Chương 1747: Bày Tỏ Thái Độ


Chị vẫn không hiểu Dương Minh rồi, về sau chị sẽ từ từ thấu hiểu anh ấy…
Kinh Tiểu Lộ nói:
- Đi thôi, chúng ta đi ăn chút gì đó, no rồi chị mới có khí lực…
- Vậy cũng không cần ăn no quá… bụng nhỏ sẽ phồng lên mất…
Liễu Họa Mi giờ phút này, lại như là một tiểu nữ nhân, có chút bận tâm.
- Ha ha, vừa vặn em dạy cho chị một ít chiêu số… Tối hôm nay tiện nghi chị rồi, vốn dĩ phải là em đấy!
Kinh Tiểu Lộ nói tới đây, có chút chút ghen.
- A…
Liễu Họa Mi nhất thời có chút ngượng ngùng, xấu hổ nhìn Kinh Tiểu Lộ:
- Vậy… hay là… Em đi với chị đi ?
- Gì cơ ?
Lúc này đến phiên Kinh Tiểu Lộ kinh ngạc, Họa Mi tỷ chắc không lớn gan như chứ ? Lần đầu tiên lại chơi song phi ?
Liễu Họa Mi tuy rằng không có kinh nghiệm. Nhưng cũng không phải cái gì cũng không biết. Nhìn thấy biểu tình của Kinh Tiểu Lộ, biết ngay nàng hiểu lầm, mình thật sự không có ý đó. Thế nhưng lời nói ra, hình như chính là ý đó, hơn nữa động tác, cũng là cái ý đó… Thật đúng là khó mà giải thích!
Trên thực tế, nàng thật sự hy vọng Kinh Tiểu Lộ đừng đi, bằng không nàng cũng không biết phải làm sao bây giờ.
- Không… Không có gì, chị chỉ là có chút sợ hãi…
Liễu Họa Mi lập tức lắc lắc đầu.
- À, không có việc gì đâu, không cần lo lắng, đến khi đó em bố trí tốt cho chị là được.
Kinh Tiểu Lộ nói:
- Vì chị, em chẳng những cho đi cơ hội của mình, còn sợ bị lão công mắng nữa. Họa Mi tỷ, chị cần phải quý trọng nha, trăm ngàn lần phải khiến anh ấy giúp chị, bằng không em sẽ hy sinh vô ích rồi…
- Được…
Liễu Họa Mi thẹn thùng gật gật đầu. Thầm nghĩ, nếu như thế này hắn còn không giúp, chẳng những là em hy sinh vô ích, mà chị cũng như vậy luôn…
Bữa tối Dương Minh đi ăn cùng Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám. Cơ hội để ba người cùng nhau ăn cơm không nhiều lắm, cũng rất khó gặp, cho nên ai cũng đều quý trọng.
- Dương ca, Báo tử tôi cái khác không nói, đời này chỉ bội phục anh! Ngay cả hắn Hầu Chấn Hám cũng không được!
Bạo Tam Lập giơ lên chén rượu trong tay:
- Tôi Bạo Tam Lập đi theo Dương ca anh, vĩnh viễn đều là tiểu đệ của anh. Không cần biết anh lần này có trở về hay không, đều như vậy! Tôi sẽ hết lòng bảo vệ người nhà của anh, xuống đến âm phủ, tôi lại tiếp tục làm tiểu đệ của anh! Được rồi, tôi là kẻ thô lỗ, cũng không biết ăn nói, tôi cạn chén rượu này, gửi gắm những điều không nói được vậy!
- Ha ha…
Dương Minh thật vui mừng, cũng giống Bạo Tam Lập uống thêm một chén rượu.
Mà Hầu Chấn Hám, nghe xong lời Bạo Tam Lập cũng không giận. Bởi vì hắn cũng có tâm tư như vậy, vì thế cười nói:
- Báo tử ngươi không phục ta, ta cũng đâu có phục ngươi chứ! Ta cũng chỉ phục mình Dương ca ! Nếu lúc trước Dương ca không cứu ta, ta bây giờ đừng nói nở mày nở mặt, có thể chữa khỏi bệnh cho mẹ già hay không, có vì cướp bóc mà ngồi tù hay không, cũng khó mà nói được!
- Đúng vậy, vận mệnh của chúng ta, đều là vì Dương ca thay đổi! Bằng không cũng đều là một nhân vật nhỏ bé, không chừng bị ngồi tù , không chừng bị kẻ thù đuổi giết. Lấy đâu ra hãnh diện với nở mày nở mặt ?
Bạo Tam Lập gật gật đầu.
- Cho nên Dương ca, anh không cần lo lắng. Chúng tôi sẽ giúp anh bảo vệ tốt hậu phương, anh yên tâm đi chấp hành nhiệm vụ đi, không cần phiền não vì chuyện ở nhà!
Hầu Chấn Hám nói:
- Bạo Tam Lập nếu có tâm địa gì xấu, tôi khẳng định chết cũng phải bóp chết hắn!
- Mẹ! Ngươi nói cái quái gì thế ? Ngươi mới có ý đồ xấu á! Ta còn muốn bóp chết ngươi á!
Bạo Tam Lập thấy ức ức, lập tức đứng thẳng dậy, trừng mắt vơi Hầu Chấn Hám:
- Ta nếu là dám làm chuyện có lỗi với Dương ca, ta sẽ trực tiếp tự sát, chẳng cần đến tay ngươi !
- Ngươi còn muốn bóp chết ta? Dựa vào thân thủ của ngươi á ?…
Hầu Chấn Hám cũng đã uống hơi nhiều, có chút khó kiểm soát.
