Chương 1765 : Dương mẫu hiểu lầm


Dương Minh nói tiếp:
- Mẹ, lần này con trở về thăm hai người chỉ sợ rất lâu sau đó cũng không trở lại, lần tiếp theo con về nhà cũng không biết là tới lúc nào nữa.
"Hả?" Dương mẫu sửng sốt, nhưng ngay sau đó lại nhíu mày, dường như đã tức giận, bà nói:
- Đại Minh, con nói vậy là có ý gì? Mẹ nói mày một câu mà mày đã trở mặt? Rốt cuộc là mày nghĩ cái gì vậy?
Dương Minh nghe mẹ chất vấn cũng đã biết là bà hiểu lầm, hắn không khỏi cười khổ nói:
- Mẹ! Mẹ hiểu lầm rồi, con không phải bốc đồng nói vậy mà là muốn rời đi một thời gian ngắn.
- Rời đi một thời gian ngắn? Đây là ý gì? Rột cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Dương mẫu nghe hắn nói mà không thể hiểu được.
- Thật ra thì chuyện là như vậy,… - Chuyện đã đến nước này, Dương Minh cũng chỉ có thể từ từ đem chuyện lúc trước đã nói với ba người Trần Mộng Nghiên lần lượt nói ra, bao gồm cả thân phận của mình, cùng với nhiệm vụ được giao, kể cả chuyện về Lam Lăng cũng không hề giấu giếm.
Hai người già nghe những lời của Dương Minh mà kinh ngạc tới mức mở to hai mắt, thật lâu sau cũng không bình tĩnh lại được. Chuyện này cũng quá kỳ quái rồi, con trai vốn là một sinh viên đại học, làm sao mà thoáng cái đã trở thành một đặc công? Hơn nữa lúc trước cũng thi hành rất nhiều nhiệm vụ. Tại sao cái gì mình cũng không biết?
- Thằng ranh, tại sao lại gạt mẹ cùng cha con lâu như vậy? Có phải là đã trưởng thành, lông cánh đầy đủ rồi thì không cần để ý đến mẹ cùng cha con?
Dương mẫu nhìn chằm chằm Dương Minh mà chất vấn:
- Còn có chuyện của Lam Lăng rốt cuộc là thế nào? Con làm như vậy mà không sợ làm Mộng Nghiên và hai cô bé kia thất vọng hay sao? Con lại còn tìm thêm một cô bé nữa.
Trần Mộng Nghiên thấy Dương mẫu mắng Dương Minh, lại nhắc tới chuyện tình của Lam Lăng thì vội vàng giải thích:
- Cô à, con cũng biết Lam Lăng, cô ấy còn xác định quan hệ với Dương Minh trước cả con, bọn con đều đã nói chuyện với nhau, quan hệ cũng không tồi, cô đừng giận Dương Minh mà.
Thật ra thì Dương mẫu cũng không tức giận vì chuyện của Lam Lăng mà là do Trần Mộng Nghiên đang đứng ngay bên cạnh, nếu mà bà không tỏ một chút thái độ thì không phải là đang dung túng cho con trai hay sao? Cho nên bà phải mắng Dương Minh mấy câu, cũng không tưởng được là chính Trần Mộng Nghiên lại đứng ra giải vây cho hắn, bà không khỏi có chút kinh ngạc.
- Mộng Nghiên, con biết Lam Lăng?
Dương mẫu đột nhiên phát hiện ba cô gái kia đều đã biết trước những chuyện mà Dương Minh vừa nói, mà hắn nãy giờ cũng chỉ nói cho hai người già bọn họ nghe mà thôi.
- Vâng, bọn con cũng đã biết, trước đó Dương Minh đã nói cho chúng con biết rồi. - Trần Mộng Nghiên gật đầu:
- Dương Minh nói anh ấy là một người có trách nhiệm, ở thời điểm cần mình ra tay, anh ấy cũng muốn đóng góp sức lực của mình.
- Nhưng đi một lần là năm năm mười năm không phải là quá lâu sao? Mẹ làm sao bây giờ? Không được, mẹ không cho con đi!
Dương mẫu có chút nóng nảy:
- Ngày mai mẹ sẽ nói chuyện cùng lãnh đạo của con, yêu cầu phái người khác đi. Tại sao con mẹ lại phải đi? Con của mẹ vẫn còn chưa tốt nghiệp đại học, vẫn chỉ là một đứa con nít mà thôi, làm sao có thể đi thi hành nhiệm vụ chứ?
"Mẹ!" - Dương Minh dở khóc dở cười, không nghĩ tới mẹ lại kịch liệt phản đối như vậy.
- Mẹ nó à, bà đừng có nói lung tung, Dương Minh ra sức vì quốc gia, làm sao bà lại ngăn cản nó chứ? Cái suy nghĩ này của bà thực sự không tốt lắm đâu!
Dương Đại Hải lại nghĩ rất thoáng, sau khi nghe xong lời của Dương Minh thì không nói gì thêm, chỉ gật đầu tỏ vẻ ủng hộ.
Cha sáng suốt cũng là điều mà Dương Minh đã lường trước, kể từ đó có thể thuận lợi thuyết phục cha mẹ của mình.
- Tôi không cần biết, tại sao lại không để người khác đi mà lại để cho Dương Minh đi chứ? - Dương mẫu thực sự không muốn.
