Chương 1733: Vấn Đề Phân Phối Cổ Phần


- Em cũng đừng trách chú Quan, Cha em sợ em dùng danh nghĩa của ông ấy không những hại đến em mà còn làm phiền hà tới ông ấy!
Dương Minh khoát tay:
- Vì em không có tiền, chú Quan cũng không có nhiều tiền, không có khả năng cho em chèo chống một cái bệnh viện, nên nhiều khả năng em sẽ phải mở một phòng khám tư, như thế rủi ro nhiều, nên chú Quan mới không đồng ý để em mượn tên tuổi của ông ấy! Em nghĩ xem, một phòng khám không lớn, mang tên chú Quan, như thế sao được?
- Lão đại, anh nói nghe cũng có lý…
Quan Tiểu Tường gật gật đầu :
- Thế nhưng, ông ấy là cha em mà, lẽ nào ông không thể tin tưởng con trai của ông sao?
Tuy là bây giờ Quan Tiểu Tường đã nhận được sự giúp đỡ của Dương Minh, nhưng vẫn canh cánh trong lòng cách nghĩ của cha.
- Ha hả.Cái này cũng thể trách ông ấy, anh cả của em đó…
Dương Minh đã từng nghe Quan Học Dân nói qua về chuyện của anh cả Quan Tiểu Tường Quan Đại Diễn. Là tên giả danh lừa bịp, lợi dụng tên tuổi của Quan Học Dân làm không ít chuyện xấu, nên Quan Học Dân rất lưu ý tới việc Quan Tiểu Tường muốn mượn danh ông.
Ai, anh cả số thật là may dựa vào danh nghĩa của cha, kiếm được không ít tiền, bị cha đuổi ra khỏi nhà, bây giờ cũng chẳng có nhà mà về!
Quan Tiểu Tường nói.
- Người như thế mà em còn ước ao.
Dương Minh phẫn nộ nói :
- Bị đuổi ra khỏi nhà , lẽ nào em cũng muốn thế?
- Đâu phải vậy…em mượn danh nghĩa của cha, cũng không phải là muốn giả danh lừa bịp, chỉ là muốn nhờ cậy chút tiếng tăm mà thôi, em đâu biết lừa người đâu !
Quan Tiểu Tường lắc lắc đầu.
- Trong phòng khám của em không có chú Quan ngồi khám, mà em lại dựa lấy tên của chú Quan mở phòng khám, đây không phải lừa người thì là cái gì?
Dương Minh lắc lắc cái đầu, trừng mắt nhìn Quan Tiểu Tường:
- Ban đầu em không có vốn, đến bác sĩ giỏi đều mời không được, chỉ có thể mời một vài bác sĩ bình thường chưa có kinh nghiệm đến làm, đến lúc đó một khi xảy ra chuyện, không những hại đến em, mà còn ảnh hưởng đến sự tín nhiệm của người bệnh đối với danh tiếng của cha em, liên lụy tới cha em, hậu quả nghiêm trọng như thế em đã từng nghĩ tới chưa?
- Việc này…em chưa từng nghĩ đến…
Quan Tiểu Tường giật mình, cảm thấy ngượng, nói :
- Nhưng lúc đầu em cũng không có ý định chữa những chứng bệnh nan y, chỉ dự định điều trị một vài bệnh vặt các loại như cảm cúm nhức đầu!
- Một vài chứng bệnh trông như là cảm cúm, có khả năng là viêm phổi, đến lúc đó em khám sai cho người ta rồi, sẽ là đại phiền phức!
Dương Minh tuy không biết về y thuật, nhưng biết một vài kiến thức thông thường.
- À…
Quan Tiểu Tưởng cúi đầu xuống:
- Xin lỗi, lão đại, em lúc trước quả là kích động rồi !
- Được rồi, bây giờ em cầm lấy tiền anh cho em đầu tư, cũng coi như là có vốn rồi nha, mời một số chuyên gia có kinh nghiệm tới, sẽ không xảy ra những chuyện thế này nữa!
Dương Minh nói:
- Anh chỉ nhắc nhở em, dù là sau khi em có tiền, cũng không phải vội vã vì cái lợi trước mắt, phải từ từ từng bước mà làm, nhất thiết không được tái phạm lỗi lầm của anh cả!
- Lão đại, em Quan Tiểu Tường sẽ ghi sâu trong lòng những lời căn dặn của anh hôm nay!
Quan Tiểu Tường vỗ ngực cam đoan:
- Em biết anh luôn muốn tốt cho em, anh yên tâm, cả đời này em sẽ không bao giờ làm những chuyện trái với lương tâm!
- Ha ha, thực ra chú Quan và anh có cùng quan điểm, chỉ là ông ấy không thể cho em khoản tiền này, nên đã hơi nghiêm khắc!
Dương Minh cười :
- Hi vọng em đừng oán hận ông ấy!
