Chương 1730: Tự Chuốc Lấy Nhục


Thế nhưng, Trương Điếm Hải không hoài nghi những gì Lâu Đại Diễn nói là những lời giả dối! Bởi vì Lâu Đại Diễn cũng là người trong Tùng Giang tới, hiểu biết hơn nhiều so với Trương Điếm Hải, mà Lâu Đại Diễn lại nói như thế thì đương nhiên không thể sai được!
Nhất thời, mặt Trương Điếm Hải nửa đỏ nữa trắng, xấu hổ đến tột đỉnh! Lúc trước, hắn còn đang không ngừng chế giễu Dương Minh, nói Dương Minh là đồ nhà quê, không biết thế nào là thành phố…nhưng chốc lát thay đổi thành lãnh đạo cao cấp của tập đoàn, mà cũng nên gọi là lãnh đạo cao cấp trong lãnh đạo của tập đoàn….
- Dương,…Dương ca.
Mặc dù Trương Điếm Hải hơi khó chịu khi gọi người đàn ông tuổi ngang với con gái mình là "Ca", nhưng lúc này hắn không thể không gọi như vậy!
Đến với công việc này đúng là không dễ dàng, mặc dù, truy rằng hắn do công ty săn đầu giới thiệu tới , nhưng thực ra là Trương Điếm Hải có thông đồng với công ty săn đầu tạo ra thành tích giả, hắn chẳng qua nhìn trúng vị trí cao cấp ở đây! Nên muốn tới nơi này công tác mà thôi. Cho nên, hắn không muốn mất đi công việc này, như vậy cách duy nhất là phải cuối đầu với Dương Minh.
Dương Minh dự định sau khi ăn cơm xong sẽ đưa cho Quan Tiểu Tường một trăm triệu đồng, làm cho Trương Điếm Hải phải khiếp sợ, sau đó để cho Quan Tiểu Tường nở mày nở mặt một chút là được rồi, nhưng không nghĩ đến là Lâu Đại Diễn lại đột nhiên xuất hiện, bất quá, Dương Minh trái lại cũng không để bụng, dù sau Lâu Đại Diễn tới. Dương Minh ngược lại có thể bỏ bớt chuyện phiền phức này
- Chú Trương, thân phận hiện giờ của tôi chỉ là bạn của Quan Tiểu Tường thôi.
Dương Minh nhìn liếc qua Trương Hải Điếm một cái, giọng nói rất lạnh nhạt.
Trương Điếm Hải hết sức hối hận, bản thân thực sự là mắt chó xem thường người, không thể phát hiện ra nơi này có một "đại thần" ở đây, chả trách Quan Tiểu Tường lại dám đến đây, chả trách Dương Minh dám mở miệng nói Quan Tiểu Tường có thể đầu tư 100 triệu!
100 triệu, dựa vào thân phận của Dương Minh nó không phải là vấn đề của một câu nói hay sao? Bản thân lại còn hoài nghi, còn chê cười Tiểu Tường kiếm không ra, việc này thực sự là tự chuốc lấy nhục!
Đương nhiên tự chuốc lấy nhục chỉ là một việc nhỏ nhoi, bây giờ chỉ cần Dương Minh không ghi hận là tốt rồi!
Mà bây giờ câu nói của Dương Minh có ý gì chứ? Là để bụng chuyện đó rồi, hay là nói việc này anh ta không để trong lòng rồi?
- Dương Ca. Xin lỗi, tôi không biết anh và Quan Tiểu Tường là bạn… nếu không thì đánh chết tôi cũng không nghĩ đến việc chia cắt chúng nó đâu, tôi trèo cao còn với không tới, làm sao mà chia cắt chúng nó đây…
Trương Điếm Hải mặc kệ Dương Minh có ý gì cũng quyết định phải kiểm điểm bản thân, cho dù Dương Minh có ý gì, kiểm điểm bản thân cũng không có gì sai đâu!
Trương Hoa Lan lúc này cũng trợn to con mắt ra! Không thể ngờ được nhìn người cha luôn cao cao tại thượng của mình, lúc này lại cuối đầu trước bạn của Tiểu Tường, việc này rốt cuộc là như thế nào đây?
Nhưng Trương Hoa Lan không biết thân phận của Dương Minh, cô ấy thực sự có đôi chút khó hiểu về hành động của cha mình.
Chỉ có điều là, cô ấy lại biết, e rằng kể từ đây trở đi, cha sẽ không phản đối Quan Tiểu Tường và cô ấy qua lại với nhau nữa, bởi vì cha nói, trèo cao còn với không tới !
Chẵng lẻ người bạn của Tiểu Tường này có thân phận đặc biệt lắm sao?
- Ha, ha, không có gì đâu, chú là cha của Hoa Lan, đương nhiên là muốn tìm cho con gái mình một chỗ dựa vững chắc rồi.
Dương Minh nói:
- Chỉ có điều là cách làm của chú hơi cực đoan thôi, con người ai sinh ra cũng đâu phải là người thành công, đời người gặp rất nhiều thời cơ, nói không chừng lúc nào đó sẽ thành công thôi!.
- Dương Ca nói rất đúng, tôi sẽ khắc ghi trong lòng!
Trương Điếm Hải vội vàng nói.
