Chương 1732: Kế Hoạch Của Quan Tiểu Tường


- Đồ đệ à, tốt, là đồ đệ cũng tốt rồi!
Quan Tiểu Tường biết Dương Minh hiện giờ không cần có con, có người đồ đệ của Dương Minh cũng rất tốt, nhưng hắn lại có chút khó hiểu nên hỏi:
- Lão đại, anh sẽ dạy cho đồ đệ những cái gì vậy?
- Biết cái gì thì anh dạy cái đó thôi, ví dụ như võ công.
Hiện tại Dương Minh đương nhiên sẽ không chuyện tình sát thủ cho Quan Tiểu Tường nghe, bây giờ chưa phải là lúc. Mặc dù nhìn Quan Tiểu Tường tương đối hợp ý nhưng việc quan trọng như thế thì không đến thời khắc cuối cùng thì Dương Minh nhất định không nói đến.
- Võ công ư? Lão đại, anh cũng biết võ sao?
Tiểu Tường ngạc nhiên hỏi.
- Biết một chút.
Dương Minh cười cười, sau đó chỉ biển quảng cáo nhỏ trên trên cái cây côt điện ở phía xa nói:
- Em nhìn cây cột điện đó đi.
Dương Minh vừa nói vừa nhặt một viên đá nhỏ dưới đất lên, sau đó thuận tay ném đi.
Một tiếng "đùng" vang lên, viên đá nhỏ trúng vào cây trụ điện, bắn ra một bên.
Quan Tiểu Tường trợn mắt nhìn, mặc dù hắn không biết Dương Minh có ném trúng biển quảng cáo đó hay không, chỉ có điều là với một khoảng cách xa như vậy mà đã ném trúng trụ điện thì rất là lợi hại rồi, càng không nói là ném trúng vào biển quảng cáo nhỏ đó.
- Lão đại, có phải thật không anh?
Quan Tiểu Tường nhanh chóng chạy lại, nhìn biển quảng cáo trên cây trụ điện, ngay lập tức kinh ngạc đến nói không ra lời nữa, chỉ vào biển quảng cáo và há mồm nhìn.
- Tiểu Tường, anh làm sao vậy chứ?
Tiểu Lan cảm thấy khó hiểu, vẻ mặt của Quan Tiểu Tường có biểu hiện quái lạ, hình như là bị giật mình.
- Tiểu Lan, em xem này!
Quan Tiểu Tường chỉ biển quảng cáo nhỏ trên cột điện, sững sốt nói.
Trương Hoa Lan đi lại gần, sau khi nhìn thấy biển quảng cáo nhỏ đột nhiên đỏ mặt:
- Anh. Anh xem cái quái gì vậy!
- Hả.
Quan Tiểu Tường sững sốt, mới ý tứ được phản ứng của Trương Hoa Lan! Bởi vì biển quảng cáo đó là " đề phòng bệnh lây qua đường tình dục, hạn chế sinh đẻ", lúc trước Quan Tiểu Tường không có chú ý đến, lúc này Hoa Lan nhắc nhở mới biết, cảm thấy hơi lúng túng:
- Tiểu Lan, anh nói không phải là biển quảng cáo này, mà là dấu vết của biển quảng cáo bị đá làm làm thủng kia kìa! Em nhìn đây này!
Tiểu Tường vừa nói vừa chỉ vị trí ở giữa của biển quảng cáo cho Trương Hoa Lan xem!.
- A!
Vừa nhìn thấy Trương Hoa Lan kinh sợ rêu lên, bởi vì ngay chính giữa biển quảng cáo nhỏ lại có một dấu vết nguyên hình, dấu vết bị viên đá ném thủng! lại chính xác đến từng li từng tí, ngay vị trí chính giữa tâm luôn.
- Quá chính xác?
Trương Hoa Lan kinh ngạc kêu lên.
- Đúng vậy, bây giờ em biết tại sao anh ngạc nhiên như vậy rồi đó?
Quan Tiểu Tường nói:
- Không ngờ lão đại lại cao tay như vậy!
Hoa Lan gật đầu, bởi vì nàng cũng kinh ngạc như vậy! Lúc trước, nàng cảm thấy không có gì đặc biệt khi con mình với đồ đệ của Dương Minh kết duyên, nhưng giờ đây nàng lại thấy đồ đệ của Dương Minh nhất định phải là người không bình thường rồi!
Người bình thường, làm gì có chỗ trong mắt của Dương Minh đây?.
- Được rồi, đừng ngạc nhiên nữa, đó chỉ là một chút mà thôi.
Dương Minh cười nói.
Nếu như đó chỉ là một chút mà thôi thì Quan Tiểu Tường đúng là không biết thế nào là bản lĩnh thật sự:
- Lão đại, có phải anh là cao thủ võ lâm trong truyền thuyết không?
- Em có thể hiểu như vậy!
Dương Minh nói:
- Thân phận đích thực của anh đã từng nói với cha em rồi, nếu em muốn biết thì đi hỏi cha em đi!
- Ồ
Quan Tiểu Tường sững sờ:
- Lão đại, rốt cuộc thân phận của anh là như thế nào vậy ạ, còn em! Cha của em, anh cũng biết rồi đó, ông ấy rất là cố chấp, nếu em mà đi hỏi ông ấy, cho dù dùng cách gì cũng hỏi không được đâu.