- Lão đại, cái này thì anh yên tâm đi!
Quan Tiểu Tường có chút xấu hổ :
- Không thoải mái thì chắc chắn, chứ còn oán hận thì không bao giờ, dù gì ông ấy cũng là cha em, ông ấy quý trọng thanh danh cũng là chuyện bình thường!
Còn về Quan Tiểu Tường có thoải mái hay không, có buồn bực ưu tư hay không thì Dương Minh không thể quản lý nổi. Chỉ cần Quan Tiểu Tường không oán hận Quan Học Dân, như vậy thì mục đích của Dương Minh đạt được rồi.
- Em có thể nghĩ thông suốt việc này, anh rất mừng rồi.
Dương Minh gật gật đầu:
- Cố gắng làm, em nhất định sẽ thành công!đợi một chút, chúng ta về Tùng Giang, Anh sẽ giới thiệu cho em làm quen một vài nhân vật nổi tiếng trong xã hội, họ sẽ là hỗ trợ cho sự nghiệp của em sau này.
- Cảm ơn lão đại rất nhiều!
Quan Tiểu Tường đương nhiên hiểu rõ việc "quan hệ" là vô cùng quan trọng trong kinh doanh, nếu như ở trong một thành phố quen một vài nhân vật nổi tiếng, thì những người này theo một cách nào đó đều sẽ trở thành hổ trợ đắc lực cho bản thân mình!
Nên sau khi Dương Minh nói như vậy, Quan Tiểu Tường rất là kích động.
- Ơn huệ gì, em đã gọi anh là lão đại rồi, anh có thể không giúp em sao!
Dương Minh khoát tay.
- Được rồi, lão đại, anh đầu tư vốn cho em, vậy cổ phần bệnh viện em lập ra, chúng ta chia như thế nào đây?
Quan Tiểu Tường trước giờ đang nghĩ điều này, lúc trước hơi ngại đề cập đến, nên không nói ra, đây cũng là một vấn đề rất quan trọng, nhất định phải làm rõ mới được.
- Phân chia cổ phần? khoản tiền này là cho em, cổ phần anh không cần đâu, em tự mình kinh doanh là tốt rồi.
Dương Minh khoát khoát tay, cười nói.
Dương Minh phải đi Vân Nam rồi, có thể trở về hay không còn chưa chắc, lấy cổ phần thì có tác dụng gì? Huống hồ 100 triệu đối với Dương Minh hiện giờ giống như hạt cát trên xa mạc, vốn chẳng là gì, nên Dương Minh cơ bản cũng chưa nghĩ tới lấy bao nhiêu cổ phần, Dương minh vốn cũng không thiếu tiền.
- Như thế sao được? anh là nhà đầu tư, đương nhiên là phải có cổ phần, không thì em làm sao yên tâm dùng khoản tiền này?
Quan Tiểu Tường vừa nghe Dương Minh nói, liền cảm thấy có chút cấp bách.
- Anh đã nói rồi, là cho em, chính là cho em đó.
Dương Minh nói
- Không được, lão đại, nếu như anh không muốn cổ phần này, thì em tuyệt đối không thể cầm khoản tiền này, nếu như em lấy rồi, thì không phải là đã ăn quỵt sao?
Đầu quan tiểu tường lắc như trống lắc, từ chối thẳng thừng.
- Con người em đúng là có chỗ giống chú Quan, sống quá nguyên tắc!
Dương Minh cười cười:
- Nếu em nhất định muốn chia cổ phần, thì chia cho con rể tương lai của em đi.
- Con rể tương lai của em?
Quan Tiểu Tường sững sờ.
Chính là đồ đệ của anh.
Dương Minh cười :
Đồ đệ của anh nhất định là con trai, nên anh kỳ vọng em sẽ sinh con gái!
Cái này thì…
Quan Tiểu Tường nhận thấy, như vậy thì cổ phần này chẳng khác nào cho mình? Của con rể mình thì cũng là của con gái mình, vậy thì có gì khác biệt so với không cho Dương Minh đây?
- Thì coi như anh là bố nuôi, cho nó làm của hồi môn.
Dương Minh cười:
- Nếu như vậy mà em vẫn không đồng ý, thì anh cũng hết cách rồi.
- Được rồi!
Quan Tiểu Tường đành phải gật đầu :
- Cứ quyết định vậy đi, như thế thì chúng ta sẽ ký kết một bản hợp đồng?
- Còn ký kết hợp đồng gì nữa, anh tin em!
Dương Minh cười:
- Đến lúc đó quả thực là có một ngày như vậy thì em cứ đưa đồ đệ anh là được rồi.
- Cái này…thôi được!
Quan Tiểu Tường gật đầu:
- 60%! 60% cổ phần của công ty là của đồ đệ anh! Em sẽ đích thân cầm tới, bất luận thế nào em đều không sử dụng!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1733


Báo Lỗi Truyện
Chương 1733/2205