- Một trăm triệu, nói thật là hơi ít một chút.
Dương Minh nhún vai nói:
- Tôi chuẩn bị đích thân dẫn Quan Tiểu Tường đi làm việc, tôi nghĩ thành tích của hắn sau này không nằm trong con số 100 triệu, yêu cầu của chú quá nhỏ rồi!.
Mặt của Trương Điếm Hải nửa đỏ nữa trắng, vô cùng xấu hổ và rất ngại ngùng, nói thầm trong lòng, nếu như biết trước Quan Tiểu Tường đi làm ăn với Dương Minh cho dù con gái không đồng ý, ta cũng phải nhanh chóng gả con gái cho Tiểu Tường, còn làm ra trò chơi này có ý nghĩ gì nữa?
- Dương Ca nói rất phải, tôi đã nhớ rồi!
Lúc này, Trương Điếm Hải chỉ có thể luôn mồm nhận tội.
Lúc này, ngay cả Lâu Đại Diễn cũng ngơ ngác, hiện giờ ông ta cũng đã hiểu rõ, hóa ra Dương Minh đến để ra mặt giải quyết khó khăn cho Tiểu Tường, chỉ có điều Tiểu Tường là con rể tương lai mà Trương Điếm Hải rất muốn gây khó dễ!.
Nghĩ đến điều này, Lâu Đại Diễn cảm thấy có chút buồn cười, tên Trương Điếm Hải đúng là khôn ba năm, dại một giờ, Dương Minh muốn đỡ đầu cho một người nào đó thì thành tựu người đó có thể tầm thường sao?
- Lâu Đại Diễn đúng không? ông cũng ngồi xuống cùng ăn một chút đi.
Dương Minh vẫy tay gọi Lâu Đại Diễn:
- Vừa lúc ông với tôi nói chuyện về khách sạn một chút.
- Được, được!
Lâu Đại Diễn nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh của Tiểu Vương.
Chỉ có điều là Trương Điếm Hải đang ngồivị trí chủ vị, lúc này lại không dám ngồi nữa, cũng nhanh chóng lại ngồi gần bên Lâu Đại Diễn.
Lâu Đại Diễn và Trương Điếm Hải nói cho Dương Minh nghe tình hình của khách sạn, Dương Minh cũng tùy tiện hỏi thăm một chút mà thôi, gật đầu, đứng lên nói:
- Rất tốt, khách sạn phát triển rất tốt, tôi rất hài lòng, Tiểu Vương quay về người hãy nói lại tình hình của mọi người cho Tiểu Lộ nghe.
- Được, Dương Ca.
Tiểu Vương gật đầu, lấy điện thoại ra ghi chú lại.
- Cảm ơn Dương Ca!
Lâu Đại Diễn và Trương Điếm Hải ngay lập tức cười hít mắt, cảm ơn liên tục.
- Trương phó tổng, chút nữa Tiểu Tường và Tiểu Lan đi với tôi, sẽ không có vấn đề gì chứ?
Dương Minh xưng hô là chức vụ của Trương Điếm Hải nên trong ngữ khí kèm theo một chút mệnh lệnh, nếu như Trương Điếm Hải không đồng ý thì chứng tỏ không coi trọng Dương Minh rồi.
Đương nhiên , lúc này Trương Điếm Hải rất mong Tiểu Tường và Hoa Lan tiếp xúc nhiều với Dương Minh, điều này rất là vô cùng có lợi cho bản thân mình! Về sau có quan hệ của Tiểu Tường và con gái mình, bản thân mình sẽ lên như diều gặp gió.
Khoác tay áo, ý bảo Trương Điếm Hải và Lâu Đại Diễn không tiễn nữa, chỉ có Dương Minh, Tiểu Vương, Tiểu Tường và Hoa Lan cùng nhau bước ra khỏi khách sạn, đi đến chỗ đỗ xe.
- Tiểu Lan, em thấy chưa, đối với Dương Ca nhất định là không có vấn đề gì cả, bây giờ em thấy rồi đó? Cha em cuối cùng đã đồng ý cho tụi mình ở bên nhau rồi nhé!?
Quan Tiểu Tường có chút hưng phấn nói.
- Dương Ca, cảm ơn anh !
Trương Hoa Lan thì không mặt mày hớn hở như Tiểu Tường, chỉ có điều là muốn cảm ơn Dương Ca một chút thôi.
- Không có gì, đó là điều anh đồng ý giúp Tiểu Tường mà.
Dương Minh cười cười:
- Đi thôi, chúng ta kiếm một chỗ yên tĩnh một chút , nói tình hình phát triển của hai em sai này!
- Dương Ca, anh quá là tốt rồi, cả đời Quan Tiểu Tường em, nhất định xem anh là lão đại!
Quan Tiểu Tường có chút xúc động:
- Anh không thể không muốn em nha
- Ha, Ha, sẽ không.
Dương Minh cười.
Lão đại, về sau em với Tiểu Lan có con , cho phép tụi nó nhận anh là cha nuôi được không?
Quan Tiểu Tường khẩn thiết nói:
- Về sau chúng ta định hôn ước cho con mình đi.
"…"
Dương Minh thật không biết nói gì:
- Các em nghĩ có xa quá không đấy?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1730


Báo Lỗi Truyện
Chương 1730/2205