- Đây là vinh quang của chúng ta! Dương Minh đi chứng tỏ nó mạnh hơn người khác, có vậy người ta mới để cho nó đi, nếu nó không đi thì người khác càng không đủ khả năng để thi hành.
Dương Đại Hải đứng lên, đưa tay vỗ vỗ bả vai Dương Minh:
- Con trai, cha tự hào vì con! Vốn cha còn lo lắng con sẽ trở thành sâu mọt của xã hội, nhưng một năm trở lại đây con lại có những thay đổi rất lớn. Chẳng những không trở thành sâu mọt mà còn trở thành lương đống của quốc gia.
"Cha!" Dương Minh nhất thời trở nên lúng túng, mình trước đây đâu có kém như thế? Nhưng mà nghĩ lại lúc trước, mình ngoại trừ việc trốn học đi chơi thì cũng là đánh nhau, ẩu đả. Ở bên ngoài chẳng làm được chuyện gì đứng đắn, nói dễ nghe một chút thì là thiếu niên sa ngã, lêu lổng còn nếu không nể tình thì đúng là sâu mọt của xã hội.
Mà bây giờ, việc mà mình cần làm thật vinh quang và vĩ đại, khó trách cha lại vui vẻ như thế.
- Dương Đại Hải, đấy là ông nghĩ thoáng, nhưng ông nghĩ lại một chút đi, con trai đi một lần là mười năm, mười năm đó! Chúng ta làm sao mà trải qua mười năm đó đây? Con trai không ở bên cạnh chúng ta thì cuộc sống thực sự sẽ rất vô vị.
Dương mẫu cũng biết Dương phụ nói đúng, nhưng bà vẫn không thể chấp nhận được:
- Hơn nữa nó đi thì Mộng Nghiên mấy đứa làm sao bây giờ? Chẳng nhẽ lại để cho chúng chờ đợi mười năm?
- Cô à, chúng con có thể đợi được! Người hãy yên tâm đi, chúng con cả đời này sẽ làm con dâu của Dương gia, không bao giờ thay đổi.
Trần Mộng Nghiên kéo tay Chu Giai Giai và Lâm Chỉ Vận ôn nhu nói.
Dương mẫu nghe được lời của Trần Mộng Nghiên thì thấy rất cảm động, nhưng chuyện này không phải vì cảm động mà bỏ qua, Dương mẫu không cam lòng nói:
- Con xem, mẹ đã lớn tuổi như vậy rồi, cũng đã sớm chờ ngày được ôm cháu nội, con đi lần này là mười năm, ta chờ đến bao giờ để ôm cháu nội chứ? Chờ con trở lại, mẹ không chừng cũng đã chết trước khi nhìn thấy mặt cháu nội rồi.
Dương Minh đổ mồ hôi mẹ mồ hôi con ròng ròng, những điều mẹ nói cũng quá cổ quái rồi, bà mới hơn bốn mươi tuổi, dù cho mười năm nữa cũng chỉ mới năm mươi, chết thế quái nào được? Không nói là cách cái chết đến vạn dặm là may rồi, người ta bảy tám chục tuổi còn chưa nói đến chết, bà nghĩ cũng quá xa xôi rồi.
Nhưng Dương Minh cũng biết mẹ chỉ mượn đề tài để nói chuyện của mình, bản thân hắn nếu không đi thi hành nhiệm vụ lần này thì cũng là chờ ba bốn năm sau tốt nghiệp đại học rồi sẽ ẩn cư ở đảo X, sau đó thì sinh mấy đứa con, trải qua hạnh phúc cuộc sống. Nhưng nhiệm vụ lần này đã thay đổi kế hoạch của Dương Minh, cũng đành bỏ qua mà thôi.
- Cô à, nếu không,… bọn con bây giờ sinh một đứa?
Trần Mộng Nghiên cắn răng rồi bỗng nhiên ngẩng đầu lên nói, ánh mắt nàng kiên quyết và có chút ngượng ngùng.
- Bây giờ? Sinh một đứa? - Dương mẫu cũng bị lời của Trần Mộng Nghiên làm cho sửng sốt:
- Mộng Nghiên, con nói là bây giờ con muốn sinh một đứa bé?
- Vâng, con nghĩ rằng nếu Dương Minh thật sự đi một lần là mười năm, bọn con thực sự sẽ rất cô đơn, không bằng bây giờ sinh một đứa bé, lúc nhớ đến Dương Minh cũng có đứa bé ở bên cạnh làm vơi đi nỗi nhớ.
Trần Mộng Nghiên ngượng ngùng nói, vấn đề này nàng đã nghĩ trên đường tới đây. Dương mẫu nhắc tới làm nàng quyết định nói ra, Trần Mộng Nghiên trước đó vẫn còn do dự có nên nói với Dương Minh không nhưng Dương mẫu dẫn đến chủ đề này làm nàng bớt đi không ít công sức để đề cập đến chuyện này.
- Bọn con,… cũng đều có ý này. - Lâm Chỉ Vận cùng Chu Giai Giai không hẹn mà cùng mở miệng nói ngay lúc này.
Trên đường tới đây, hai nàng cũng có cùng tâm tư với Trần Mộng Nghiên nhưng đều không dám nói ra, lúc này nếu Trần Mộng Nghiên đã nói thì hai nàng cảm thấy đề cập đến cũng tự nhiên hơn một chút.
Tập dịch có khác, mất cả tiếng mới làm được một chương có 1k6 chữ. Mệt phờ râu rồi

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1765


Báo Lỗi Truyện
Chương 1765/2205