- Được rồi, hai người các ngươi, ta còn chưa đi mà đã nội chiến rồi. Vậy ta đi rồi, có phải hay không mỗi người mang theo một đám người quyết sống mái hả?
Dương Minh ra vẻ tức giận trừng mắt nhìn hai người một cái, vỗ bàn khiển trách.
- Cái này… Dương ca, chúng tôi chỉ là đùa giỡn, thật xin lỗi a…
Bạo Tam Lập nhất thời cũng ngượng ngùng, cúi đầu, mà Hầu Chấn Hám cũng là như thế, xấu hổ ngồi xuống.
- Được rồi, ta biết lòng trung thành của các người. Có điều trung thành là thể hiện qua việc làm, không phải chỉ nói là xong, Cứ xem biểu hiện sau này của các người đi.
Dương Minh gật gật đầu, thản nhiên nói.
Hai người thề độc xong, Hầu Chấn Hám đột nhiên hỏi:
- Dương ca, tôi nghe nói có một loại cổ, là loại cổ khiến người ta trung thành với một người, Trương Trí Thân hình như đã từng nói qua phải không ?
Hầu Chấn Hám nhắc tới Trương Trí Thân, kẻ gần đây luôn ở cùng bọn người Hầu Chấn Hám. Bởi vì Hữu trưởng lão đã đi rồi, Trương Trí Thân đương nhiên sẽ không có công dụng gì nữa. Nhưng phía bên bà nội Lam Lăng cũng không tìm hắn trở về, hắn đương nhiên cũng cứ ở tại chỗ này đợi lệnh.
Nói chuyện phiếm nhiều, Hầu Chấn Hám đối với cổ thuật cũng hiểu được một chút xíu. Lúc này đột nhiên nhắc tới chuyện đó, tâm tư của hắn không cần nói cũng biết.
- Cổ độc trung thành?
Dương Minh hơi hơi sửng sốt. Có điều lập tức đã hiểu được ý của Hầu Chấn Hám. Thế nhưng Dương Minh lại không đồng ý.
- Báo tử, ngươi tại sao không nói? Ngươi có phải không dám hay không?
Hầu Chấn Hám cười lạnh một tiếng hỏi.
- Ta có gì mà không dám? Cũng phải đợi Dương ca nói đã chứ ?
Bạo Tam Lập nóng nảy:
- Ngươi chẳng qua là xem thường ta chứ gì ? Ngươi nói cái gì thì cứ thế đi. Dương ca muốn ta chết ngay bây giờ ta cũng không thèm chớp mắt, đừng nói cái gì cổ độc! Ta nếu không phải tự biết thực lực mình kém cỏi, ta cũng muốn theo Dương ca đi chấp hành nhiệm vụ á!
- Chuyện này nói sau đi.
Dương Minh do dự một chút, khoát tay, không vội đồng ý. Dù sao chuyện này cũng không phải chuyện của riêng hắn. Bản thân lỡ đâu xảy ra chuyện gì, không phải sẽ cầm tù người ta cả đời sao?
- Không cần bàn nữa, ngày mai chúng tôi sẽ đi tìm Trương Trí Thân!
Bạo Tam Lập lúc này sợ bị Hầu Chấn Hám giành trước, vội vàng nói.
- Vậy ngày mai nói sau.
Dương Minh thản nhiên gật gật đầu:
- Hôm nay không đề cập những chuyện này. Thời gian chúng ta ngồi với nhau cũng không còn sớm nữa, nói chuyện phiếm, hay nghiên cứu một chút chuyện sau khi ta đi, phương hướng kinh doanh của công ty chúng ta …
Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám đều gật gật đầu, bắt đầu bàn luận kế sách. Trên thực tế, hai người trước đó cũng đều nghiên cứu ổn thỏa phương hướng. Dương Minh không ở đây, bọn họ cũng không thể cứ lười biếng mãi. Dù sao nhiệm vụ quan trọng nhất của hai người chính là trợ giúp Kinh Tiểu Lộ điều hành tốt tập đoàn Danh Dương …
- Không cần quá liều mạng, nếu như ta có thể trở về. Mọi người chúng ta sẽ cùng nhau rời đi, đến đảo X ẩn cư, sự nghiệp kinh doanh ở đây đều bỏ hết.
Dương Minh đã suy tính đường lui ổn thỏa sau này.
- Ha ha, vậy cũng phải kiếm tiền chứ. Muốn ẩn cư, không phải càng cần nhiều tiền à ?
Bạo Tam Lập cười nói:
- Tôi còn muốn kiếm thêm chút tiền để dành dưỡng già nữa mà. Lúc này càng phải cố gắng!
Ba người ngồi ăn cũng khoảng hơn hai tiếng, rất thoải mái vui vẻ. Điện thoại Dương Minh lúc đó lại vang lên.
Dương Minh nhìn thoáng qua màn hình, là Kinh Tiểu Lộ gọi tới. Vì thế nói với Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám:
- Hôm nay đến đây thôi! Tiểu Lộ gọi điện tới, bảo ta quay về.
-o0o-

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1747


Báo Lỗi Truyện
Chương 1747/2205