Chương 1745: Thân Thế Thật Giống Nhau


Kỳ thật Kinh Tiểu Lộ trước kia nói đúng, Liễu Họa Mi cũng chỉ là ngụy trang mà thôi. Trên thực tế, nàng và Kinh Tiểu Lộ vốn giống nhau, đều là nữ tử mềm yếu.
Vừa rồi lúc ở trong khách sạn, Liễu Họa Mi đã gọi điện cho vài người bạn trước kia có quan hệ khá tốt, cũng biểu đạt ý đồ hợp tác. Có điều, những người vốn quen thân và nhiệt tình kia, giờ phút này đều tránh nàng như tránh ôn thần, cứng rắn từ chối hợp tác với Liễu Họa Mi! Điều này làm cho tâm tình Liễu Họa Mi tụt xuống tận vực sâu.
Vốn tưởng rằng mấy đối tác kia vì ích lợi không ra tay là bình thường, nhưng đến cả bạn tốt của nàng, tại sao cũng đều trở mặt? Liễu Họa Mi rất muốn khóc, nàng đã lâu rồi không khóc! Ở trong khách sạn, chỉ có một mình, nàng rốt cục nhịn không được, khóc lớn một hồi!
Lúc này đây, thật sự là hết rồi, không có ai che chở, nàng chắc chắn chỉ còn đường chết. Ở Liễu gia, quyền lực đều tập trung ở trong tay Liễu Hoa và hai con trai của hắn, Liễu Họa Mi nhất định là bị lép vế, còn không có ai trợ giúp, càng thêm mệt mỏi!
Hơn nữa, Liễu Họa Mi thật ra rất rõ ràng, cho dù có người giúp đỡ, nàng cũng không chắc sẽ xoay chuyển được cục diện.
Cho nên, Liễu Họa Mi khóc. Lúc này đây, nàng có chút hối hận, nàng trước kia không nên nói chuyện cứng rắn với Dương Minh, bây giờ muốn quay lại cũng không được. Cứ như vậy, Liễu gia rơi vào trong tay Liễu Hoa và hai người Liễu Chiết Nam, Liễu Chiết Tiều, cũng là chuyện gần như chắc chắn rồi!
Đương nhiên, điều này không phải là quan trọng nhất, quan trọng là vô tình nàng đã nghe được một trưởng bối trong hội đồng quản trị nói ra chân tướng việc năm đó phụ thân xảy ra tai nạn xe! Tất cả mọi chuyện, đều là do Liễu Hoa cùng Liễu Chiết Nam bày ra! Mục đích chính là đoạt quyền!
Liễu Họa Mi muốn Liễu Hoa chết, cừu hận dày vò, làm cho nàng rốt cuộc nhịn không được, vì thế nàng khóc. Nhưng khóc xong rồi, lại vẫn như cũ, bế tắc không có cách giải quyết! Tuy rằng khóc là biểu hiện của kẻ yếu, nhưng là ở trong tình huống này, nàng chỉ có thể làm kẻ yếu!
Nàng muốn có một người để trút bầu tâm sự, nhưng đột nhiên lại phát hiện, bên người không có lấy một ai có thể gọi là tri kỷ, cũng không có một tỷ muội thân thiết nào!
Như nàng nghĩ, Kinh Tiểu Lộ hôm nay khẳng định sẽ không tới gặp nàng. Lúc ấy Kinh Tiểu Lộ nói buổi tối mời nàng ăn cơm, cũng chỉ là có lệ mà thôi. Đến lúc này, đã qua giờ cơm rồi, Kinh Tiểu Lộ còn chưa đến. Liễu Họa Mi đoán, Kinh Tiểu Lộ cũng bỏ mặc nàng rồi.
Cho nên Liễu Họa Mi cũng không cần chú trọng hình tượng nữa, khóc xong cũng không có đi trang điểm lại, nước mắt trên mặt cũng lười lau đi. Nàng thầm ước, sau khi ngủ một giấc tỉnh dậy, trở về với thời thơ ấu vô ưu vô lo kia. Mỗi ngày sau khi tan học, ngồi ở trước bàn cơm cùng với mẹ chờ ba ba tan tầm trở về…
Nhưng nàng cũng biết, điều đó là không thể. Phụ thân nằm ở trên giường sống chết không rõ, kẻ thù thì nhơn nhởn ngoài vòng pháp luật, còn muốn chèn ép người hơn trước. Thế nhưng, Liễu Họa Mi lại không thể thay đổi được hết thảy những điều ấy.
Một màn ấm áp kia, cũng chỉ có thể xuất hiện ở trong mộng. Lúc này điều duy nhất Liễu Họa Mi mong chờ chính là mơ một giấc mơ đẹp. Nhưng ngay lúc này, chuông cửa lại vang lên.
Liễu Họa Mi nghĩ chắc là người phục vụ đưa cơm, bởi vì nàng vừa mới gọi một vài món ăn. Nhưng lúc mở cửa ra lại bất ngờ, nhìn thấy cư nhiên là Kinh Tiểu Lộ.
- Họa Mi tỷ, chị đừng gạt người, trên mặt chị còn có nước mắt kìa…
Kinh Tiểu Lộ nhìn bộ dáng tiều tụy của Liễu Họa Mi, trong lòng có chút lo lắng, thật sâu thở dài:
- Họa Mi tỷ, chị nếu có ủy khuất gì, hãy cứ nói cùng em đi?