- Được rồi, nói một chút cũng không có vấn đề gì!
Dương Minh gật đầu, thế nào đi nữa cũng gần phải đi rồi, đến lúc đó Tiểu Tường tìm không thấy mình, nhất định sẽ hỏi Bạo Tam Lập hoặc là Quan Học Dân, đến lúc đó chắc chắn sẽ biết được thôi.
- Lão đại, anh có thân phận đặc biệt à?
Tiểu Tường kinh ngạc nói.
- Thực ra thân phận thực của anh là một đặc công!
Dương Minh nói:
- Chỉ có điều là em đừng tùy tiện nói ra nhé!
- Woa. Đặc công sao?
Tiểu tường trợn mắt:
- Lão đại, anh là đặc công sao?
- Ưh,thời gian sau, anh chuẩn bị đi thực hiện một nhiệm vụ rồi, cho nên rất lâu em mới gặp lại anh được.
Dương Minh nói:
- Cho nên anh nói cho em biết, đó cũng là một nguyên nhân, nhưng mà em đừng nói ra cho ai biết nhé.
- Anh yên tâm đi, em sẽ không nói ra đâu, nhất định không nói đâu!
Quan Tiểu Tường lắc đầu:
- Em không phải là người hồ đồ đâu.
Mặc dù kinh ngạc nhưng Quan Tiểu Tường không hoài nghi lời nói của Dương Minh, nếu như trước đó Dương Minh không lộ tài năng ném đá tốt như vậy, có thể là Quan Tiểu Tường sẽ hoài nghi, nhưng giờ đây Quan Tiểu Tường lại chỉ còn cảm giác khâm phục mà thôi!
Dương Minh tùy tiện ném một viên đá nhỏ mà có thể chuẩn như vậy, thế nên hắn là đặc công là điều đương nhiên rồi.
- Đi thôi, kiếm một nơi nào đó bàn bạc kế hoạch xây dựng sự nghiệp của em đi.
Dương Minh cười:
- Anh chuẩn bị đầu tư cho em một trăm triệu, nhưng em thích làm cái gì đây, đừng ngại nói với anh, và trên thực tế anh cũng không thể can thiệp vào.
- Nhất định phải nói!
Quan Tiểu Tường gật đầu, cùng với Dương Minh đi đến một quán cafe ven đường, hắn chuẩn bị nói cho Dương Minh kế hoạch chi tiết của mình… thực ra đó là ý tưởng thành lập một bệnh viện, từ rất sớm hắn đã có mô hình bệnh viện trong đầu, lúc đầu sẽ mượn tên tuổi của Quan Học Dân, dần dần xây dựng thanh danh.
Bởi vì giai đoạn đầu nhất định là không có tiền, ngay đến tiền quảng cáo cũng kiếm không ra, chỉ có thể nhờ vào tên tuổi của Quan Học Dân mới có thể duy trì được. Nhưng hiện nay, nếu như có số tiền đầu tư của Dương Minh nên không cần mượn thanh danh của Quan Học Dân rồi!.
Hoàn toàn có thể dùng số tiền đó để xây dựng một bệnh viện tư đa khoa cỡ lớn, cho dù là quy mô thiết kế hay là phương tiện điều trị đều có thể đủ dùng, có thể mời một số chuyên gia tên tuổi đã về hưu chữa bệnh, thanh danh của bệnh viện sẽ nhanh chóng xây dựng thôi!
Cho nên, sau khi Quan Tiểu Tường ngồi vào chổ của mình, liền chân thành nói:
- Lão đại, ý tưởng ban đầu của em như vậy, trươc tiên nên mua một nơi làm việc, có thể là một ký túc xá, trường học bị bỏ hoang hoặc viện nghiên cứu đại loại như vậy, đương nhiên là phải tu chữa lại một chút. Sau đó dùng tiền mời một số chuyên gia đã về hưu để chữa bệnh, bước đầu chỉ chuyên vài khoa thôi, sau đó mua đầy đủ máy móc chữa bệnh cho các khoa đó, bởi vì một trăm triệu nói nhiều cũng không nhiều, nói ít cũng không ít,nếu mua đầy đủ máy móc để chữa bệnh nhất định là không đủ, nên giai đoạn đầu chỉ chuyên vài khoa là được rồi.
Dương minh gật đầu, mặc dù không hiểu kinh doanh bệnh viện, nhưng khi nghe Quan Tiểu Tường nói kế hoạch đó cảm thấy không có nhiều vấn đề gì cả:
- Cách làm của em rất hay, tính khả thi cao đó.
- Thật vậy sao? Đúng là rất tốt không, tính khả cao à anh?
Quan Tiểu tường nhận được lời khen của Dương Minh cảm thấy rất xúc động:
- Lão đại, chỉ có anh tin tưởng em thôi! Cha của em nói em chỉ là lý luận suông, không có cơ sỡ thực tế nào cả, ngay cả một chút cũng không tin em, nói em chỉ biết tưởng tượng, không có chút thực tế nào hết!
-o0o-

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1732


Báo Lỗi Truyện
Chương 1732/2205