn chưa làm cho hắn sợ được.
- Tốt! Vậy ngày mai anh tới đây chứ? Em ở bên này sẽ an bài tốt chuyện tranh tài.
Phùng Cửu Năng nói.
- Được, bây giờ mày trước tiên đem hai vạn đồng tiền đặt cọc chuyển vào tài khoản của anh, sau đó thì anh sẽ lên đường!
Phùng Tứ Bưu nói, tuy rằng Phùng Cửu Năng có thể có một chút thân thích với hắn nhưng những thứ như tiền đặt cọc là không thể thiếu. Vạn nhất lăn qua lăn lại một chuyến rồi không đánh nữa thì Phùng Tứ Bưu cũng không chịu nổi. Đến lúc đó e ngại thân thích trước mặt hắn lại không biết nói cái gì, chẳng nhẽ lại đem Phùng Cửu Năng ra mà đập một trận.
Chi nên, hắn muốn có hai vạn đồng tiền đặt cọc trước, không coi là nhiều, tin rằng Phùng Cửu Năng cũng tiếp nhận được, mà cho dù đi một chuyến không công thì cũng có thể ăn được hai vạn đồng.
- Không thành vấn đề, anh nói cho em biết số tài khoản!
Phùng Cửu Năng sảng khoái đồng ý:
- Em sẽ chuyển khoản cho anh qua ngân hàng.
- Số tài khoản của anh là xxxxxxxxx, ngân hàng xx.
Phùng Tứ Bưu đưa số tài khoản ngân hàng cho Phùng Cửu Năng.
- Tốt, em nhớ kỹ rồi, lát nữa anh kiểm tra lại tài khoản là được. Nhận được tiền rồi anh lên đường ngay nhé! - Phùng Cửu Năng nói.
- Không thành vấn đề! - Phùng Tứ Bưu nói.
Chuyện này cứ quyết định như vậy, mà Phạm Kim Triết sau khi chuyển hai vạn đồng vào tài khoản của Phùng Tứ Bưu lại bắt đầu gửi bài trả lời ở trên internet.
Dương Minh tiếp nhận khiêu chiến, quyết định thời gian là buổi trưa hai ngày sau, địa điểm là ở bên trong sân vận động trường học.
Về phần thuê sân vận động trường học đối với Phạm Kim Triết đúng là dễ như trở bàn tay. Đàn em của hắn tại hội học sinh là Thiết ca, chỉ cần cho đàn em đi chào hỏi là có thể thuê được sân vận động trường học. Đến lúc đó hội học sinh nộp một ít tiền tượng trưng là được rồi.
- Ông xã, Phạm Kim Triết vừa gửi bài trả lời!
Trần Mộng Nghiên không nghĩ tới Phạm Kim Triết trả lời nhanh như vậy, Chu Giai Giai vừa mới gửi bài đáp trả không lâu Phạm Kim Triết đã định ra được thời gian tranh tài.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1770


Báo Lỗi Truyện
Chương 1770/2205