- Tiểu Lộ, em đã đến rồi… Chị còn tưởng rằng em sẽ không đến đây chứ…
Liễu Họa Mi cười khổ, biết bộ dáng bây giờ của mình, chối kiểu gì cũng không được. Nếu Kinh Tiểu Lộ đã nhìn ra, nàng cũng không cần phủ nhận nữa, khóe mắt rưng rưng, có chút chua xót trong lòng:
- Bây giờ chị mới biết được, chị đến một người bạn cũng không có …
- Có chứ!
Kinh Tiểu Lộ nhìn bộ dáng của Liễu Họa Mi, trong lòng mềm nhũn, nói:
- Em không phải bằng hữu của chị sao?
Kỳ thật, Kinh Tiểu Lộ và Liễu Họa Mi chỉ có thể xem như quan hệ xã giao có vẻ tốt. Còn muốn nói là bạn tốt, thì tuyệt đối chưa tới mức đó. Bởi vì những gì hai người trao đổi đều là chuyện công ty, chuyện cá nhân thì rất ít nói.
- Đúng vậy, Tiểu Lộ, em là bằng hữu của chị…
Liễu Họa Mi rốt cục nhịn không được cảm xúc trong lòng, ôm lấy Kinh Tiểu Lộ, nước mắt lại tràn ra:
- Vào lúc này, em còn có thể nhớ đến chị, chị thật cao hứng, chị thật sự rất vui… Tiểu Lộ, cám ơn em!
- Họa Mi tỷ, chị nói gì vậy chứ ? Em đến gặp chị, chính là đã xem chị là bạn tốt rồi…
Kinh Tiểu Lộ muốn hứa hẹn gì đó, nhưng lại không có cách nào hứa hẹn, nhất thời có chút khó xử.
Nhìn thấy Kinh Tiểu Lộ đang khó xử, Liễu Họa Mi cười khổ:
- Ta biết tâm ý của em, có điều Dương Minh hiển nhiên không muốn giúp chị. Chị biết không liên quan đến em! Thật ra, chị cũng hiểu được, vào lúc này tham gia vào chuyện của Liễu gia chúng ta, cuối cùng chỉ sợ có hơn phân nửa là mất cả chì lẫn chài, đầu tư cũng như ném tiền theo nước ! Bạn bè khác của chị cũng không chịu ra tay. Bạn bè thì bạn bè, nhưng cũng không thể tổn hại lợi ích của công ty mình, không phải sao? Cho nên, Dương Minh làm thế là đúng, hắn là một người lý trí…
- Dương Minh… Lý trí?
Kinh Tiểu Lộ cười khổ, thầm nghĩ, Họa Mi tỷ a, chị thật sự là hiểu lầm, Dương Minh cũng không phải người lý trí mười phần gì đó, ngược lại còn là một kẻ dễ dàng bị cảm tình chi phối! Nếu chị lúc trước cũng như vậy khóc xin anh ấy, anh ấy khẳng định sẽ đồng ý. Nhưng mà hiện tại… Tạo thành loại cục diện này, chỉ sợ là rất khó vãn hồi.
- Chẳng lẽ không đúng sao?
Liễu Họa Mi hỏi lại một câu.
- Không phải!
Kinh Tiểu Lộ lắc lắc đầu:
- Chị không hiểu Dương Minh. Anh ấy là kẻ thích ngon ngọt không thích cứng rắn. Tâm địa anh ấy thật sự rất thiện lương!
- Tâm địa thiện lương?
Liễu Họa Mi sửng sốt.
- Họa Mi tỷ, em không dám cam đoan trăm phần trăm, nhưng vẫn có thể xác định 80%. Nếu chị vừa rồi ở công ty, khóc cầu anh ấy, có lẽ, anh ấy liền ra tay… Chẳng cần đến những lợi ích làm anh ấy động tâm!
Kinh Tiểu Lộ lắc lắc đầu giải thích:
- Anh ấy sẽ vì mềm lòng mà giúp đỡ một người, không có lý do gì, bạn bè bên người anh ấy đều như thế, bao gồm cả em lúc trước … Em kể cho chị nghe một chút về chuyện xưa của em và Dương Minh nha?
- Uh. Hay quá!
Bỏ qua mặt mạnh mẽ, Liễu Họa Mi kỳ thật cũng là một cô gái rất nhu thuận. Hiện tại đã xé bỏ lớp ngụy trang trước mặt Kính Tiểu Lộ, như vậy nàng cũng không cần phải che dấu nữa, được làm chính mình.
Kinh Tiểu Lộ kỳ thật cũng chỉ là muốn có người chia xẻ một chút bí mật của mình thôi. Có một số việc, không thể nói với Cát Hân Dao, càng không thể nói cùng Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận. Nghẹn ở trong lòng đang khó chịu, vừa hay có thể nói cùng người không có liên quan là Liễu Họa Mi.
Vì thế, Kinh Tiểu Lộ liền bắt đầu từ lần đầu tiên gặp Dương Minh ở căn tin mà nói … Sau đó còn nói đến lúc chính mình thích Dương Minh, bắt đầu vì Dương Minh thay đổi. Một đường từ một phục vụ viên cho tới lúc đả động được Dương Minh, khiến cho hắn gọi điện thoại an bài mình đến tập đoàn Danh Dương như bây giờ…
-o0o-

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1745


Báo Lỗi Truyện
Chương 1745/2205